“ Vì phát sinh một chút mâu thuẫn, cậu ta lấy lý do quay về Hàng Châu, chia tay với nhóm Nhiếp Kỳ Phong ở đây.” Thân Lệnh Thân lại tiếp tục nói một bước ngoặt bất ngờ, làm người ngồi ngoài không biết chuyện nội tuyến nghe mà chóng mặt:
Tên nội tuyến này tự tung tự tác làm Lâm Kỳ Chiêu cau mày, loại người này có vẻ hành động quá tùy tiện, hắn không thích nội tuyến ngoài kiểm soát như thế, hơn nữa còn chưa loại trừ khả năng y đã phản bội.
“ Sau khi vê Hàng Châu, cậu ta đã nắm bắt được cơ hội khi Mã Ngọc Binh, Hà Thật và Mao Thế Bình tạm lánh mặt, gọi tất cả thuộc hạ cũ của mình lại, ừm, có thể nói là đã cải tổ lại tổ chức ngầm, rồi bắt đầu liên kết với các cơ cấu như tổ dân phố, quản lý xây dựng thành phố và các công ty du lịch ... Ví dụ như, phí đỗ xe, phí vệ sinh, phí xây dựng, đều thuộc về cậu ta, trong một thời gian ngắn, cậu ta lại xây dựng được một băng nhóm mới."
Lâm Kỳ Chiêu "ợ" một tiếng, hết biết nói gì về tên nội tuyến kỳ quái này rồi, nếu bảo y đã bán đứng cảnh sát có vẻ không đúng lắm, vì nếu thế khó mà thản nhiên gây dựng thế lực được. Có điều hắn không tán đồng việc làm của Thân Lệnh Thần, ngồi nhìn một tên tội phạm trưởng thành như thế là trái đạo đức của một cảnh sát.
" Có phải anh muốn bồi dưỡng ra một tên tội phạm tài trí hơn người, rồi đợi đối phương chiêu mộ không?" Lâm Kỳ Chiêu thấy đây là cách giải thích hợp lý duy nhất:
“ Hoặc là nuôi dưỡng một đối thủ đáng gờm, khiến bọn chúng buộc phải chiêu mộ cậu ta.” Thân Lệnh Thần không phủ nhận, người như thế bất kể là cảnh sát hay tội phạm đều sẽ rất chú ý đến, hoặc hợp tác, hoặc đối đầu, chỉ có hai kết quả, không thể bị bỏ qua:
" Anh đi quá xa rồi." Lâm Kỳ Chiêu không tán đồng cách dùng nội tuyến này:
“ Vụ án của Phan Song Long diễn ra rất kỳ lạ, quá trùng hợp. Hai đầu bị bắt gần như cùng lúc, Hàng Châu không thể không thu được gì. Hơn nữa, theo thông tin từ nội tuyến, mấy tên đầu xỏ thường xuyên chơi đêm, giờ trưa mới thức dậy, không thể nào sáng hôm đó lại đều có mặt tại đó, giống như họ đang chờ cảnh sát đến vậy.”
"Ý anh là có người tiết lộ trước hành động của chúng ta?"
“Cái này tôi không thể chắc chắn được.” Thân Lệnh Thần lắc đầu nói:
“ Nhưng tôi có thể xác định rằng rằng, trong tình huống gấp gáp, chúng chắc chắn không thể chuyển đi những món đồ trong tay. Phan Song Long đã tuyển một đám trộm, chuyên đi trộm cắp ở những nơi cao cấp, đồ ăn cắp được có một kênh tiêu thụ đặc biệt, quá trình này cân một khoảng thời gian dài. Tôi nghĩ, ở Hàng Châu, chắc chắn có một hang ổ chứa đồ phạm pháp mà chúng ta chưa biết đến.”
" Tôi hiểu, sự trưởng thành của thế lực mới gây uy hiếp cho chúng chính là chỗ này, nhưng có liên quan gì tới vụ án hôm nay?"
“ Cậu lại bỏ qua một chuyện, những món đồ hai năm trước bị đánh cắp không thể hoàn toàn biến mất được, những cổ vật giá trị này sẽ không bị hủy hoại, hoặc chúng có thể bi chuyển nhượng, nhưng cuối cùng sẽ có lúc xuất hiện trở lại, đến lúc đó sẽ không thể giấu giếm được nữa ... Thực ra, khi Vương Tử Hoa và Khang Tráng bị bắt, những kẻ trộm kia chắc chắn không thể ngồi yên được rồi.
” Thân Lệnh Thần chỉ ra:
Ồ, Lâm Kỳ Chiêu tức thì hiểu ra, giơ ngón cái với Thân Lệnh Thần, kỳ thực ngay từ đầu Thân Lệnh Thần đã có cái nhìn bao trùm cả vụ án lớn chứ không đơn thuần nhắm vào một vụ mất trộm đơn lẻ, nên điều tra của hắn nhìn có vẻ lộn xộn không phương hướng, thực ra là từng mảnh ghép vào bức tranh chung.
“ Chẳng trách mà tôi cảm thấy tổ chuyên án các anh giữ bí mật kém quá, cứ đặt ở đội điều tra hình sự số 10, là anh cố ý để lộ thông tin cho nhiều người biết là các anh vẫn đang chặt chẽ bám lấy vụ án của Vương Tử Hoa, Khang Tráng, hơn nữa cứ ba ngày lại đi hỏi chuyện Tống Lệ Quyên ... Bên ngoài lỏng lẻo, bên trong thì siết chặt, lại còn giữ Phan Song Long trong giam giữ bí mật, không cho ai gặp.” Lâm Kỳ Chiêu nói, cảm giác có chút lạnh sống lưng, hắn có thể cảm nhận được, dường như Thân Lệnh Thần đang nghi ngờ đối phó với chính người trong nội bộ cảnh sát:
" Ha ha, cậu cũng cảm nhận được à... Thực ra không khó để nhận ra. Cậu nhìn vào thủ đoạn gây án đi, những tên lưu manh bị chúng tuyển mộ, đều như những công cụ tiêu hao vậy, bắt một nhóm, chúng sẽ nhanh chóng đào tạo một nhóm khác. Còn những kẻ như Phan Song Long, Mã Ngọc Binh, Mao Thế Bình, những trụ cột của chúng, vừa là quân cờ, vừa có thể bất cứ lúc nào trở thành quân tốt bị vứt bỏ. Chúng đã tuyển mộ bao nhiêu người, tôi không rõ, nhưng tôi biết chắc rằng, một người mới nổi trội, dám nghĩ dám làm, sớm muộn gì cũng sẽ lọt vào tâm ngắm của chúng và bị lôi kéo vào con đường tội lỗi." Thân Lệnh Thần nói tới đây mặt trở nên lạnh lùng:
Lâm Kỳ Chiêu nuốt nước bọt khiếp sợ, không phải người này dung túng nội tuyến, mà là vắt kiệt nội tuyến, không ngại đẩy y vào nguy hiểm:" Anh đang dụ bọn chúng lại gây ra một vụ án tương tự nữa? Một khi chúng động vào nội tuyến này, là lúc chúng muốn gây án?"
“ Đúng vậy, cái tên nội tuyến kỳ quặc đó, giờ gần như phát triển tới mức không ai dám chạm vào nữa, trừ khi bị cảnh sát bắt, tôi không nghĩ ra lý do nào khác khiến cậu ta không thể xuất hiện. Tôi không biết cậu ta đã tiếp xúc với bao nhiêu bí mật, nhưng từ giây phút cậu ta biến mất, chỉ có hai lựa chọn: hoặc bị xử lý, hoặc cùng nhau gây án ... Sự giao thoa giữa Phan Song Long và Tống Lệ Quyên khiến tôi nghi ngờ rằng băng nhóm Hàng Châu có liên quan đến băng nhóm Nhung Vũ và Nhiếp Kỳ Phong. Tôi luôn tìm kiếm bằng chứng mạnh mẽ hơn để chứng minh suy đoán này, tối qua tôi vẫn chưa chắc chắn, chỉ đành lớn gan đoán liều một phen, nhưng giờ tôi có thể khẳng định, nghi phạm vụ trộm của Vương Tử Hoa, Khang Tráng chính là trong số vụ án mà chúng đã gây ra, và vụ án xảy ra hôm nay, chắc chắn có sự tham gia của nội tuyến.” Thần Lệnh Trần nói có chút tiếc nuối.
" Nhưng chúng gây án trong thời điểm này có vẻ không cao minh cho lắm."
" Sai, phải nói hoàn toàn ngược lại, cao minh hơn cả cao minh, nếu không có cuộc nói chuyện hôm nay giữa chúng ta, sự việc sẽ phát triển như thế nào?"
Lâm Kỳ Chiêu khẳng định:" Gộp hai vụ án làm một, truy đuổi tận cùng nghi phạm liên quan tới vụ án này, mục đích của chúng là di chuyển tầm nhìn của chúng ta."
Bình luận