Súng lục, thẻ cảnh sát đều bị tịch thu, mặt Trần Thiếu Dương am trâm tới phát sợ, cúi đầu xuống lên thẳng xe cảnh sát. Thân Lệnh Thần đưa tay ngăn lại, Trần Thiếu Dương liên trừng mắt lên, hắn hiện giờ đang lên cơn điên, nhìn ai cũng chướng mắt.
Thân Lệnh Thần bình tĩnh nói:" Tôi gặp chuyện còn lớn hơn anh, vẫn đang trong thời gian nghỉ việc điều tra, không cần trừng mắt với tôi."
" Cám ơn phó chính ủy Thân, anh khỏi phải an ủi tôi, việc tôi làm thì tôi tu gánh.”
" Tôi chẳng định an ủi anh, có điều tôi nghĩ chuyện anh làm hẳn là không sai đâu, chỉ sai ở cách làm thôi, đừng nản chí, đổi phương thức khác làm việc, bọn chúng có thể thoát được nhất thời chứ sao thoát được cả đời."
Trân Thiếu Dương nhìn Thân Lệnh Thần mở cửa xe cho mình, tâm trạng rất phức tạp, không nói gì thêm, lặng lẽ vào xe.
Sau khi cùng chỉ đội trưởng Tiêu xử lý xong chuyện này, mọi người rời khỏi đội hình sự số 5, một nhóm trở về cục đốc sát, một nhóm trở về chi đội. Hai nghi phạm bị bắt tại khách sạn Trung Hải được làm thủ tục bình thường, nhưng người thì bị đưa về Thượng Hải để xử lý.
Về lý luận mà nói thì loại chuyện này giao cho đồn công an xử lý là đủ rồi, có điêu Thân Lệnh Thân mang chiêu bài tổ chuyên án ra, yêu cầu bên chi đội hình sự Hàng Châu phối hợp, vội vàng hoàn thành thủ tục thì cũng quá giờ làm việc. Ba người bọn họ đi chuyến này thực sự không nhẹ nhàng gì, sau khi tìm hiểu tình hình, thì ra là Trân Thiếu Dương của đại đội 5 không có lệnh tự ý hành động, đi bắt giữ nghi phạm "Mộc Lâm Thâm, tiện thể truy hỏi luôn tung tích của Mã Ngọc Binh và Hà Thật. Kết quả lại đưa cả Tô Vinh Nhạc và hai tên huynh đệ Hồ Lô về đội hình sự, đương nhiên là làm chuyện rối tinh cả lên. Chưa hết, đúng lúc ấy Trần Thiếu Dương còn có chuyện đánh Mã Ngọc Binh, hiện đã bị lan truyên trên mạng xã hội, kết quả người đầu tiên ngã ngựa lại chính là hắn.
" Điều này càng chứng tỏ rằng đám người Mã Ngọc Binh không đơn giản." Quách Vĩ sau khi biết nguồn cơn thì bình luận, hắn không tin chuyện này là trùng hợp, đối phương đang xử lý vật cản đường, từ Mộc Lâm Thâm tới Trân Thiếu Dương, at phải có sớm có chuyện lớn xảy ra: “ Mặc dù dân chủ, công khai, minh bạch sẽ làm gia tăng độ khó trong thực thi pháp luật. Nhưng nếu không dân chủ, không công khai, lại dễ làm tăng khả năng vi phạm pháp luật của chính người thực thi luật pháp. Đây là một lựa chọn khó khăn, nhưng chế độ không thể thiên vị cảnh sát. Sai thì vẫn là sai, hành vi của Trân Thiếu Dương là không thể chấp nhận được.” Quan Nghị Thanh có cái nhìn ngược lại:
" Lý thuyết suông là không thể thực hiện được trong thực tế chấp pháp đâu, chấp pháp văn minh vốn dĩ là một mệnh đề giả. Hai chữ văn minh và chấp pháp đặt cạnh nhau vốn đã mâu thuẫn." Quách Vĩ tranh luận, đi làm quản giáo một thời gian, hắn có cái nhìn khác:
" Anh đừng bóp méo lời tôi, tôi không nói tới văn minh chấp pháp, tôi nói tới làm việc theo pháp luật, anh làm việc trái pháp luật, không phải cuối cùng bắt người xong vẫn phải thả ra à? Trân Thiếu Dương may mà bắt nhầm người, nếu hắn bắt đúng người, hậu quả sẽ là gì?" Quan Nghị Thanh chất vấn:
Quách Vĩ lái xe mà không lên tiếng, vụ án ngày càng đi vào ngõ cụt, như thể đã rơi vào đường cùng, Phan Song Long không thể khai thác thêm, Tống Lệ Quyên không có bằng chứng rõ ràng liên quan đến vụ án, manh mối từ nội tuyến lại dẫn đến việc chính tuyến mất tích.
Tâm trạng của cả hắn nguội lạnh đến cực điểm, thậm chí hắn bắt đầu hoài nghi phán đoán của sư phụ.
"Đi tới đầu đường phía trước rồi rẽ phải, tôi xuống xe làm chút việc, hai đứa kiếm chỗ ăn sáng đi, ăn xong chúng ta ve Thượng Hải."
Thân Lệnh Thần ngồi ghế sau an bài, tới đầu đường hắn xuống xe đi bộ, làm hai đứa học trò không hiểu ra làm sao cả.
Cơ mà nhìn tên đường, thì ra là đường Chính Dân, đây không phải là địa bàn hoạt động của nội tuyến hay sao? Han là chuyện liên quan tới y rồi. "Tín hiệu di động biến mất rồi, sư phụ định đi đầu mà tìn chứ?" Quách Vĩ không hiểu:
" Không biết, nhưng sư phụ tự có cách của mình ... Đi ăn thôi, tôi đói lắm rồi." Quan Nghị Thanh biết sư phụ có rất nhiều thủ đoạn giang hồ, chẳng cần phải lo hộ: Đường Chính Dân được cái có rất nhiêu quán ăn nhỏ, người bắc nam đổ tới đây, các loại món ăn phong phú đa dạng, giá cả vừa túi tiền, nơi này trước kia loạn như chợ trời, giờ ngăn nắp đâu ra đó, ngay cả xe bán hàng cùng chỉ được phép dừng ở nơi được vẽ sơn trắng. Tất nhiên hai người không rõ chuyện này, đơn thuần coi đây là khu phố tấp nập. Trong lúc ăn, Quan Nghị Thanh còn nhắn tin cho Đại Quỳnh Thi, cô bạn thân này vẫn đang rất kích động, lời lẽ vô cùng gay gắt, cô xem chừng không phải chỉ là mâu thuẫn nhất thời, mà là đã thất vọng tột cùng về cuộc hôn nhân này.
Kỳ thực Quan Nghị Thanh đã có linh cảm không lành rồi, niềm vui lấy được chồng đại gia sớm qua đi, khi đó à, nếu chỉ là cô gái chỉ biết ăn chơi hưởng thụ đã đành đi, nhưng Đại Quỳnh Thi không chỉ xinh đẹp, mà còn học rất giỏi, tham vọng cao. Làm sao hài lòng với người chồng xấu xí, văn hóa thấp, thô lỗ, thô tục được chứ?
Nhưng chưa tới nửa năm thì, vẫn ngoài dự đoán của cô.
Ăn cơm xong đợi rất lâu mới thấy sư phụ và hai nam nhân cùng nhau đến, vừa đi vừa nói chuyện. Hai người đó tiễn Thân Lệnh Thần đến khi lên xe, vẫy tay tạm biệt. Hai người đó khiến Quách Vĩ nhìn thêm vài lần, tò mò hỏi một câu: "Sư phụ, bọn họ là... cảnh sát khu vực sao?"
" Đúng rồi, một người của tổ dân phố, một là cảnh sát khu vực, nhiều năm trước tôi có qua lại với bọn họ, bây giờ sắp thăng lên làm đồn trưởng rồi." Thân Lệnh Thần gật đầu: " Vậy có tin tức của anh ta không?" Quan Nghị Thanh cấp thiết hỏi, thấy sắc mặt sư phụ không hề tốt, cô cũng iu xìu xìu:” Xem ra là không có rồi."
Quách Vĩ cảm thấy tim mình như bị chích một cái, sự quan tâm của cô đồng nghiệp với nội tuyến kia ngày một rõ ràng.
" Không phải, có tin, còn có rất nhiều nữa." Thân Lệnh Thần hơi ngả người tới, châm chước từ ngữ rồi nói:" Hiện giờ toàn bộ phí vệ sinh, phí quản lý, phí đỗ xe ở khu vực này đều được nhân viên ngoài xã hội làm thay, hai đứa đoán xem, là ai làm?”
" Không phải là anh ta chứ?" Quan Nghị Thanh tròn mắt:
" Là Đại Hồ Lô và Nhị Hồ Lô, đằng sau lưng họ là ai thì khỏi nói... ôi chao, thằng nhóc thối tha đó, xem ra là ngay từ đầu đã tính toán kỹ lương rồi, cậu ta rút ve Hàng Châu làm lão đại sau màn, chỉ việc nhận tiền tươi, ngay cả cảnh sát khu vực cũng biết. Khu vực này hiện có một Mộc gia rất nổi tiếng, từ dân thường đến lưu manh đều do cậu ta quản lý.' Thân Lệnh Thần kinh ngạc hết sức:
Bình luận