Nhạc Tử chuyến coi như là khó thoát khỏi trận đòn rồi, khóc cha gọi mẹ van xin tha thứ mà không ăn thua. Mấy viên cảnh sát nhìn nhau kêu thâm trong lòng, cha mẹ ơi ... thế này còn ác hơn cả cảnh sát tra tấn ấy chứ, trách sao cái trò của cảnh sát chẳng ăn thua gì với thằng này, hóa ra là đã được huấn luyện từ trước rồi.
Ông chủ Tô đánh đến thở hồng hộc mới buông tha cho đứa con trai đang khóc lóc thảm thiết, nước mắt nước mũi tèm lem. Trần Thiếu Dương tiến lên khuyên giải, ông chủ Tô muốn khóc mà không ra nước mắt, chỉ biết thở dài than vãn: "Ôi nghiệp chướng, nuôi phải cái đứa con khác nào quỷ đòi nợ thế này."
Nhạc Tử bị đánh tới toàn thân ê ẩm, nhưng không sợ chút nào, mắng lại:" Đáng đời ông, làm gian thương nên gặp báo ứng đấy."
" Mày có tin tao bóp chết mày không hả?" Ông chủ Tô nổi khùng:
Nhạc Tử vừa chạy vừa ôm lấy một cảnh sát la hét:" Này, này, ông ta đánh tôi kìa, các anh làm cảnh sát mà chỉ biết trơ mắt nhìn thôi à? Mau bắt ông ta lại đi chứ?"
Viên cảnh sát kia vờ như không nghe thấy, Nhạc Tử càng tức:" Bảo sao các người bị người dân chửi suốt ngày, đáng đời, đéo làm được một chuyện tử tế."
Lúc này trong phòng hỗn loạn, Trần Thiếu Dương phải ra tay ngăn Lão Tô lại, nói ngon nói ngọt mãi ông ta mới chịu thôi, đá giày của Nhạc Tử về phía hắn, quát:" Đi, mất mặt thế còn chưa đủ à?" Hừ, Nhạc Tử chẳng thèm nói gì, hậm huc đi giày vào, phui qua loa quần áo, đi ra tới cửa còn quay đầu lại chỉ mặt đám cảnh sát:" Các người nghe đây cho tôi, mau thả hai huynh đệ Hồ Lô ra, hôm nay mà tôi không gặp được bọn họ, tôi đi tố cáo các người ... Á, liên quan gì tới ông mà đánh tôi, lão gian thương này, ông điên rồi à?"
Vừa nghe thấy thằng con lớn tiếng uy hiếp cả cảnh sát, Lão Tô lại tóm lấy đánh, người gác cửa vội đóng cửa lại, ngăn cách hai cha con hết chỗ nói kia ở ngoài, ra ngoài rôi muốn đánh muốn giết là chuyện của họ, không liên quan gì tới cảnh sát nữa.
Sau khi âm ï nửa tiếng thì mọi thứ mới yên tĩnh trở lại. Có vài cảnh sát đến hỏi Trân Thiếu Dương về cách xử lý Hồ Nhất Minh và Lý Tiểu Dũng. Hai tên này khó đối phó hơn cả nghi phạm, Trần Thiếu Dương tỉnh thần Suy sup rồi, xua tay: " Thả chúng đi, không thả thì cũng phải lo cơm nước cho chúng nó, dù sao cũng không phải vụ án nghiêm trọng gì, giữ hai tên này lại chỉ thêm đau đầu."
Thực sự là không đạt được chút tiến triển nào, cho nên Trần Thiếu Dương mới phải dùng đến hạ sách này, nhưng kết quả còn tệ hơn, đụng đầu vào tường. Khi hắn vừa sắp xếp cho các cảnh sát đã làm việc vất vả cả đêm đi nghỉ ngơi thì lại xảy ra chuyện, có ba chiếc xe cảnh sát, còn có cả xe của thanh tra, cùng nhau dừng lại ở sân. Trần Thiếu Dương giật mình, vội vàng chỉnh đốn trang phục và tác phong, ra ngoài chào đón.
Một đội là cảnh sát áo trắng mũ trắng, đó là đốc sát, họ vừa mắc lỗi nhìn thấy người chuyên xử lý vi phạm nội bộ này, ai mà không run.
Còn một đội là người của chi đội hình sự, còn có cả Thân Lệnh Thần, vốn đã bị kỷ luật.
Mọi chuyện dồn dập ap đến cùng một lúc. Chi đội trưởng Tiêu Trác Lập xuống xe, mặt mày cau có đứng giữa sân, một đội cảnh sát đứng thành hai hàng, vẻ mặt không vui vẻ gì. Trân Thiếu Dương đứng nghiêm chào, miệng hô to báo cáo, Tiêu Trác Lập xua tay: 'Thôi thôi, đừng giở trò này nữa. Đã làm gì, tự mình biết rõ chưa?'
" Hôm qua chúng tôi hành động, triệu tập ba nghi phạm, đều đã được giải quyết viên mãn ạ." Trân Thiếu Dương cắn răng nói:
Tiêu Trác Lập ngớ ra một lúc, song lại sầm mặt:" Không phải chuyện này, còn muốn chối à?"
"Hả? Còn có chuyện gì nữa sao? Chỉ đội trưởng, anh đừng vu oan cho người khác chứ, tôi xưa nay không hề tham ô, cũng chẳng làm điều gì mờ ám, anh cứ việc điều tra." Trần Thiếu Dương nổi giận, trút hết uất ức bấy lâu nay:
" Chuyện đã lan truyên khắp trên mạng rồi, còn cái hả? Cậu tới công ty đánh Mã Ngọc Binh phải không?" Tiêu Lập Quân rống lớn, nước bọt muốn bắn vào mặt người ta:
Đánh, đúng là có đánh thật, Trân Thiếu Dương không dám mở miệng nữa. Chi đội trưởng Tiêu đưa cho hắn xem một trang web, là ảnh chụp màn hình của một đoạn video, cảnh đánh đập, đạp người diễn ra rất nhanh. Video quay lại khuôn mặt giận dữ của Trân Thiếu Dương, còn có cả ảnh hắn mặc cảnh phục. So hai bức ảnh lại với nhau thì đây quả là chứng cứ không thể chối cãi.
Còn về tin tức lan truyền trên mạng thì càng tệ hại hơn, người ta đồn rằng công an Hàng Châu bắt người bừa bãi, ép hai công ty phá sản, còn tư thù cá nhân, đánh đập chủ doanh nghiệp và những chuyện thối tha khác, tất cả đều bị phơi bày ra hết. Ngôn từ đanh thiếp, khiến người xem không ai là không hai mắt bốc lửa, căm phẫn ngập tràn, hận không thể ăn tươi nuốt sống đám cảnh sát bẩn này, tiếng chửi bới tràn ngập trên mạng, yêu cầu cảnh sát xử lý tên cảnh sát bẩn.
" Đúng là do tôi làm." Trần Thiếu Dương khép hai chân lại, đứng thẳng nói †o:
" À, cậu làm sai mà còn tỏ ra mình có lý hả?"
"Tôi muốn kích động hắn phạm sai lâm, đi báo thù, hoặc để lộ ra những dấu vết khác. Chắc chắn có điều gì đó ẩn giấu ở đây, nhóm người này chắc chắn là một băng nhóm tội phạm lớn." Trần Thiếu Dương mặt hâm hầm nói:
" Không có chút chứng cứ nào, ngang nhiên tới công ty đăng ký đàng hoàng, đánh đập người ta, cậu có biết gây ra dư luận xấu thế nào không, có biết hành vi của cậu tạo thành trở ngại lớn tới việc chấp pháp sau này của cảnh sát không hả? Còn dám ưỡn ngực lên ở đây, các cậu là cảnh sát, không phải dân giang hồ ...' Chi cục trưởng Tiêu chửi mắng liên hồi:" Bên đốc sát muốn khởi động điều tra với cậu, đứng sang bên." Chi đội trưởng Tiêu hét lớn một tiếng, rồi tuyên bố quyết định điều tra trước mặt hai hàng cảnh sát hình sự đang ủ rũ, đội trưởng bị đình chỉ công tác, đội phó trực tiếp thay thế, sau đó toàn đội chỉnh đốn kỷ luật, tập trung học tập, bắt đầu tự kiểm tra và tự sửa đổi.
Bình luận