Mộc Lâm Thâm sao có thể bị lừa bởi giọt nước mắt cá sấu giả dối đó, chỉ muốn đạp vào cái mặt gian xảo kia:" Giơ cao đánh khẽ cái gì, nhìn loạt vòng tay ngọc thạch, phỉ thúy này đi, có cái nào là thật không? Anh kiếm tiên khó khăn, tiền người khác kiếm được dễ à?"
Viên giám đốc còn đường hoàng nói:" Giá ưu đãi có vài trăm, lấy đâu ra hàng thật ạ?”
" Đừng lắm mồm, tôi chưa nói tới vàng đâu, dám nói là vàng 999 à?”
" Mấy thứ này không thể nói thế, ngay cả cửa hiệu lâu năm còn trộn lẫn hàng giả, chúng tôi lấy đâu ra hàng thật mà nhập." Trong thời đại hỗn loạn này, mối quan hệ giữa người với người là kiểu đào hố chôn nhau. Vị quản lý nói mà giọng đầy oán giận: " Nếu anh nhập trang sức vàng 999 vào, khách hàng vẫn không tin. Không tin thì thôi, bán hàng thật họ còn chửi anh là đô ngốc nữa."
" Thôi, thôi .... Tôi tới đây không phải là để tranh luận thật giả với các anh, là một người tiêu dùng có lương tâm, tôi nhất định phải đấu tranh với loại hành vi phạm pháp này của các anh." Mộc Lâm Thâm lời lẽ đường đường chính nghĩa, đi vào chủ đề chính:" Anh nói phải làm sao đây?"
Khi nhảy vào cái chum nhuộm lớn xã hội này mới phát hiện ra, kỳ thực anh có đem bản thân nhuộm thành màu gì cũng không phải áy này, vì đâu đâu cũng như nhau.
Vị quản lý hiểu rõ tình hình, hắn liếc nhìn phó quản lý ra hiệu, biết rằng chuyện này chỉ có một cách giải quyết: dàn xếp riêng. Nếu không, họ sẽ phải đối mặt với nguy cơ đóng cửa ngừng kinh doanh. Đoạn video mà đối phương đưa ra chính là minh chứng cho việc nếu không tống tiên được, chúng sẽ phơi bày một cửa hàng lên TV.
" Ở đây chúng tôi có hơn một trăm nhân viên, ba mươi nhân viên bảo vệ, và mối quan hệ với đồn công ty cũng rất tốt ... Chúng tôi còn có hợp tác kinh doanh với hơn ba mươi công ty du lịch trên toàn thành phố... Anh, định tống tiền tôi sao?" Vị quản lý nghiêm túc nói ra những lời này, dàn xếp thì dàn xếp, không thể tỏ ra yếu thế, cho đối phương thấy thực lực bên mình, giảm được đồng nào hay đồng đó:
" Ghê quá nhỉ, còn tôi có hơn một trăm thuộc hạ không việc làm, không nhà không xe, không gia đình không sự nghiệp, phần lớn từng vào đồn công an chơi qua. Còn về các công ty du lịch, chúng tôi cũng có quan hệ với họ, nhiều hướng dẫn viên chui hợp tác với chúng tôi. Nói đơn giản thôi, tôi có thể biến chỗ này thành nơi đông khách như chợ Tết, cũng có thể khiến nó vắng tanh như chùa bà đanh. Vậy, anh nên hiểu phải làm gì chứ?" Mộc Lâm Thâm lười biếng nói, công tác chuẩn bị trước đó đã đầy đủ, giờ đây y hoàn toàn không sợ hãi, còn đối phương thì phải dè chừng, đủ mọi cách đều có thể dùng, chỉ là không dám báo cảnh sát mà thôi:
" Ồ, anh mạnh miệng quá đấy." Viên giám đốc còn cố tỏ ra cứng rắn: "Vậy sao?" Mộc Lâm Thâm cười khẩy, chẳng đi tranh cãi làm gì, bấm điện thoại liên lạc với đám huynh đệ bên ngoài, an bài : Lưu Dương à, ừ, là anh đây...
Chuyện đó đó, liên hệ mấy tay hướng dẫn viên, bảo họ tìm cách thêm một điểm mua sắm tạm thời, ở... đường Hòa Bình, gần khu du lịch, tên là Trung tâm thương mại Tây Lăng, ừ, được, sẽ không để họ thiệt thòi đâu, luật lệ thì họ biết cả rồi ... Thế thôi, làm luôn đi." Sau khi gọi điện xong, Mộc Lâm Thâm đứng dậy, mỉm cười. Vị quản lý lúc này đã há hốc mồm kinh ngạc. Mộc Lâm Thâm cười nói với hắn: " Hoặc là cùng nhau chia chác, hoặc là ngày mai đóng cửa, khó chọn lắm sao? Tôi thực sự không phải đang tống tiền anh đâu. Nếu không phải vì thấy vị trí của anh tốt, tôi còn lười nói chuyện với anh nữa là. Mấy tay hướng dẫn viên kia dễ đối phó hơn nhiêu. Cứ chờ đi, còn nhiều chuyện anh không tin nữa đấy."
Nói xong nhẹ nhàng rời đi, tựa như một công tử hào hoa giữa chốn đời ô trọc, khiến hai vị quản lý đứng ngẩn người ra, quên cả việc tiễn khách. Chưa đầy nửa tiếng sau, mấy chiếc xe buýt lớn chở theo hàng trăm người đã tiến vào trung tâm thương mại. Đây là một sự sắp xếp ngoài dự kiến, khiến nhân viên trong trung tâm bận rộn không ngừng, hai vị quản lý nghe tin vội vã chạy xuống tâng dưới, nhìn đám đông khách du lịch chen chúc, đúng là một cảnh đầu người lúc nhúc, trong lòng tràn ngập niềm vui khó tả.
Đó không phải là đầu người đâu, đó là tiền cả đấy.
Du lịch thời nay đều như vậy cả, một xe kéo theo một đám, trên xe ngột ngạt đến mức hoa cả mắt, dù sao thì kéo đến đâu cũng là để tiêu tiền, họ đã quen rồi. Hai người đi xuống tâng dưới, gọi điện liên lạc với Mộc thiếu gia, chẳng mấy chốc đã gặp nhau ở sảnh chính. Vị quản lý niềm nở kéo Mộc Lâm Thâm lại, lần này nói thẳng luôn, áp sát vào tai hỏi: " Anh muốn bao nhiêu?"
Chiến lược của Mộc Lâm Thâm là thế, cây gậy và củ cà rốt dùng rất nhuần nhuyễn, trước tiên đe dọa, sau đó cho đối phương nếm chút mật ngọt lợi ích, lúc đó người ta chủ động tìm tới, không cần tốn công nữa, y cũng không khách khí:" 5%.
" Không được cùng lắm là 2%."
" 4%, tôi sẽ giúp anh xử lý cái trung tâm cách đây 5 km."
" Thật sao?”
" Không xử lý được thì tôi không lấy một xu."
" Đồng ý"
" Tính từ ngày hôm nay, đừng lừa tôi đấy."
" Được, vậy thì anh nhanh lên đi, mùa du lịch không dài lắm."
" Yên tâm đi, chặn khách dễ thuyết phục hơn anh nhiều lắm."
Hai người cúi đầu vào nhau bàn bạc kín đáo. Trước mặt họ là đám đông chen lấn, những hướng dẫn viên cầm cờ nhỏ đang hết sức giới thiệu: Lụa ở đây đệ nhất thiên hạ, mua về tặng cha mẹ để tỏ lòng hiếu thảo. Còn các nhân viên bán hàng thì ra sức quảng cáo: Ngọc phi thúy ở đây đang đại hạ giá, mua về tặng vợ để thể hiện tấm lòng...
Những du khách từ khắp nơi đổ về đây, sớm đã trở nên trơ lý mất khả năng phán đoán. Họ chỉ biết quẹt quẹt quẹt hoặc mua mua mua, khiến nhân viên thu ngân cũng phải đổ mồ hôi hột vì bận rộn.
Mộc Lâm Thâm và hai vị giám đốc trước đó không lâu còn kiếm bạt cung giương, vậy mà giờ nhìn nhau cười như những người bạn lâu năm...
Bình luận