Chương 440: Ngôi sao mới chói mắt. (6)

Chương 440: Ngôi sao mới chói mắt. (6)

Xe chạy tới cuối đường Chính Dân, ở đây có một công trường xây dựng dở dang, vốn là tiểu khu được nhà máy dệt nhuộm Hàng Châu huy động tiên công nhân viên trong nhà máy xây dựng, kết quả khi đó cải tổ nhà máy thất bại, giám đốc ôm tiền bỏ trốn, tiểu khu xây dở thành bãi tập kết rác thải cả khu, là chỗ con nghiện tụ tập hút chích, nơi tệ nạt nhất của cả tôn thôn Thương Cơ này.

Vậy mà nơi này bây giờ khác hẳn với ấn tượng trước đây của Lý Đức Lợi, những đống rác lớn khiến người ta đi qua bịt mũi không còn nữa, ngoài vỉa hè, vật liệu xây dựng vứt ngổn ngang không còn. Công trường vẫn dang dở, nhưng hỗn loạn chỉ còn gói gọn sau hàng rào sắt xung quanh.

Chợt Lý Đức Lợi nhìn thấy hai cô gái xách theo mấy cái túi lớn đi vào công trường kia, mấy thằng lưu manh đứng gác cổng không gây khó dễ, thái độ còn rất thân thiết, nói:” Này, cô bé tóc hồng kia không phải trước kia làm việc vặt trong quán Lão Qua à, giờ cũng làm gái rồi hả?” Hoàng Kim Bảo thò đầu nhìn, kêu lên:” Ôi, cậu ơi không phải đâu, làm gái gì chứ, con bé Tiểu Linh đó giờ ở khu này khác gì công chúa đâu, không chỉ được Mộc thiếu gia bảo kê, còn cực thân với huynh đệ Hồ Lô, ở khu vực này không ai dám đụng vào nó hết. Mộc thiếu gia giao cho nó độc quyên kinh doanh cơm hộp trong khu, ngoài nó ra không cho ai bán, cháu nói cho cậu biết, cái quán nó đang điều hành có bảy tám đầu bếp đấy, ngày bán nghìn suất cơm hộp là chuyện thường, mỗi suất cơm chỉ cần lãi một đồng thôi cũng kiếm kinh người rồi.”

“ Cái công trường này trước kia bỏ hoang, tệ nạn lắm, giờ thành đại bản doanh của Mộc thiếu gia rồi, trong khu có rắc rối gì đều tới đó kiến nghị, y sẽ về xử lý sau, không ai dám tùy tiện đánh nhau, xung đột ở đây."

Tới đây Lý Đức Lợi không cười được nữa rồi, sắc mặt có chút nghiêm trọng, không biết nghĩ gì.

Hoàng Kim Bảo chỉ tay ve phía biển báo ven đường, nói: " Cậu nhìn xem, biển lớn kia viết gì kìa."

Trên biển báo lớn có dòng chữ rõ ràng: Khu vực quản lý đặc biệt: Cấm đỗ sai quy định, vi phạm đâm thủng lốp ngay tại chỗ!

Phía dưới còn thêm dòng chú thích nhỏ: Tuân thủ quy định - Cùng xây dựng thành phố văn minhl

Lý Đức Lợi liếc qua, cái tấm biển trông thì chính quy lắm, giọng điệu sặc mùi lưu manh làm người ta dở khóc dở cười.

Mấy chữ lớn đó lại thêm vào mấy thằng lưu manh bặm trợn đứng trông coi, ai mà dám làm trái quy định, Lý Đức Lợi tặc lưỡi không ngừng: ˆ Chậc chậc, nhìn cái biển báo nhìn tưởng đàng hoàng ai mà ngờ .. Rồi lại đi kèm lại là đám bát nháo giữ xe kia, ai mà dám rước lấy xui xẻo chứ! Quả thật là vừa buồn cười vừa đáng sợ."

Hắn ngồi thẳng dậy, ánh mắt đầy hứng thú: " Nếu đúng là toàn bộ chỗ này do Mộc thiếu gia cai quản, vậy cậu thật sự phải gặp y một lần mới được. Một người như thế, quả là nhân tài hiếm có, không gặp thì uổng lắm! Dừng xe, vào gặp thử, cậu và y coi như chỗ quen biết."

" Bận à? Lại kinh doanh gì nữa sao?" Lý Đức Lợi chấn kinh:

" Vâng, không phải chỉ ở đây, y đang mở rộng địa bàn, cháu còn chưa kịp nói với cậu ... Để cháu đi hỏi xem y ở chỗ nào." Hoàng Kim Bảo rút điện thoại ra gọi một hồi, sau khi có được địa chỉ thì tăng tốc, đi thẳng tới:

Đó là một trung tâm mua sắm gần khu du lịch Tây Hồ, rất lớn, bên ngoài đỗ rất nhiều chiếc xe khách du lịch, lượng khách khỏi nói nhiều thế nào, Tây Hồ mà, di sản văn hóa thế giới đấy, nơi gắn liền với vô số danh nhân, truyên thuyết. Nhìn cảnh tượng đông đúc ấy, Lý Đức Lợi không rõ là ghen ty hay thực sự không tin: Đừng nói với tôi là chúng cũng thu phí bảo hộ ở đây nhé, chỉ cần bất cẩn một chút là gặp rắc rối lớn. Y thật sự dám sao?”

" Đúng là thu phí ở đây thật, nhưng không phải thu phí bảo hộ, mà là phí ngậm miệng đấy, cậu tin không?"

Hai người xuống xe, Hoàng Kim Bảo vừa chỉ tay vừa giải thích, những người tụ tập trước cửa sảnh kia, hầu hết đều là nhân viên dư thừa. Hiện giờ, tất cả bọn họ đều đi theo Mộc thiếu gia để kiếm thêm thu nhập. “Kiếm tiền kiểu gì đây?” Lý Đức Lợi nghĩ nát óc cũng không tài nào đoán được, hắn ngạc nhiên nhìn Hoàng Kim Bảo, lần này, hắn thật sự bị dọa đến ngây người.

.. Bây giờ xin đọc bản tin buổi sáng. Kể từ khi bước vào mùa du lịch cao điểm, Cục du lịch tỉnh cùng với các cơ quan liên quan như công thương đã tiến hành kiểm tra nhiều điểm tham quan trên toàn tỉnh. Qua đó phát hiện nhiều vấn đề quản lý yếu kém, một số khu du lịch có tình trạng thu phí quá cao, thậm chí xảy ra sự việc hướng dẫn viên không có chứng chỉ ép khách du lịch tiêu tiền. Hôm qua, phóng viên điều tra tại thành phố Hàng Châu đã phát hiện một vụ việc như vậy ...

Trong bản tin, cảnh quay lén tại một trung tâm thương mại cho thấy một hộp trà được bán với giá 300 tệ, nhưng sau khi kiểm định, giá xuất xưởng chỉ là 15 tệ. Nhà máy sản xuất cách điểm bán hàng chưa đầy 5 km.

Thật là một tin tức khiến người ta phẫn nộ! Mộc Lâm Thâm thu tâm mắt lại, nhìn vê phía hai người ngồi đối diện, một nam một nữ. Nam là quản lý trung tâm thương mại, còn nữ là phó quản lý. Cả hai đang run rẩy nhìn vào chiếc di động cầm trên tay Mộc Lâm Thâm, trong đó đang phát nội dung y hệt như trong bản tin, chỉ khác là không phải bán trà mà là bán vòng tay, ngọc bích, ngọc phỉ thúy và trang sức vàng.

"Mau mau rót nước." Giám đốc mắng phó giám đốc, cô gái vội vàng rót nước:

Giám đốc run rẩy xem xong đoạn tin tức kia, không dám nói gì cả, khẩn trương nhìn Mộc Lâm Thâm chờ đợi phán xử. Mộc thiếu gia nhàn nhã nói:" Thế nào hả, thời buổi mạng xã hội phát triển như thế, chỉ vài giây thôi là tôi tung ra cho cả nước biết."

“Xin anh giơ cao đánh khẽ, giơ cao đánh khe cho, bây giờ làm ăn khó khăn lắm, chúng tôi có muốn tăng giá vậy đâu, nhưng hướng dẫn viên du lịch dẫn khách tới đây ăn phần lớn lợi nhuận rồi, chẳng để lại cho chúng tôi bao nhiêu." Viên giám đốc biết mục đích đối phương tới đây, nên khóc lóc than nghèo kể khổ:

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...