Chương 402: Đêm khuya gió lạnh. (7)

Chương 402: Đêm khuya gió lạnh. (7)

" Cả thằng này cũng ném vào đi." Ngũ ca bỏ lại một câu rồi xoay người đi:

" Con mẹ mày, tao không phải là nội gián mà chúng mày cũng làm thế à?" Mộc Lâm Thâm tức tới bể phổi, vùng vẫy chửi bới:

" Ha ha ha, mày biết nhiều như thế, sao có thể để lại chứ?" Một thằng nói:

" Thế này là tốt rồi đấy, còn hơn là phơi xác ngoài đường như chó hoang, ít ra mày còn có cái quan tài." Thằng khác nói:

Mấy người đi tới khiêng Mộc Lâm Thâm lên nép vào thùng, giây phút nắp thùng đóng lại, chỉ nghe thấy tiếng chửi bới không dứt của y truyền ra:" Địt con mẹ chúng mày, chúng mày nhớ mặt tao, nhớ lời tao, tao mà không chết sẽ quay lại giết chết từng người trong lũ chúng mày, địt con mẹ lũ chó...

Rầm, cái đinh cuối cùng đóng lại, tiếng chửi bới bị cách tuyệt, cái thùng vẫn lắc lư, chứng tỏ người trong đó đang rất điên cuồng, nhưng chẳng bao đâu dừng lại, mấy tên ăn mặc kiểu công nhân vật tài khiếng thùng lên cốp sau xe, hai chiếc xe khởi động rời đi...

Nằm trong thái thùng chật chội, tối tăm, muốn duỗi người ra cũng không thể, dù có sức cũng chẳng có không gian thi triển, bóng tối, kèm cảm giác ngộp thở làm Mộc Lâm Thâm rốt cuộc đã hiểu thế nào gọi là xã hội đen. Đó một thế giới làm những việc phạm pháp vượt qua tất cả những quy tắc bình thường trong cuộc sống mà y có thể tưởng tượng ra. Ví như cảnh ngộ của y bây giờ.

Vốn dĩ chỉ cho rằng chúng thử thái độ của mình, kết quả lại rơi xuống hố, vốn dĩ chỉ muốn kiếm miếng ăn qua ngày thôi, kết quả lại không kiêm được làm bậy, vốn dĩ chỉ muốn kiếm chút tiền rồi cao chạy xa bay, nhưng không ngờ lại càng lún càng sâu. Hơn nữa tất cả những điều này đều xảy ra một cách vô thức, không hề hay biết, khoảnh khắc trước chị Hồng và Lão Qua còn nói chuyện rất bình tĩnh, khoảnh khắc sau đã trở mặt thành thù.

Địt mẹ chúng mày, địt con mẹ tất cả chúng mày

Tay bị trói chặt, trong chiếc thùng nhỏ vừa vặn một người, chỉ có thể miễn cưỡng nhúc nhích, ngay cả ngồi thẳng cũng không được. Trong tình cảnh này, y biết mọi giãy giụa và kêu cứu đều vô ích, giống như hình phạt cho vào lông heo rồi thả xuống sông thời xưa.

Sự sợ hãi như một con sâu bò lan trong lòng y, leo lên trên trán, toàn thân ướt đẫm mồ hôi, nhưng lại lạnh toát đến tận xương tủy, đặc biệt là khi nghe thoang thoảng tiếng kêu cứu của Hắc Cương, càng khiến y rùng mình kinh hãi.

Chất ư, vậy là mình cứ thế này mà chết đi ư?

Chết là khái niệm như thế nào, một chàng trai trẻ như Mộc Lâm Thâm hoàn toàn không có nhận thức đó, có phải là sẽ như mẹ, nằm yên tĩnh trong mộ không? Cảnh tượng đó có vẻ yên bình.

Hay là như những vụ án mà y từng tiếp xúc? Trong các ngành tư pháp và tâm lý học tội phạm, những sinh viên gu nang sẽ dùng những bức ảnh giết người cực kỳ ghê rợn để thử thách giới hạn chịu đựng của bản thân. Kết quả thử thách của Mộc Lâm Thâm là: biến thái hạng nhất. Y vẫn nhớ rằng, đối diện với một loạt ảnh chụp những thi thể bị phân xác, y vẫn có thể ăn cơm một cách bình thản như không có chuyện gì.

Nhưng y đúng là người khổng lồ lý luận mà, đến lúc bản thân đối diện với tử vong thì cảm giác lại hoàn toàn khác.

Một con người, một mạng sống, như hạt bụi, như giọt nước, như loài sâu bọ ... Trong thế giới muôn loài này, sự tôn tại hay biến mất của y cũng chẳng thay đổi được gì. Y bất giác cảm thấy hơi buồn, đã ra ngoài lâu như vậy rồi, gia đình thật sự nhẫn tâm, không còn tìm kiếm y như trước nữa, đó từng là nỗi nhớ nhung sâu sắc nhất của y, nhưng giờ đây, lại là điều y không muốn nghĩ đến nhất.

Sợ hãi dần dần biến thành bi thương, bi thương chảy mãi, lại dân dân biến thành tuyệt vọng.

Mộc Lâm Thâm chợt nhận ra, mình chưa từng thực sự yêu ai, dù đã từng sống trong cảnh chơi bời bù khú, những cô gái lên giường với y đếm không xuể, nhưng chưa bao giờ biết đến mùi vị của tình yêu. Vì thế, lúc này, y thậm chí không thể nhớ ra dù chỉ một người mà mình có thể gọi là người yêu. Cuộc sống đối với Mộc Lâm Thâm, thật nhạt nhẽo, thật sa đọa, thật mơ hồ, đến bước đường cùng này, gần như chẳng còn gì đáng để luyến tiếc ... Ngay cả cha y, hình như cũng chẳng khiến y nhung nhớ, tổn thương gì nữa.

Không, cũng có chút gì đó, Mộc Lâm Thâm chợt dâng lên nỗi nhớ một cách kỳ lạ về lão điên kia, người mà y đã đọc vị rồi tóm trước khi kịp qua cửa khẩu, rồi đẩy vào tù. Cảm giác bây giờ là vô cùng ngưỡng mộ ông ta, dù ông ta đã rơi vào đường cùng, ít nhất gã vẫn còn một hồng nhan tri kỷ sẵn sàng sống chết có nhau, còn y, ngay cả một chút ký ức đáng giá cũng không có.

Ý nghĩ đó vừa nổi lên, trong đầu sinh động hơn một chút, nhớ huynh đệ Hồ Lô, không có mình, hai anh em nhà đó chẳng mấy chốc vào tù ra tội thôi. Lại nhớ hai cô bé xinh đẹp ở tân thôn, mà y chỉ nhìn chứ không dám tiếp cận, hi vọng cô bé Trương Ngọc Linh đó thoát khỏi số phận bi thương giống đám gái gọi trong khu, còn Hồng Huyền, cô bé đó thông minh có thừa, nghị lực quyết tâm đầy đủ, cô bé như vậy rất dễ thành công, nhưng quá xinh đẹp, đó không phải là ưu điểm, với cô bé nhà nghèo, rất có thể sẽ thành thứ duy nhất cản đường cô bé.

À không đâu, Tiểu Huyền có Tiểu Linh, hai cô bé đó bù đắp tốt cho nhau phần thiếu, chỉ cần hai đứa bé đó ở cùng nhau, sẽ sống tốt thôi, cũng như Đại Hồ Lô vào tù sẽ có Nhị Hồ Lô làm bạn ...

Còn mình, có ra kia, cũng chỉ có một mình.

Trong đầu Mộc Lâm Thâm tiếp đó có khoảng trống kéo dài, không suy nghĩ gì trong mấy phút liền.

Vì hết rồi, không còn ai để nhớ nữa.

Mình xong rồi, nguội lạnh rồi, y chẳng thấy một kẻ thất bại như mình sống tiếp làm gì, sống vì cái gì.

" Con mẹ nó, nếu có kiếp sau mình phải làm phần tử khủng bố, sống cho thật kiêu ngạo, chết cho thật dứt khoát, đừng sống uất ức thế này." Mộc Lâm thâm căm hận chửi mắng bản thân, khóe mắt không biết từ lúc nào treo từng giọt nước mắt lạnh lão.

Đúng lúc này, túi y rung lên, thật kỳ lạ, chiếc điện thoại đó lại không bị lục soát. Y nghiêng người, mò mẫm, phải tốn rất nhiều sức mới lấy được nó vào tay, điều này giống như một tia hy vọng lóe lên, khiến y nắm chặt nó không dám cử động một chút nào...

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...