Lão Qua dùng tay minh họa, từ từ kể lại những điều kỳ lạ trong đó, đầu tiên là tới trường dạy nghề lánh nạn, sau qua đó mà cài người vào nhà hàng, chụp lén, sau đó dùng những bức ảnh chụp lén đó để tống tiền, lần nào cũng trúng phóc. Điều khiến ông ta cảm khái nhất là, đám lưu manh chỉ biết lang thang ngoài đường, khi nào cần mới gọi, dưới tay y, đã thành công bắt đầu phạm tội có tổ chức
" Thằng nhãi đó có hơi tà môn, có điều tôi thích." Người còn lại nghe xong hết sức tán thưởng:
Tài xế suy ngẫm chốc lát, điếu thuốc cháy hết, hắn thuận tay búng mẩu thuốc đi:" Nan tảng không tính là thuần khiết, con trai của phú ông gia sản hàng trăm triệu, tôi không tin y có động cơ chạy ra đường kéo khách."
" Vậy thì sao đây, xử lý luôn cho gọn nhé?" Người còn lại hời hợt nói: Lời này làm Lão Qua giật nảy mình, ông ta cẩn thận nói:" Vũ ca, anh đừng dính máu, với lại cái thằng nhóc đó tôi quan sát thời gian dài ở thôn Thương Cơ rồi, còn gài người theo cảnh y, thấy thực sự không giống người tiết lộ bí mật của chúng ta đâu."
" Nhân từ nhu nhược sẽ chết người đó, Phan Tử đã vào tù rồi, nếu còn mềm lòng, sớm muộn gì chúng ta cũng bị lật cả ổ." Tài xế nói, giọng không hề hung ác, lại còn mang theo nỗi buồn:
Hai người không nói nữa, đêm mưa giang hồ, cùng đường hết lối, gục ngã vỉa hè, đó là chuyện bình thường với nhân vật như bọn họ, có thể đi Ti y |
li có uy, đặc biệt là trong hoàn cảnh này. Chỉ nghe hắn hỏi: "Tang Mao thông báo cho Hắc Cương mày là có hàng đến, bảo mày thông báo cho người mới Mộc Lâm Thâm đi nhận hàng... Sau đó công ty gặp chuyện. Hai người bọn mày, ai đã báo tin cho cảnh sát?"
" Nó, nó, chính là nó đấy." Hắc Cương vừa nghe xong câu hỏi lập tức vu vạ cho Mộc Lâm Thâm:
"Phỉ." Mộc Lâm Thâm nhổ thẳng vào mặt hắn, phẫn nộ chỉ trích: " Mày gần bảy rưỡi mới gọi điện cho tao, tao đi xe đến đó cũng gần bảy giờ năm mươi rồi, tao làm kịp sao? Cho dù tao bảy rưỡi báo cảnh sát đi chăng nữa, thì cảnh sát cũng không thể nào trong vòng nửa tiếng mà tập hợp được nhiều người như vậy chứ? Đó là vùng ngoại ô đấy, bao nhiêu xe cảnh sát và cảnh sát đã mai phục sẵn rồi, thời gian có đủ không? Lão Qua, là mấy giờ thì anh báo cho hắn?”
Lão Qua cười ha hả:" Sớm hơn nửa giờ so với cậu."
"Hả?" Hắc Cương bị mấy lập luận đó làm cho hồn bay phách lạc, lúc này dập đầu lia lịa, vừa khóc vừa van xin: " Đại ca, không phải tôi, không phải tôi.
.. chắc chắn là có hiểu lầm gì rồi, Lão Qua, Lão Qua, đừng giết tôi... tôi thật sự không làm gì cả mà."
Tiếng tặc lưỡi vang lên, Mộc Lâm Thâm nghe thấy. Nhớ lại Hắc Cương với vẻ mặt hung dữ trong lần gặp đầu tiên, giờ lại rơi vào tình cảnh này, ngay cả y cũng cảm thấy thật quá thảm hại. Dưới ánh đèn thấy rõ vũng nước dưới chân hắn, mẹ kiếp, thằng cha này tè ra quần rồi. " Gặp phải đối thủ như thế này, thật khiến người ta thất vọng. Mày cũng không cần dùng cái đầu heo của mày mà nghĩ xem, cảnh sát tính kế tao, chẳng lẽ tao không thể tính kế lại bọn chúng sao? Mua chuộc một tên cảnh sát biến chất dễ hơn nhiều so với mua chuộc một tên chỉ điểm. Biết mày thua ở chỗ nào không?" Người lái xe không lộ diện, chỉ có tiếng nói vang lên:
Đèn pin chiêu vào mặt Hắc Cương, gượng mặt đã vặn vẹo tới tột cùng vì sợ, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, chỉ biết van vỉ, đừng giết tôi, đừng giết tôi. Hắn đã sợ tới mức quỳ cũng không nổi nữa.
" Mày nhất định đang tìm Ngũ ca là ai, đây, mày tìm thấy rồi đấy, mày có thể yên tâm đi chết được rồi đấy.' Tài xế lạnh lùng nói:
Hắc Cương nằm co quắp trên mặt đất rùng mình, cố gắng bò dậy, lệt xệt đầu gối đi tới:" Đừng giết em đại ca, đại ca ... Tha cho em một mạng, em xin anh ... Qua ca, đừng giết em, trong nhà em còn vợ dại con thơ."
" Được, không giết.' Ngũ ca vừa chiếu đèn pin vào thùng hàng vừa nói: "Tay tao không thích dính máu, tao sẽ nhốt mày vào cái thùng trà xuất khẩu này, rồi cho vào container. Một tiếng nữa sẽ có một chuyến phà khởi hành, cứ đánh cược với vận may của mày đi, trốn thoát được thì coi như mạng lớn, không thoát được thì đành phó mặc cho số phận vậy."
Vừa vung tay một cái, lập tức có mấy người liền nhấc bổng Hắc Cương lên, ném vào trong thùng, 'bịch" một tiếng nắp thùng đóng sập lại, rồi "cop cộp cộp" mấy nhát đinh được đóng vào, vừa vặn đủ chỗ cho một người, chẳng khác nào một chiếc quan tài, người bên trong giãy giụa vài cái rôi cũng không động đậy được nữa.
Cảnh tượng đó khiến Mộc Lâm Thâm nổi hết cả da gà, nghĩ đi nghĩ lại cũng không nghĩ ra được cách xử lý "sáng tạo" đến vậy. Nếu thật sự bị nhét vào container, rồi bị ném lên những con tàu khổng lồ vạn tấn, thì dù có gào thét rách cả cổ họng cũng chẳng ai thèm để ý, đó không phải là phó mặc cho số phận nữa, mà là đến cả trời cũng chẳng cứu được mạng rồi.
Chương 401vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnNội Tuyến Full– một bộ truyện thuộc thể loạiTâm Lýđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận