Chương 389: Có gì mà phải thẹn. (3)

Chương 389: Có gì mà phải thẹn. (3)

" Như vậy là đúng rồi... Xin hãy chuyển khoản theo số tài khoản trong hợp đồng trong vòng hai tiếng, nếu trước buổi trưa mà tôi vẫn chưa nhận được tiền thì coi như anh nuốt lời, những chuyện xảy ra sau đó anh tự chịu trách nhiệm." Mộc Lâm Thâm nói, để lại một tờ hợp đồng rồi rời đi. Ông chủ lo lắng giữ y lại, mặt mày khổ sở nhìn y, Mộc Lâm Thâm biết ông ta đang lo lắng điều gì, ghé tới gân cười nói thật nhỏ: " Anh đừng nhìn tôi như vậy, cứ như tôi cướp con gái anh ấy... Bây giờ là thời đại người người lừa nhau, chỉ là lừa nhau thôi mà, chẳng lẽ chỉ có anh được lừa người khác, còn người khác thì không được lừa anh sao? Nhớ kỹ đấy, trước buổi trưa mà không thấy tiền thì mặt anh sẽ xuất hiện trên mạng đấy."

Nói xong còn thè lưỡi làm cái mặt quỷ, kẹp hai tuýt thuốc lá vào nách, cứ thế mà đi.

Ông chủ ở phía sau sợ đến mức mồ hôi nhễ nhại, thất thần ngồi xuống, lát sau thì chạy vù ra khỏi nhà hàng, lúc này thì còn thấy bóng dáng người đâu nữa.

Hết nhà hàng này đến nhà hàng khác, ba người họ luồn lách qua các nhà hàng khác nhau trong thành phố, hết khoản này đến khoản khác, cứ thế liên tục, như kiểu làm việc hàng loạt vậy. Hai huynh đệ Hồ Lô vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì gần đến trưa Mộc Lâm Thâm nhận được điện thoại, vừa nghe máy thì đầu dây bên kia có người thông báo: " Ông chủ Mộc, tiền đã vào tài khoản rồi, cảm ơn anh nhé... Hay là chúng ta đi ăn một bữa, ngồi xuống nói chuyện cho tử tế, chúng tôi vẫn còn chút việc muốn nhờ anh giúp đỡ." Mộc Lâm Thâm từ chối lời mời, nhưng đưa thông báo tiền vào tài khoản trong điện thoại cho hai huynh đệ Hồ Lô xem, hai người kinh ngạc đến mức cắn cả ngón tay, nghe một hồi lâu mới hiểu ra, Đại Hồ Lô ngớ người nói: 'Ôi mẹ ơi, như vậy cũng được sao, ký hợp đồng mà cũng tống tiên được hả?"

" Vậy thì sao chúng ta đi tống tiền được mà phần lớn lại thuộc vê người khác?" Nhị Hồ Lô không hiểu gì cả:

Nhưng hai người cũng đã hiểu ra dụng ý sâu xa của Mộc Lâm Thâm, đó là lợi dụng lúc nhà hàng hoàn toàn không phòng bị mà cài cắm mấy chục tên lưu manh vào làm nội gián, đợi đến khi mọi người trong nhà hàng đều hoang mang lo sợ thì dùng những chứng cứ này, cộng thêm chuyện của Vọng Hải Lâu để dọa cho những tên gian thương nhát gan đang sợ khiếp vía kia. Chỉ là bọn họ cảm thấy mình chỉ được chia phần nhỏ thì hơi thiệt thòi.

" Hai người các anh phải học hỏi thêm nhiều đấy, trực tiếp lấy tiền thì gọi là tống tiền, là thu nhập bất hợp pháp, gián tiếp lấy tiền thì gọi là hoa hồng kinh doanh, là thu nhập hợp pháp, khẩn trương làm gì, có phạm pháp đâu." Mộc Lâm Thâm dạy bảo hai người:

Có điều lời gan ruột của y đúng là châu ngọc ném góc bếp mà, Đại Hồ Lô bĩu môi:" Ai khẩn trương chứ, không khẩn trương chút nào hết."

" Đúng vậy, dễ quá, không kích thích ăn không ngon." Nhị Hồ Lô thấy mất hứng: Mộc Lâm Thâm cười mà không nói, hai huynh đệ này, sợ là chưa bao giờ có thu nhập hợp pháp, cho nên không tin trên đời này có cách kiếm tiên hợp pháp.

Cùng lúc đó, có một người vẫn kiên trì tìm kiếm Mộc Lâm Thâm, một cô gái có tính cách hết sức kiên trì.

Quan Nghị Thanh và Thân Lệnh Thần gặp nhau ở Bệnh viện Hoa Kiều, một bệnh viện tư nhân có kiến trúc sảnh đón khách vô cùng xa hoa, bệnh viện này lừa lựa chọn hàng đầu của nhà giàu Thượng Hải. Vừa lúc Quan Nghị Thanh vội vàng đỗ xe xong thì Thân Lệnh Thần đã tiến ra đón.

" Sao, đã xác định chưa? " Thân Lệnh Thần hỏi gấp:

" Xác định rồi ạ, số điện thoại cũ của Mộc Lâm Thâm, người liên lạc nhiều nhất chính là người này, Tô Vinh Nhạc... Đây là hồ sơ báo án tại đồn cảnh sát Tây Uyển Lộ tối hôm kia, vụ việc ảnh hưởng rất lớn, bây giờ trên mạng lan truyền rất dữ dội, vậy thì... cái này... Quan Nghị Thanh đưa đồ tới:

Thân Lệnh Thân vội vàng liếc qua, là chuyện một chàng phú nhị đại bị đánh, có chín người liên quan bị triệu tập, trùng hợp là Vọng Hải Lâu đang gặp chuyện, lại bị phanh phui tin tức tiêu cực lớn như vậy. Quan Nghị Thanh nhìn thấy cái tên này trong hồ sơ báo án, lập tức nhớ ra, tên này là bạn bè xấu của Mộc Lâm Thâm, đã gặp mặt trong đám cưới của Đại Quỳnh Thi. Đây là manh mối duy nhất phát hiện được mấy ngày qua.

" Nhưng mà chuyện này có liên quan gì tới Tiểu Mộc?" Thân Lệnh Thần hỏi:

" Chính vì chúng ta không nghĩ ra, cho nên tôi mới thấy là có liên quan." Quan Nghị Thanh không ngờ nói một kết luận kỳ quặc:

Đúng vậy, nếu là do Tiểu Mộc làm thì làm gì có chuyện nào khiến người ta suy ra được đâu. Thân Lệnh Thần vừa đi vừa xem, giữa chừng đưa điện thoại cho Quan Nghị Thanh, cố gắng liên kết mấy từ khóa chẳng liên quan gì đến nhau, Vọng Hải Lâu, phú nhị đại, đầu bếp đánh người, rồi tin tức tiêu cực trên mạng... Sao cũng không thể liên kết chúng lại được? Một lúc sau hắn dừng chân nghi hoặc nói: " Tình hình không rõ ràng, Tiểu Mộc bây giờ như chim sợ cành cong... Nhưng Tô Vinh Nhạc nhúng tay vào đây là có ý gì? Hắn ta khui ra tin tức xấu của nhà hàng... Sao lại bị người ta chặn đánh trong bếp chứ?"

" Phải rồi, tôi đã gọi điện hỏi, giám đốc nhà hàng nói Tô Vinh Nhạc tống tiên ông ta 5 vạn." Quan Nghị Than tìm hiểu được chuyện này rất dễ, vị giám đốc nọ bây giờ bị muôn người thóa mạ, nên cô chỉ an ủi vài câu ông ta liền như trẻ lạc tìm được mẹ, có gì cũng khai ra hết:

" Ừ thì sao?"

"Ôi sư phụ không phải là người Thượng Hải nên không biết, Tô công tử là con trai doanh nhân địa ốc có tiếng đấy, ai lại đi tống tiền 5 vạn, bảo 90 vạn may ra có người tin." " Thế à? Sao lạ thế nhỉ?" Thân Lệnh Thần nghĩ không ra, hắn làm gì có kinh nghiệm coi 5 vạn như rác thế đâu:

“ Bởi vì kỳ lạ, nên tôi tin liên quan tới ai đó.”

Hai người vừa hỏi thăm vừa đi vào khu nội trú, đến khi nhìn thấy chân dung thật sự của Tô thiếu gia thì thật sự giật mình, một bên mặt bị biến dạng, nhưng bên mặt không bị biến dạng thì cũng chẳng đẹp đế gì, đang rên hừ hừ trên giường, một người phụ nữ trung niên trông như người nhà của hắn đang an ủi ... Là cảnh sát sao không nhận ra, trận đòn này thực sự không hề nhẹ, không cần nghi ngờ gì ở chuyện này.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...