Chương 388: Có gì mà phải thẹn. (2)

Chương 388: Có gì mà phải thẹn. (2)

Chẳng qua chỉ là tống tiền thôi mà.

Chuyện này đối với một người nghiên cứu tâm lý học thì không khó khăn gì cả, vì bọn họ có thể nhìn thấu được nhược điểm của anh, nhìn ra được chuyện anh che giấu và điều làm anh sợ nhất, tất nhiên người ta chẳng ngại gì mà tấn công vào đó.

Vì đã trải qua rất nhiều lần rèn luyện thực chiến, Mộc Lâm Thâm giờ đã rất thành thạo, không hề căng thẳng ngồi trong phòng khách VIP của nhà hàng, xuất trình thẻ nhà báo, mặc bộ vest chỉnh tê, hoàn toàn không giống với kiểu ăn mặc lôi thôi của Nhạc Tử. Y vừa bước vào cửa đã khiến người ta choáng ngợp, nhà báo gì mà phong thái hơn ông chủ, vừa nói muốn gặp ông chủ thì đích thân ông chủ ra tiếp đón.

Bây giờ vũ khí để Mộc Lâm Thâm đem dùng nhiều lắm, có cả cuộc đối thoại của Nhạc Tử với ông chủ của Vọng Hải Lâu, tất nhiên là được ghi trộm.

Từ hôm qua tới nay trong giới bàn tán rất nhiều về cảnh ngộ của Vọng Hải Lâu, cái tấm biển tạm dừng kinh doanh ở nơi đó khiến mí mắt ông chủ giật mãi.

Đọc những lời chửi mắng thậm tệ trên mạng, không có lấy nổi một lời trung lập nào, hoàn toàn là chửi rủa một chiều, ông chủ không chỉ giật mí mắt nữa mà là tim đập chân run rồi.

Mộc Lâm Thâm không cần phải nhiều lời, video đã thay lời muốn nói, kể ra một câu chuyện hoàn chỉnh, cùng lời đe dọa không cần nói ra, không nghe lời thì đóng cửa nghỉ khỏe.

" Ở chỗ chúng tôi dứt khoát không có loại chuyện đó đâu ... Này HỈ Tử, cậu đi lấy mấy điếu thuốc lá vào đây, Tô Yên ấy." Ông chủ vội vàng lấy lòng, sai bảo nhân viên:

" Thật sự là không có sao? Tòa soạn của chúng tôi muốn thực hiện những bài phóng sự điều tra chuyên sâu về những vụ việc tương tự, an toàn thực phẩm là vấn đề nổi cộm được quần chúng đặc biệt quan tâm hiện nay, chỉ tính riêng những bài đăng tối hôm qua đã có hơn sáu vạn lượt xem rồi." Mộc Lâm Thâm nói với thái độ đạo mạo giả tạo:

"Thực sự là không có mà .. Dù sao anh cũng đã vất vả đi một chuyến, hai tuýt thuốc lá thuốc lá này, anh ..." Ông chủ nhận lấy hai tuýt thuốc lá đặt lên bàn, người ta chưa yêu cầu gì đã chủ động dùng quy tắc ngầm trước:

Mộc Lâm Thâm cười khan vài tiếng, số thuốc lá này giá trị không nhỏ, y vừa cười vừa nói: " Không có thì không cần khách sáo với tôi sao? Làm tôi cứ như đến đây đòi hối lộ vậy... Những nhân viên tòa soạn có biên chế sự nghiệp như tôi đây, phẩm chất đạo đức cao hơn nhiều so với người của các bộ phận liên quan, tuyệt đối sẽ không nhận không đồ của người khác đâu."

" À, đương nhiên, đương nhiên, có điều chỗ chúng tôi thực sự không có loại chuyện đó đâu, anh xem..."

" Tôi tin, đương nhiên là tôi tin, có điều ở nơi này hình như có xảy ra chuyện khác."

" Thế sao?"

" Đúng thế, bốn ngày trước các anh tuyển một nhân viên rửa bát, sau đó cậu ta chỉ làm được ba ngày, hôm qua liền đi mất ... Hình như tên là Lưu Dương phải không nhỉ?"

" Ợ _

Nghe vậy ông chủ sợ đến mức nghẹn họng, người mở nhà hàng ai mà chẳng khôn như quỷ, ông ta lập tức liên hệ chuyện này với vụ của Vọng Hải Lâu, nếu đây là có người cố tình gây sự thì ông ta thật sự đã bị dọa cho khiếp vía.

Mộc Lâm Thâm không nói gì nữa, lấy một chiếc điện thoại khác ra, mở một đoạn video ngắn. Video quay từ bên ngoài nhà hàng đến tận khu bếp, cảnh nước lẩu được lọc lại, những nguyên liệu như ớt, hoa tiêu, gừng... được phân loại đem tái chế, ghê tởm hơn nữa là phần nước dùng trong bát canh khách ăn dở cũng không bị đổ đi mà được để lắng rồi tiếp tục sử dụng. Mộc Lâm Thâm từng học ở trường nấu ăn nên biết, các đầu bếp từng nói, nước dùng đó giúp tăng hương vị, rất an toàn, ăn cũng không chết người!

“ Chuyện, chuyện, chuyện này .... Tôi, tôi, tôi....'

Ông chủ lau mồ hôi trên trán, run rẩy, rồi vội vàng đóng cửa lại, ông ta đã nhận ra đó là nhà hàng của mình, chắp tay vái lạy nói: " Chú em này, toàn bộ gia sản của tôi đều dồn vào nhà hàng này, nếu phải đóng cửa thì cả nhà tôi mười năm tám năm cũng không gượng lại được, chỉ riêng tiền sửa sang đã mất ba mươi vạn rồi."

" Dù vậy cũng không thể làm ăn kiểu thế được." Mộc Lâm Thâm vẻ mặt lãnh đạm, ở vị trí khách hàng từng nuốt không ít loại đồ này, ai mà không khó chịu. Khỏi cần thương hại loại người này, không biết trong bếp còn đắc ý chửi mắng khách hàng lắm tiền là bọn ngốc thế nào đâu:

" Chú em, cậu giơ cao đánh khẽ có được không, làm người nên để lại đường lui cho nhau." Ông chủ cầu xin:" Ai làm nghề này thực ra đều làm vậy hết."

" Anh xem anh kìa, rõ ràng là tôi tới muốn lập bia trinh tiết, anh cứ ép tôi làm gái điếm. Chuyện này là trời đất khó dung đó." Mộc Lâm Thâm nghiêm giọng nói, ông chủ kia khó xử đến mức sắp khóc, y đột nhiên thay đổi sắc mặt, nhẹ giọng nói: " Thôi được rồi, sau này nhớ cẩn thận, vậy thì tự anh bỏ tiền ra mà mua lấy kinh nghiệm và bài học đi, tôi cho anh một cơ hội."

Mặt ông chủ khổ sở, môi trề ra, biết là đến lúc phải móc hầu bao rồi, nhưng vấn đề là ông ta không biết phải chi bao nhiêu. Ông ta van nài: " Năm vạn thì tôi thật sự không xoay sở được, bây giờ tiền công quỹ không được chỉ tiêu ăn uống, làm ăn khó khăn lắm, chẳng phải là tôi đang tiết kiệm chi phí sao? Cậu xem..."

" Anh hiểu lầm rồi." Mộc Lâm Thâm lấy ra tờ giấy đã được in sẵn, là hợp đồng theo mẫu, vừa cười vừa đưa cho ông chủ nói: "Day là quảng cáo một phần tư trang báo, tổ chức khai trương hoặc kỷ niệm ngày thành lập để thu hút khách hàng, hoặc là giảm giá khuyến mãi gì đó, tùy anh... Thế nào? Chúng ta biến chuyện xấu thành chuyện tốt nhé?”

" Những ... Những hai vạn tám nghìn á?" Ông chủ mắt mở to, như vừa nuốt nguyên quả trứng gà, nghẹn cứng cổ:

" Quảng cáo dài kỳ, anh có ký không?" Mộc Lâm Thâm nói chuyện luôn kèm nụ cười, trông qua hoàn toàn không có sức sát thương, y cũng không ép, không hỏi lại lần thứ hai, đứng dậy luôn, kể cả có ghi hình lại toàn bộ quá trình này mang ra tòa cũng chẳng kiện nổi y, từng sống ở đất nước người ta hở ra là kiện cáo đó, không cẩn thận loại chuyện này không được:

Ông chủ hết hồn:" Ký, ký, tôi ký."

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...