Lực lượng cảnh sát Hàng Châu được điều động trong hành động lần là các đại đội 5, 6, 9, với số lượng lượng 140 cảnh sát và 31 xe cảnh sát. Công ty vận tải Thần Ưng và công ty cho thuê xe có 34 nghi phạm bị tạm giữ, bao gồm một số nhân vật chủ chốt cam đầu bởi Mã Ngọc Binh, Mao Thế Bình, Từ Cương.
Địa điểm tạm giữ tập trung tại căn cứ huấn luyện thiết bị của chi đội Điều tra hình sự thành phố Hàng Châu, nơi đó khá hẻo lánh, rất thích hợp để thẩm vấn tập trung loại nghi phạm phạm tội theo băng nhóm này.
Thân Lệnh Thần chưa đến Hàng Châu nên chưa tìm hiểu được quá nhiều chuyện, chức vụ phó chính ủy chi đội của hắn thực ra là một vị trí rất khó xử, công việc trọng tâm không đến lượt phó chính ủy quản, công việc cụ thể lại không đến lượt cấp phó lên tiếng. Hơn nữa người không tham gia vụ án mà đi hỏi han tình hình vụ án, trong ngành này lại là điều cấm ky, Thân Lệnh Thần dừng lại một lát trước cổng đơn vị, không vào trong mà lái xe thẳng đến trung tâm huấn luyện thiết bị.
Tọa lạc ở ngoại ô phía tây thành phố, một nửa trung tâm huấn luyện này đã bị một vị cục trưởng tiền nhiệm nào đó cho xây thành khu nhà ở. Vị cục trưởng đó đã bị ngã ngựa, sau khi ông ta bị cách chức mới phát hiện ra một nửa số nhà đã bị bán cho người ngoài, số cán bộ cảnh sát thực sự sống ở đó lại rất ít. Thực ra, chuyện trong ngành cảnh sát, đôi khi còn khiến người ta phiền lòng hơn cả những vụ án.
Thân Lệnh Thân thông qua sự phối hợp của cảnh sát Thượng Hải mà vào được bên trong, người ra đón hắn là Chi đội trưởng Tiêu Trác Lập, một cộng sự cũ trong công việc. Hai người bắt tay, đội trưởng Tiêu mời hắn vào trong, cả hai đều là người làm cảnh sát lâu năm, không cần phải nói nhiều, chỉ cần nhìn biểu cảm là có thể đoán được kết quả, và biểu cảm của chỉ đội trưởng Tiêu cho thấy: kết quả quá tệ.
" Chuyện gì thế này, sao anh lại xen vào, phó chính ủy Thân, không phải tôi nói anh chứ, văn bản chính thức hủy bỏ xử phạt đình chỉ công tác của anh vẫn chưa đưa xuống đâu, anh chú ý một chút, chuyện gì tránh được thì cứ tránh đi." Tiêu Trác Lập giọng có phần trách móc:
Thân Lệnh Thần cười nhẹ: " Cảm ơn sự quan tâm của lãnh đạo, nhưng anh cũng hiểu tính tôi rồi đấy, sở thích chỉ có mỗi việc này, nếu thật sự buông bỏ thì tôi cũng không biết mình nên làm gì nữa ... Theo ủy thác của Cục điều tra hình sự thành phố Thượng Hải Hải, tôi xin thông báo với các anh một vụ án, Phan Song Long bị cảnh sát Thâm Quyến truy bắt vừa mới bị bắt ở Thượng Hải, nhưng nữ nhân đi cùng hắn ta lại là người liên quan trong một vụ trộm cắp lớn ở Thượng Hải, có thể hai vụ án này có liên quan đến nhau, nên xảy ra va chạm, còn tình hình bên các anh thì sao?
" Bên này à ... Chậc, anh cứ tới đây rồi tự xem đi." Tiêu Trác Lập cảm thấy khó mở miệng, chỉ nơi giam giữ nghi phạm vụ án, gọi điển bảo một hình cảnh tham gia vụ bắt giữ đem tình hình chỉ tiết lúc đó nói cho Thân Lệnh Thần:
Thông tin tình báo của cảnh sát xưa nay luôn ngắn gọn và chính xác, họ nghi ngờ nhóm của Mao Thế Bình và Mã Ngọc Binh có hành vi tàng trữ và tiêu thụ tang vật quy mô lớn, vì vậy theo nguồn tin, sáng nay họ đã tiến hành đột kích vào địa điểm kinh doanh của nhóm này. Kết quả là, ngoài việc phát hiện hơn mười con dao bị quản chế, không có vật phẩm cấm nào khác.
Tang vật được vận chuyển qua đường vận chuyển như tình báo đưa tin, sau khi điều tra, đều là hàng hóa được khách hàng vận chuyển hợp pháp.
Cho nên thất bại rồi.
Thân Lệnh Thần nghi ngờ:" Nội tuyến có đáng tin không, không phải là thông đồng với nghi phạm đấy chứ?"
Làm nội tuyến là vậy đấy, được việc chẳng ai biết, hỏng việc thì anh có khi bị tình nghi đầu tiên, chi đội trưởng Tiêu gắt:" Anh biết quy củ mà, tôi trả lời anh được sao?"
" À xin lỗi." Thân Lệnh Thần xin lỗi, nội tuyến cũng là thân phận cực kỳ đặc thù, là vũ khí sắc bén trong tay mỗi cảnh sát, chẳng ai dễ dàng đi nói với người khác, hắn liền đổi chủ đề:" Vậy sơ hở ở đâu?"
" Không biết, lần này thì sứt đầu mẻ trán rồi, cục công an thành phố đang đợi báo cáo, chẳng lẽ tôi lấy mười mấy con dao thu hoạch được đi nộp công à?”" Chi đội trưởng Tiêu nghiến răng nghiến lợi:
" Vậy là bắt hết cái nhóm đó rồi à?"
" Đâu ra mà bắt hết, cái bọn này thành tinh cả rồi, có một kẻ biệt danh Lão Qua, quan hệ mật thiết với Mã Ngọc Binh, Mao Thế Bình, dính líu vào chuyện bẩn thỉu không ít, nhưng chuyến này từ ông ta cho tới mấy chục người ở phía dưới đều chạy không sót một mống nào mới kỳ, chúng tôi không phát hiện nổi là đi đâu."
" Đó là nhân vật quan trọng sao?" Thân Lệnh Thần cố tình hỏi:
"Theo nguồn tin, Lão Qua tên là Hà Thật có một người mới dưới trướng mới, đang nổi lên rất mạnh thời gian qua, biệt danh là Mộc thiếu gia, quan hệ của y với Phan Song Long, Mã Ngọc Binh, Mao Thế Bình rất mật thiết, hơn nữa y còn là một trong những người trực tiếp xử lý tang vật. Theo nguồn tin nói y sẽ xuất hiện tại hiện trường dỡ hàng hôm nay, nhưng cuối cùng vẫn bị lọt lưới... Không chỉ y mà cả đám người của Hà Thật cũng biến mất hết rồi.” Tiếu Trác Lập nói với giọng tiếc nuối vô cùng:
Thằng nhãi đó đúng là ranh thật, còn tinh hơn bọn trộm lão làng, thế mà chạy mất mới giỏi, Thân Lệnh Thần tạm thở phào. Tất nhiên là chẳng phải nghi ngờ gì, người mới kia là Tiểu Mộc, có thể lọt vào tâm mắt của cảnh sát, chứng tỏ y làm rất tốt, nhưng vụ bắt giữ thất bại này đã đẩy cậu ta vào tình thế vô cùng nguy hiểm, không biết đã nhận ra chưa.
Hai người sóng vai đi vào nơi giam giữ, thẩm vấn đang tiến hành, bởi vì không tra ra được bất kỳ tang vật gì, cho nên quy cách giảm xuống rất nhiều, hơn nữa lúc này chỉ có thể hi vọng vào sự đột phá ở phía Thượng Hải.
Vì vậy, cuộc thẩm vấn diễn ra với sự cứng rắn một chiều từ phía Mã Ngọc Binh. Trong phòng A1, Mã Ngọc Binh vừa đập bàn vừa hét vào mặt các cán bộ điều tra: " Bằng chứng đâu? Đưa bằng chứng ra đây? Vô cớ đưa tôi đến đây là có ý gì? Còn nữa, đừng có trừng mắt nhìn tôi, tôi đã từng vào tù ra tội rồi, đừng dùng mấy trò này để hù dọa tôi... Hừ!” Nhân viên phá án nhìn cái thái độ này còn phát ngán.
Trong phòng A2, Mao Thế Bình không hề la hét, nhưng cũng chẳng khách khí, hắn cười nham hiểm, dửng dưng nói: “ Mấy chú cảnh sát, mấy con dao thì có là gì? Trong giới vận chuyển này, ngày nào mà chẳng có vài vụ ẩu đả ... Các anh tốn nước bọt làm gì, dao là của tôi, phạm tội gì thì cứ xử đi... Cái gì? Tang vật gì chứ, mấy người bị ngốc à? Bắt gian phải bắt đôi, bắt trộm phải có tang vật ... Hàng hóa của chúng tôi, khi nào thì biến thành tang vật hả?"
Nhân viên phá án á khẩu, nói được cái gì chứ?
Chương 373vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnNội Tuyến Full– một bộ truyện thuộc thể loạiTâm Lýđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận