Chương 372: Đừng vui quá hóa buồn. (6)

Chương 372: Đừng vui quá hóa buồn. (6)

Không một ai biết rằng, đám cá lọt lưới kia đã được tân đầu mục suất lĩnh, dẫn tất cả lên đường bỏ trốn rồi.

Bọn họ đi thuê một chiếc xe cỡ trung, đây là loại xe du lịch trọn gói, chở được mười sáu người, điểm đến là thành phố Thượng Hải, người lên xe, gồm chín thành viên chủ chốt do Đại Hồ Lô cầm đầu, ba má mì do chị Hồng cầm đầu, tất cả đều được Mộc Lâm Thâm triệu tập ngay lập tức, nhanh chóng rút lui. Y đã sử dụng phương thức vận chuyển người của đa cấp, thành công lợi dụng khoảng thời gian chênh lệch để đưa người rời đi.

Trên xe, Đại Hồ Lô liên tục gọi cùng nhận điện thoại, nghe đám tiểu lưu manh ở lại Hàng Châu báo cáo, công ty vận tải Thần Ưng đã bị kiểm tra, Mao ca mất tích. Công ty cho thuê xe đã bị kiểm tra, Mã gia bị bắt đi. Còn về Qua ca thường ngày là trụ cột của mọi người, bây giờ hoàn toàn không liên lạc được, đặc biệt là báo cáo còn nói có cảnh sát ập đến nhà của Đại Hồ Lô và Nhị Hồ Lô, hai huynh đệ này sợ đến toát mồ hôi lạnh, hành lý trộm được ở sân bay hai ngày nay, tất cả đều để ở nhà, thế này thì chết rồi.

Chị Hồng gọi điện cho Tiểu Linh, cô bé đó thường ngày chịu trách nhiệm chăm lo cuộc sống cho Lão Qua, thế nào cũng bị cảnh sát triệu tập, liền dạy cho cô bé vài câu trả lời ứng phó. Vấn đề cô bé này không lớn, dù sao là cư dân tân thôn Thương Cơ, lý lịch trong sạch, không giống đám người lang bạt họ, chỉ cân đừng để đám cảnh sát lừa, nói điều không nên nói là được, bất kể hỏi gì cứ nói không biết, không liên quan là đủ. Điều không nên nói tất nhiên là chuyện quay số trúng thưởng ở công viên chứ sao, chị Hồng xót xa cho chuyện việc làm ăn đang ăn nên làm ra của mình, giờ thì tan tành rồi, không phải vì cảnh sát kiểm tra, mà là do ban quản lý công viên thấy lợi nhuận quá khả quan, nên thu hồi lại không cho họ làm nữa, tự mình chuẩn bị làm.

Đợi đến khi Tiểu Linh báo nói cho cô biết, cảnh sát cũng đã tìm đến nhà cô, chị Hồng vừa võ đùi vừa khóc lóc than thở: “Trời ơi, có để cho người ta sống không vậy... Chuyện làm ăn còn chưa kịp làm, sao lại rước cảnh sát đến tận cửa rồi.”

" Yên tĩnh, yên tĩnh ... Mọi người trật tự cả đi." Mộc Lâm Thâm hiện giờ uy tín rất cao, cho nên y vừa lên tiếng một cái, cả đám im thít:

Bình thường chẳng làm việc gì tử tế, cho nên khi bị cảnh sát sờ gáy cũng không ai biết được là rốt cuộc vì chuyện gì.

Đại Hồ Lô giờ còn chưa hết sợ:" Mộc thiếu gia, nếu không có cậu nhắc, bây giờ chúng ta đã bị bắt không sót một ai rồi, làm sao cậu biết."

" Sáng nay tôi vừa ngủ dậy thì Hắc Cương gọi điện tới, bảo tôi tới công ty của Mao ca, vì tôi chưa ăn sáng cho nên ngồi ở quán bánh bao trước cửa công ty, gặp được một đám cớm ... Mẹ nó, nếu tôi mà đến sớm một bước thì cũng bị tóm rồi." Mộc Lâm Thâm giải thích:

" Nhưng mà công ty vận tải của Mao ca thì liên quan gì tới chúng ta?" Nhị Hồ Lô không hiểu: Mộc Lâm Thâm quay đầu sang chị Hồng, chị Hồng liếm môi, ánh mắt có vến tránh:" Tôi cũng không biết gì cả.

"

"Tình hình như thế chúng ta cứ chuẩn bị trước thì hơn, Mao ca và Mã gia là huynh đệ kết nghĩa kết nghĩa, Qua ca và hai người họ cũng là là huynh đệ vào sinh ra tử, chẳng phải mọi người đã nói rồi sao, một người gặp chuyện, chắc chắn sẽ liên lụy đến cả đám. Cảnh sát một khi đã bắt là phải diệt cỏ tận gốc, muốn tìm sơ hở, chắc chắn phải bắt đầu tu những tôm tép như chúng ta ... Lúc tôi quay lại không liên lạc được với Qua ca, thì đã nghĩ là có chuyện chẳng lành rồi, cho nên mới thông báo cho mấy người nhanh chóng rút lui” Mộc Lâm Thâm nghiêm túc nói:" Tình hình này không đùa được đâu, đừng mang tâm lý cầu may." Cây đổ đàn khỉ tan, đạo lý này ai cũng hiểu, nhưng lần này Mộc Lâm Thâm không màng đến nguy hiểm, không tự mình bỏ chạy mà quay lại cứu mọi người, hành động nghĩa hiệp này đã triệt để chinh phục những người này. Thằng nhóc Lưu Dương vẫn còn mơ mộng về một cuộc sống hạnh phúc vào ngày mai, hỏi Mộc Lâm Thâm: “Mộc thiếu gia, vậy Phan ca đâu? Đã nói là một hai ngày sẽ về, chúng ta lại chạy cả thế này " Lúc này thì ngay cả anh ruột cậu cũng không cần nghĩ tới nữa, chắc chắn là xảy ra chuyện rồi, còn cần nói nữa à?" Mộc Lâm Thâm lo lắm, bọn cảnh sát ấy ra tay là hốt trọn ổ, cái băng nhóm này mà lộn nhào, thế thì mình lại rơi vào đường thất nghiệp à:

Thất nghiệp y nói ở đây không phải là làm nội tuyến, mà nói tới chuyện làm ăn của mình cơ, nhưng mà bây giờ phải an bài ra sao? Mười mấy người, nhỏ thì có trẻ vị thành niên, lớn thì trung lão niên, không phải tiểu lưu manh thì là má mì ... Đột nhiên Mộc thiếu gia phát hiện ra mình vừa làm một chuyện cực kỳ ngu xuẩn, thân mình còn lo chưa xong dẫn theo đám người này thì sống thế nào? Con mẹ nó, thành gánh nặng rồi. Đã thế đúng lúc này Đại Hồ Lô còn lên tiếng: “Mộc thiếu gia, không còn gì để nói nữa, huynh đệ chúng tôi sẽ đi theo cậu mà thôi, có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu, nể cậu nghĩa khí như vậy, Hồ Nhất Minh tôi xin phục cậu.”

Nhị Hồ Lô hưởng ứng:" Đúng đấy, đám lão đại chỉ biết lo cho mình, chạy không nói với ai, may mà Mộc thiếu gia coi chúng ta là huynh đệ, mọi người thấy rôi đấy, nguy nan thấy chân tình, đây mới là huynh đệ thực su

Hai cái gã này bình thường nói chuyện toàn chọc cười người khác, nhưng hôm nay lại khiến người ta cảm động, mấy bà chị má mì kia không biết là thật lòng hay giả ý, ngàn vạn lời nói gộp lại thành một câu gan ruột:" Mộc thiếu gia à, mấy chị em phụ nữ yếu đuối này, đầu nhờ cả vào cậu đấy."

Mấy tiếng khóc bi thương, mấy tiếng kêu thảm thiết, Mộc thiếu gia nghe mà khóc không ra nước mắt, giờ sao nỡ bỏ họ lại mà chạy nữa. Khi chiếc xe du lịch lao nhanh trên đường cao tốc, rời khỏi địa phận thành phố Hàng Châu, cùng lúc đó, Thân Lệnh Thần lái xe cảnh sát, cũng đang phóng như bay đến thành phố Hàng Châu, giữa đường hắn nghe được thông báo sơ bộ về vụ án của thuộc cấp cũ, là do Trần Thiếu Dương đội năm cảnh sát hình sự Hàng Châu dẫn người bắt, đó là một đại đội, gân như đã tóm gọn cả nhóm của Mã Ngọc Binh, Mao Thế Bình, nghe đến đây trong lòng hắn bỗng dưng cảm thấy buồn bã, tất cả những sắp xếp tỉ mỉ đã tan thành mây khói, tất cả tâm huyết e rằng đã đổ sông đổ biển...

(*) Số Mộc thiếu gia lận đận thật, chẳng ở yên chỗ nào được lâu.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...