Đâu rồi, hai tên ngốc đó đâu rồi? Mộc Lâm Thâm vẫn vừa chạy vừa nhìn bốn phía tìm kiếm ... Ôi mẹ nó, thật kìa, y nhìn thấy Nhị Hồ Lô bộ dạng lấm la lấm lét ở cửa ra, cuống cuồng chạy tới.
Bên cạnh thùng rác, có hai hành khách đang hút thuốc, bên cạnh chính là hành lý của họ, hóa ra tên ngốc đó định ra tay ở đây.
Mộc Lâm Thâm không chút do dự chạy thẳng tới, một cước đá vào mông Nhị Hồ Lô, một tiếng “ối” vang lên, Nhị Hồ Lô đau điếng ôm mông, mặt hung dữ quay lại định chửi, rồi thoáng chốc sắc mặt thay đổi như chớp, cười hì hì. Nhưng mà, phi vụ này hỏng rồi, hắn vừa định nổi đóa, Mộc Lâm Thâm đã túm lấy hắn kéo đi, vừa đi vừa đá vừa mắng: “Đại Hồ Lô đâu? Hai thằng ngốc các anh, uống say rồi mà vẫn không quên chuyện này? Đến cả lời nói thật và lời nói đùa cũng không phân biệt được? Đây là chỗ để trộm đồ à? Anh đang phạm tội đấy hả? Đúng là tự tìm đường chết!”
" Ồ, cũng phải, nơi này ra tay không dễ." Nhị Hồ Lô bấy giờ mới tỉnh ngộ, nói xong tự giác ngộ lần nữa, than phiên đây không phải chỗ hay để hành nghề, bên trong bảo an quá nhiều, lại gắn camera khắp nơi, làm hắn đi lang thang hai tiếng trời mà không kiếm được cơ hội ra tay.
Lại bị Mộc Lâm Thâm bực bội đá cho mấy cú nữa, thằng ngốc này vẫn cứ cười hề hề, hoàn toàn không để tâm, thịt hắn dầy, chẳng thấy đau. Hắn dẫn Mộc Lâm Thâm đến một góc khuất camera giám sát gần sân bay, ở đó Đại Hồ Lô đang cùng mấy tên lưu manh khác ngồi xổm bên lề đường đợi tin tức. Vừa thấy Mộc Lâm Thâm đến, Đại Hồ Lô mừng rỡ như trẻ con thấy mẹ đi làm về: “Ôi chao ôi chao, nhìn xem, tôi đã nói với mấy cậu rồi mà, chỉ có Mộc thiếu gia là thật lòng quan tâm đến chúng ta thôi ... Bọn khốn kia đều giả dối hết.”
Vốn Mộc Lâm Thâm định chửi mắng mấy câu, nghe vậy tức thì cơn giận tiêu biến, nhìn cái mặt ngu ngu của Đại Hồ Lô, thực sự không cách nào nổi giận với hắn được.
Ai ngờ tên này được đẳng chân lại lân đằng đầu, kéo tay Mộc Lâm Thâm tới, hỏi thế:" Mộc thiếu gia, Mộc gia ... Lần này cậu phải giúp chúng tôi, bỏ ra tới hai tiếng đi khắp sân bay, không tìm thấy cơ hội ra tay, mau mau chỉ chiêu cho chúng tôi."
"Tôi chỉ biết kéo khách, chưa từng kéo hành lý." Mộc Lâm Thâm thấy giải thích cho huynh đệ này phải nói thật thẳng:
Cơ mà nói thẳng cũng không ăn thua, Đại Hồ Lô hết sức tin tưởng nói:" Có gì khác nhau đâu, một bên là kéo người đi, một bên là kéo vali đi, làm sao làm khó được cậu cơ chứ?”
“Mẹ nó, hai chuyện này mà đem so với nhau được a? Mộc Lâm Thâm dở khóc dở cười:" Cái vali có hiểu tôi nói gì đâu."
" Tôi thấy cậu nhất định làm được mà." Nhị Hồ Lô nài nỉ:
Mấy tên lưu manh bắt đầu cầu xin Mộc thiếu gia. Theo như lời bọn họ kể, Phan Tử một năm mới về một lần, những người phát tài dưới trướng hắn ta, không biết thật giả thế nào, đều được đồn thổi thành thần thoại cả rồi. Đã là thân thoại thì khó tránh khỏi khiến những anh em cùng khổ này phải ao ước. Thử nghĩ xem, ai mà chẳng muốn sống cuộc sống cơm áo đủ đầy, còn ai muốn cứ lang thang đầu đường xó chợ mãi chứ. Mộc Lâm Thâm không ngờ Phan Tử lại có địa vị quan trọng đến vậy trong lòng đám người này.
Nghe Đại Hồ Lô kể thì bài kiểm tra lần này đã là dễ rồi, trước đây hắn từng có một cơ hội, lần đầu gặp Phan Tử hắn thực ra đã có thể đi theo người ta, ai ngờ vì uống quá chén rồi ngủ với một em gái mà lỡ mất, kết quả bị một tên lưu manh khác chiếm mất cơ hội, tên đó bây giờ địa vị đã ngang hàng với Phan Tử rồi ...
Đại Hồ Lô làm vẻ khóc lóc:" Nhớ lại chuyện đó, tôi hối hận chết đi được, chỉ muốn chặt luôn thứ của nợ của mình đi cho xong."
Nhị Hồ Lô cũng nói:" Cuộc sống tối tăm của chúng ta phải thay đổi, không thể để người ta nhìn một cái là biết chúng tôi là lưu manh được, chúng tôi phải đổi đời."
Mộc Lâm Thâm nhìn cái đầu trọc, hình xăm khắp người của hai huynh đệ này mà ngán ngẩm:" Đổi từ lưu manh sang ăn trộm chính là giá trị mà các anh theo đuổi đấy à?"
" Không không không, tuyệt đối không phải là trộm vặt, những vụ họ làm đều là những phi vụ chắc chắn an toàn, bên trên chính là đại ca của Qua ca, cực kỳ lợi hại, làm bao nhiêu năm rồi mà chưa từng xảy ra chuyện gì... Thật đó, tôi nghe Qua ca kể lúc uống rượu, anh ta nói đại ca của mình tên gì ấy nhỉ... Đúng rồi, Ngũ ca gì đó, được mệnh danh là bậc thây tội phạm.” Đại Hồ Lô ngưỡng mộ nói: Vậy là còn có cả người trên Phan Tử nữa, Mộc Lâm Thâm đang ngạc nhiên thì Nhị Hồ Lô nói thêm:" Thật đấy, cậu thấy Phan ca có lợi hại không? Rất lợi hại đúng không? Nhưng Ngũ ca còn lợi hại hơn nhiều lắm. Nếu họ làm ăn nguy hiểm, sao Phan ca có thể về tuyển người hàng năm? Cậu đừng thấy trông người ta không ra sao, ghê gớm lắm đó."
Đúng như thế tên Phan Tử đó có sự tự tin, bá khí, cứ như là trong túi có vạn quan tiền vậy, thế nhưng lại ăn mặc bình thường, đi xe rách nát, đó chính là phong cách của những nhân vật giang hồ. Mộc Lâm Thâm thừa nhận Phan Tử rất giỏi, ít nhất hắn muốn lấy cái gì, gần như đều thành công ... Khoan, khoan, trước mắt y chợt thoáng qua hình ảnh cả hâm tang vật.
Hình như y hiểu ra rồi.
Vừa tỉnh ngộ, Mộc Lâm Thâm rùng mình suy nghĩ sâu hơn, tâm trí quay trở lại thời sinh viên vô tư lự, khi mà y coi những vụ án chất đống như núi như là tiểu thuyết. Lúc đó y cũng giống như mấy tên tiểu lưu manh bên cạnh bây giờ, có một chút ngưỡng mộ những kẻ xấu khét tiếng trong các vụ án. Băng nhóm bí ẩn nhưng không quá phức tạp này, có lẽ hoạt động theo cách như thế này: tổ chức băng nhóm trộm cắp, sau đó chuyển tang vật đến nơi khác để tiêu thụ, trộm, vận chuyển, tiêu thụ tạo thành một chuỗi khép kín. Giống như một vụ án nước ngoài mà y từng được xem, một băng nhóm trộm cắp các sản phẩm điện tử cao cấp, nhưng nơi tiêu thụ lại ở nước ngoài, nhiều năm liền cảnh sát cũng bó tay, vì ngay cả chứng cứ tối thiểu cũng không lấy được. Thú vị, quá thú vị, bọn trộm không đi bán, người bán không đi trộm, phạm pháp đúng là đặc sắc hơn chấp phép nhiêu. Mộc Lâm Thâm càng nghĩ càng thấy hay, trên mặt bất giác lộ ra một nụ cười có phần bệnh hoạn, giống như ở lâu trong phòng đầy hoa lan thì không ngửi thấy mùi thơm nữa, giờ đây sự tò mò và kinh ngạc của y đối với những kiểu phạm tội kỳ lạ đã lớn hơn phần chính nghĩa ít ỏi còn sót lại trong lòng.
Bình luận