Chương 356: Nói luôn dễ hơn làm. (3)

Chương 356: Nói luôn dễ hơn làm. (3)

" Đừng có nghĩ rằng các cậu được chọn là giỏi lắm rồi, các cậu còn kém lắm”"

" Đừng tưởng mình có chút thông minh vặt mà xem thường người khác, cao thủ thiên hạ nhiều vô số kể."

" Bắt đầu từ ngày hôm nay, chúng ta tiến vào giai đoạn huấn luyện, nếu như trong vòng ba tháng không né tránh được con quay trong tay tôi, không lấy đi được đồ trên tay tôi, các cậu tới từ đâu lại xéo về chỗ đó. Nhớ, đây không phải là cái nghê an nhàn."

" Các cậu càng chịu nhiều khổ cực, tương lai sẽ bớt bị chịu tội, có bản lĩnh trộm đồ chưa gọi là trộm, lấy mà không ai phát hiện ra mới thực sự là trộm."

" Một tên trộm thành công không phải ở chỗ hắn trộm được bao nhiêu món đó, mà là không ai biết hắn là trộm, hiểu chưa?"

Những bước chân thoăn thoắt như đang múa, quả cầu yo-yo bay loạn xạ, vài vòng qua lại, mấy tên lưu manh kia hoàn toàn không chống đỡ nổi, có người đã bắt đầu sợ hãi, ôm mặt sợ mắt mũi lại bị ăn đòn, với loại người này thì Phan Tử chẳng khách khí gì, một cước đá bay ra xa mấy mét. Đến trước mặt Lưu Dương, khi chàng trai này cuối cùng cũng vừa vặn tránh được quả cầu bay sượt qua má, Phan Tử rốt cuộc cũng mỉm cười, tay dừng lại, đặt ra sau lưng, vẫn đứng đó vững như bàn thạch, như thể chưa từng động đậy.

Bốn người đó thì vất vả vô cùng, người khá nhất cũng chỉ miễn cưỡng đứng vững tại chỗ, cầu yo yo nhỏ mà trúng vào chỗ mềm trên mặt cũng chẳng dễ chịu gì, người bị trúng nhiều nhất thì nước mắt nước mũi tèm lem. Phan Tử lắc đầu, có vẻ như cũng không hài lòng lắm với tố chất của mấy người này.

Đúng lúc này, điện thoại của Phan Tử reo lên, hắn lấy di động ra, nhìn thấy là số của Tiểu Mộc, hắn nghe máy nói: “Sao thế, Tiểu Mộc? Gì cơ? Sao có thể, chỗ tôi không ai biết chuyện này mà...... Gì? Thật sự đi trộm hành lý ở sân bay rồi á? Ha ha ha.… Chuyện này, chuyện này không thể trách tôi được, tôi chỉ nói đùa một câu thôi mà ... Ha ha... Tôi trêu hai thằng ngốc ... Trời ạ! Được được, lát nữa tôi đến......

Tâm trạng bỗng chốc tốt lên không ít, lại còn nghe được chuyện vui, vẫn là hai huynh đệ Hồ Lô kia, hôm qua trong bữa cơm, ai chẳng nghe ra hắn nói đùa, vậy mà hai thằng ngốc kia thật sự đi trộm hành lý ở sân bay rồi. Phan Tử nghĩ ngợi một chút rồi gọi bốn thằng lưu manh cùng đi, vừa đi vừa dạy bảo: “Vừa nhận được tin, hai huynh đệ Hồ Lô kia đi trộm hành lý ở sân bay rồi, dù sao đi nữa thì hai thằng nhóc này cũng gan dạ thật... Đi, dẫn mấy đứa đi xem kịch vui, để mấy đứa mở mang tam mắt, xem cảnh ăn trộm bị đánh là như thế nào.”

Dẫn bốn tên lưu manh nối nhau rời khỏi công viên được dùng làm nơi huấn luyện buổi sang, bọn họ đi lên cái xe van nát. Lưu Dương ngồi ở ghế phụ lái, có vẻ thấp tha thấp thỏm, mất một lúc cầu xin Phan Tử:" Phan ca, anh cứu họ ởđi.'

" Lý do?" Phan Tử không tỏ thái độ: " Hồ Lô ca tốt lắm, không ít lần giúp chúng tôi." Lưu Dương vừa nói, mấy tên tiểu lưu manh cũng phụ họa, không nhiều nhặn gì, ít nhất khi không kiếm được tiền, tới chỗ huynh đệ Hồ Lô, ít nhất được họ dẫn đi tới quán Hồng Bá ăn bát mỳ nóng:

" Vậy mấy đứa thấy hai thằng đó có trộm được không?" Phan Tử hỏi: Không thể nào, mấy người kia chẳng cần nghĩ đã đồng loạt lắc đầu, chuyện đó chắc chắn là không thể, những nơi bảo mật nghiêm ngặt giống như khách sạn cao cấp, cơ quan chính phủ, sân bay, là cấm địa của lưu manh.

Đừng nói tới đó trộm đồ, dù có là ăn mày cũng không ai lại đi chọn những nơi đó.

" Thế nên đó không phải làm việc, mà là làm chuyện ngu xuẩn, dạy các cậu một kinh nghiệm, gặp phải những thằng ngu như thế, điều các cậu phải làm không phải là cứu hắn, mà là chạy cho xa vào, càng xa càng tốt.

Phan Tử vặn chìa khóa xe, cái xe cũ nổ máy rung xe, bắt đầu lên đường.

Sân bay quốc tế Tiêu Sơn tọa lạc bên sông Tiền Đường, từ thành phố Hàng Châu mất chừng 35 phút đi xe. Mộc Lâm Thâm ngồi taxi tới đây, xuống xe ném tiền cho tài xế, chẳng lấy tiền thừa, chạy thẳng vào sảnh chờ của sân bay, tìm kiếm hai tên ngốc báo hại kia.

Điện thoại lúc nãy là do chị Hồng gọi hỏi y vê việc Nhị Hồ Lô vì sao hôm nay không đến địa điểm rút thăm trúng thưởng, chủ nhật là lúc đông khách cần người mà hắn lại biến mất. Trong chùa cũng không thấy tên hòa thượng giả, điện thoại cũng không liên lạc được nên Mộc Lâm Thâm mới lo lắng.

Sống chung lâu rồi, Mộc Lâm Thâm hiểu rất rõ về hai huynh đệ Hồ Lô, làm lưu manh nhưng đều có chí lớn, cả hai đều rất muốn được nổi tiếng, làm giàu. Cơ mà thực sự là tố chất lại quá kém, cũng chẳng có con đường nào khác, nếu không thì bọn họ cũng chẳng ngại ngần gì chuyện đi cướp ngân hàng, buôn đồ cấm. Mộc Lâm Thâm nhớ lại sự sùng bái của hai người đó đối với Phan Tử, rất có thể bọn họ thật sự dám đi trộm hành lý để làm đầu danh trạng.

Từ một cửa khởi hành, Mộc Lâm Thâm chạy thẳng vào sảnh chờ sân bay, nhìn ngó xung quanh, rồi lại chạy ra từ một cửa khác. Gần tháng 5 rồi, thời tiết ẩm thấp nóng bức nhanh chóng khiến y ướt đẫm mồ hôi, trong lúc chạy tìm kiếm, Mộc Lâm Thâm chợt nảy ra một ý nghĩ kỳ lạ: Mình đang làm cái gì vậy? Đây là hai thằng lưu manh sống dưới đáy xã hội, sao vừa nhận điện thoại một cái đã vội vàng chạy đi tìm thế này? Loại người đó bị cảnh sát bắt đi không phải càng tốt à?

Nhưng Mộc Lâm Thâm lại không hề muốn nhìn thấy cảnh tượng đó. Đến Hàng Châu trong quãng thời gian tồi tệ nhất của cuộc đời, y gặp phải hai người còn tồi tệ hơn, chỉ vì kiếm chút tiên sống qua ngày, họ sẵn sàng mặt dày mày dạn đi tống tiền mấy tên khách làng chơi vài chục, vài trăm tệ, sẵn sàng đe dọa mấy cô gái đứng đường phải nộp thêm tiền hoa hồng, thậm chí chỉ cần một lời không vừa ý là sẵn sàng thượng cảng chân hạ cẳng tay. Trong quãng thời gian sống đầy kích thích không từ thủ đoạn đó, điều mà Mộc Lâm Thâm cảm nhận được nhiều nhất lại chính là sự tin tưởng chân thành từ hai huynh đệ Hồ Lô. Đúng, sự tin tưởng, cái thứ xa xi mà cha con còn chẳng có, vậy mà lại được Mộc Lâm Thâm phát hiện ra ở cái nơi không nên có nó.

Bọn họ không hề che giấu sự tham lam, háo sắc, bẩn thỉu, cũng như sự hèn hạ và vô liêm sỉ của mình, sống thật thật con mẹ nó đến mức trần trụi luôn, chẳng cần có con mắt của người học tâm lý cũng có thể thấu bản tính hai tên đó. So với những ngày tháng từng u sầu và vô vị, Mộc Lâm Thâm lại thích giao du với hai tên làm y phiền lòng này.

Có người để mình quan tâm, lo lắng, hình như cũng không tệ.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...