Chương 350: Kỳ nhân chốn giang hồ. (1)

Chương 350: Kỳ nhân chốn giang hồ. (1)

Bị mắc bay rồi, Mộc Lâm Thâm trơ mắt nhìn Phan Tử xách chiếc túi đựng tiền dưới hương án của Đại Hồ Lô lên, nghênh ngang bỏ đi. Động tác đó tự nhiên như nước chảy mây trôi, cứ như đang lấy đồ của chính mình. Chỉ trong chớp mắt, hắn đã trà trộn vào đám đông du khách, đến cả Mộc Lâm Thâm dù cố tình theo dõi mà cũng không thấy hắn đi vê hướng nào.

Khi ra tới cửa, có người vỗ vai Mộc Lâm Thâm, y quay lại phát hiện ra là Phan Tử, nhưng hắn đã mặc ngược lại áo rồi, hơn nữa ngay cả kiểu tóc cũng thành kiểu mái lệch, nếu không chú ý nhìn kỹ, sẽ không nhận ra được là người vừa ra tay.

Thời gian chỉ chưa tới ba phút mà hắn đã cuỗm hết toàn bộ thu nhập của Đại Hồ Lô.

Lúc này, Đại Hồ Lô mới dìu thằng đàn em bị bóp đến không nói được trong Phật đường di ra. Đúng là lưu manh gặp phải trộm cướp, đáng đời. Vừa nghe là bị trộm, mấy huynh đệ khác vội vàng sờ túi kiểm tra, ai nấy đều ngớ người ra. Đại Hồ Lô thì kinh hãi đến biến sắc, vội vàng chạy đến xem dưới hương án, chỗ đó trống trơn, tiền đã bị lấy sạch sành sanh từ lâu rồi.

"A... Thằng chết đâm chết chém nào trộm tiên hương hỏa của ban tăng ... Aaa tức chết đi mất, ban tăng kiếm được đồng tiền có dễ dàng gì đâu, thế mà nó lấy đi không sót đồng nào, thứ chó má tuyệt tình ...." Vị hòa thượng trước Phật đường ngôi bệt xuống đất, đấm ngực dậm chân khóc, nước mắt nước mũi ròng ròng, thế là lộ tẩy rồi, cánh tay xăm kín, cổ đeo dây chuyền vàng, khiến đám đông du khách đổ xô tới chụp ảnh quay phim kỳ quan hiếm có ... Đại Hồ Lô biết đại sự hỏng rồi, được một đám lưu manh yểm hộ, che mặt bỏ chạy ...

Nửa tiếng sau, đám lưu manh bị Mộc Lâm Thâm triệu tập đến phía sau chùa Linh Ẩn, cả đám vừa mất toi một ngày tiền công, đang chửi bới om sòm thì vừa đến đã nhìn thấy tên “trộm”. Đại Hồ Lô lập tức xông lên trước tiên, vừa đi vừa cởi thắt lưng, dẫn theo đám lưu manh hò hét lao vào định đánh hội đồng.

Mộc Lâm Thâm định ngăn lại thì bị Phan Tử cản. Chỉ thấy hắn ta một bước như tên bắn xông thẳng vào đám đông. Vừa giáp mặt, hắn liền nghiêng người, tung một cước quét trụ, Đại Hồ Lô không kịp hãm phanh, “ôi mẹ ơi” một tiếng, ngã sấp mặt làm chó ăn cứt, kéo theo ba tên khác ngã nhào.

Phan Tử như con lươn bôi dầu, lúc thì áp sát tường, lúc thì ngồi xổm, lúc thì chống hai tay xuống đất, lúc thì xoay người, mỗi lần di chuyển là có một tên lưu manh ăn một cái tát hoặc lãnh trọn một đấm vào bụng. Trong chớp mắt đã có bốn năm tên bị dính đòn. Những tên đến sau thấy rõ tình hình thì vội vàng lùi lại, không dám xông vào nữa. Bọn lưu manh là thế, khi áp đảo người ta thì rất hung hãn, chỉ cần dẫn mặt vài tên là lũ còn lại co vòi ngay.

" Con mẹ mày, đợi tao gọi huynh đệ tới chém chết cha thằng chó nhà mày." Đại Hồ Lô cũng sợ rồi, nhưng hắn vẫn phải mạnh miệng, chợt thấy bóng dáng Mộc Lâm Thâm ngứớ ra, chưa ngu hết đường cứu:" Mộc gia, ai thế?" "Tôi cũng có biết đâu, người ở bên trên.

" Mộc Lâm Thâm cũng mắt tròn mắt dẹt, đây cũng là lần đầu tiên y chứng kiến màn đánh nhau thế này, không thua gì trong phim ảnh, tâm tính thiếu niên bùng phát, gặp được kỳ nhân giang hồ rồi, lại chẳng phục Phan Tử sát đất:

Lúc này Phan Tử mới bỏ đi lớp ngụy trang, cởi kính râm, tháo mũ lưỡi trai, đầu hất sang bên một cái khôi phục kiểu tóc cũ. Đại Hồ Lô ngớ ra, thôi màn la lối ăn vạ:" Sao trông quen mắt thế nhỉ?"

" Đại Hồ Lô, cậu đúng là cái đầu chỉ mọc thịt chứ không mọc ra mắt." Phan Tử cười dài:

"A aa... Đại Hồ Lô la hét rất khoa trương, sau đó lắp ba lắp bắp:" Phan ... Phan .. Phan ca.

Phan Tử chỉ vào phía sau, Đại Hồ Lô vội vàng bước lên xem thì thấy tiền ở đó cả, còn có cả đồ đạc của mấy huynh đệ. Không chỉ có tiền, đến cả thuốc lá và bật lửa cũng không tha, tất cả đều bị móc sạch gom lại ở đây. Nhưng hắn có vẻ không còn quan tâm đến những thứ này nữa, thái độ quay ngoắt sang nịnh nọt: “ Phan ca, lần này... có gọi bọn em làm việc nữa không?”

" Cậu, tên là gì?" Phan Tử không thèm để ý tới Đại Hồ Lô, chỉ người duy nhất phát hiện ra hắn móc túi:

Thằng nhóc trước đó bị ăn đòn, tới giờ vẫn còn sợ, rụt rè nói:" Lưu Dương ạ.” " Biệt hiệu là Oa Đầu ... Ôi, lãnh đạo, anh xem, anh xem, em được không?" Đại Hồ Lô bây giờ mới hiểu ra là lãnh đạo tới khảo sát phía dưới, ghé cái mặt tròn tròn tới, cười nịnh bợ:

Phan Tử đưa tay vỗ võ vai hắn:" Cậu béo quá, phán ứng lại quá chậm, không được."

“Ai nói vậy chứ, Phan ca, phản ứng của em nhanh như chớp đấy." Đại Hồ Lô bực bội cãi lại, vừa dứt lời thì cả bọn lưu manh cười rộ lên. Đại Hồ Lô ngơ ngác một hồi mới phát hiện chiếc túi tiền vừa lấy lại đang đeo trên vai đã không cánh mà bay, không hiểu sao lại nằm gọn trong tay Phan Tử.

Phan Tử vừa cười vừa trả ví cho hắn, còn kèm theo một câu châm chọc: “ Cứ theo Lão Qua mà làm lưu manh đi, nghề này có tương lai lắm đấy... Lưu Dương, lại đây.”

Thằng nhãi tên là Lưu Dương run rẩy bước đến trước mặt Phan Tử. Ở đây đều là những người không nhà không cửa, không thì là con cái trong gia đình đơn thân, cha khong yêu, mẹ chẳng thương, hoặc là những kẻ chẳng có gia đình gì, sống lang thang ngoài xã hội. Mộc Lâm Thâm quan sát nãy giờ chợt hiểu ra mục đích của Phan Tử. Đại Hồ Lô nói không sai, là tuyển người, hẳn là tuyển người cho băng nhóm trộm cắp, giống như các trường đại học bây giờ mở rộng tuyển sinh, đi khắp nơi tìm kiếm nhân tài vậy.

Cách tuyển người rất đơn giản, chỉ nhìn nhau vài cái, Phan Tử dường như định làm vài động tác nhưng rồi lại thôi. Còn Lưu Dương thì mắt cứ dõi theo những động tác giả của hắn. Mộc Lâm Thâm đã hiểu nên nhìn ra ngay, đây là đang tìm người có phản ứng nhanh nhạy bẩm sinh. Sau vài lần nhìn nhau, Phan Tử cười và nói: “ Được rồi, là cậu đấy. Tôi và Mã gia, Mao ca, Qua ca đều là bạn bè cả ... Cậu cứ suy nghĩ xem, tối đến khách sạn Tam Giang tìm tôi, tôi sẽ tìm cho cậu chút việc làm.”

" Dạ." Lưu Dương gật đầu, đối với một tên tiểu lưu manh ở tầng chót, cách lên bậc duy nhất là được lão đại nhìn trúng, còn về phần làm cái gì thì ai mà quan tâm, dù sao cũng chẳng thể tệ hơn cuộc sống hiện giờ:

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...