Chương 349: Chuong 349: Lai di gap ta ma. (3)

Chuong 349: Lai di gap ta ma. (3)

Du Tất Thắng miêu tả lại trận đánh giữa hai người hết sức sinh động. Theo lời ông ta kể, đối phương trông không hề hung hãn, nhưng ông ta lại hoàn toàn không có sức phản kháng. Những nhát tuốc nơ vít được đâm cực kỳ chuẩn xác, khiến ông toàn thân be bét máu, mất hết ý chí chiến đấu. Đến bệnh viện thì chỉ được kết luận là thương nhẹ. Mỗi nhát đâm đều không sâu không cạn, vừa đúng hai phân hai , hơn nữa lại là tuốc nơ vít đầu chữ thập nên không thể khâu lại được, khiến Du Tất Thắng phải nằm liệt giường cả tháng trời, sau đó thì không bao giờ dám bén mảng đến chỗ Mã quả phụ và đồng bọn nữa.

Kể xong chuyện cũ, Du Tất Thắng coi như vừa tìm được chỗ xả chuyện cũ năm xưa, cảm thấy thoải mái hơn, ông ta nói: “Hai thằng chó đó không thoát được đâu, chắc chắn là chúng giở trò. Bao nhiêu năm nay, tao nghĩ lại vẫn còn thấy sợ ... Sau này khi có vài trăm đàn em dưới trướng, tao đã định xử lý chúng, nhưng không thành, chúng đã sớm chuồn mất rồi. Thù còn chưa trả thì tao đã bị bọn mày bắt vào đây... Ê, đội trưởng Hứa, tiền án của bọn đó chắc chắn lớn hơn tao nhiều, mày nhắm vào tao làm gì? Cứ bắt Mã quả phụ với Tang Mao vê mà thẩm vấn cho kỹ, chắc chắn sẽ có manh mối quan trọng, công to đấy.”

Cứ như sợ cảnh sát không đi bắt đám Mã quả phụ, Du Tất Thắng bắt đầu ra sức bôi nhọ đám đó, Thân Lệnh Thần hứng chí rất cao, nhưng chủ yếu là nhắm vào người thần bí có thân thủ bất phàm kia chứ không phải hai người Mã quả phụ, Tang Mao.

Cậu chuyện cứ thế liên chệch hướng, chệch đi tới tận đẩu đâu rồi, đến Hứa Phi cũng không biết nữa, vậy mà sư đồ Thân Lệnh Thần lại nghe say sưa tới khó hiểu. Vụ án của Vương Tử Hoa và Khang Tráng vẫn dậm chân tại chỗ ở khâu tìm kiếm nữ nghi phạm, dù đã cố gắng nhiều phía nhưng vẫn không có kết quả. Hắn thật sự không biết, cứ với kiểu làm việc chỗ này một chút, chỗ kia một chút của Thân Lệnh Thần, việc phá án sau này sẽ đi đến đâu nữa...

Lúc này ở hướng rẽ khác, Mộc Lâm Thâm gặp một người qua đường. Người này mặc quần áo leo núi bình thường, đi giày thể thao, để kiểu tóc rẽ ngôi giữa, râu hình chữ bát, cả Mã quả phụ và Tang Mao đều gọi hắn ta là “Phan Tử”, Mộc Lâm Thâm cũng thuận miệng gọi là Phan ca. Buổi trưa mọi người cùng nhau ăn một bữa cơm, sau đó Mã quả phụ và những người khác giao Phan Tử cho Mộc Lâm Thâm, hoặc ngược lại cũng được, giao Mộc Lâm Thâm cho Phan Tử, để hắn ta dẫn đi làm việc.

Việc này rất kỳ lạ, chẳng nói là việc gì, hơn nữa lại còn đi chẳng chuẩn bị gì, chẳng mang theo cái gì, hai người bắt một chiếc xe. Phan Tử bảo đi thẳng đến chùa Linh Ấn. Vừa nghe cái tên này, Mộc Lâm Thâm đã lẩm bẩm trong lòng, đó chẳng phải là nơi mà Đại Hồ Lô đóng giả hòa thượng để lừa tiền sao? Chẳng lẽ là người ở cấp trên phái đến, lại có hứng thú với nơi đó rồi?

Mộc Lâm Thâm không hỏi, tên đó suốt chặng đường nhìn mình, y cũng làm bộ không để ý. Xe tới nơi, dừng lại trước khoảnh sân rộng người đông nghìn nghịt, Phan Tử xuống xe, nhìn y gật gù:" Khá đấy, tôi nghe bọn họ kể về cậu rồi, làm khá lắm."

" Phan ca quá khen rồi, tôi làm tró vớ vẩn ấy mà, chỉ đủ tiền nuôi miệng ăn thôi." Mộc Lâm Thâm cẩn thận trả lời:

Mộc Lâm Thâm thăm dò:" Phan ca, phía trước chính là chùa Linh Ẩn, mấy huynh đệ ở đó bán hương kiếm ít tiền ... Không phải là anh đi tìm Đại Hồ Lô chứ?"

" Tôi cũng không biết là phải tìm ai, có bao nhiêu người ở đây?"

" Có mười mấy người." Mộc Lâm Thâm chuẩn bị rất chu đáo, người yểm hộ, người kéo khách, người đóng giả hương khách, người đóng giả sa di, còn có cả người vào hùa. Đáng lẽ làm việc này tối đa năm người là đủ, nhưng Đại Hồ Lô quá đần, y không thể không thiết lập cả hệ thống chặt chẽ như thế, nếu không gặp phải khách quá lợi hại, hắn không ứng phó được.

" Vậy thì gặp hết cả đi, cậu tạm thời đừng lộ diện, để tôi thử cân lượng của họ." Phán Tử nói xong đi một mạch:

Bất kể là lời nói hay hành động đều rất bình thường, đây là lần đầu tiên Mộc Lâm Thâm gặp Phan Tử, điều khiến y khó hiểu là, rõ ràng thấy Mã quả phụ, Lão Qua và những người khác rất kính trọng hắn ta, nhưng bản thân Phan Tử lại tỏ ra rất bình thường. Hắn ta đi rất nhanh, nhìn sắc mặt cũng thấy rõ vẻ phong trân, chắc chắn là kiểu người dãi nắng dầm mưa kiếm sống. Những hành vi và biểu hiện này rất phù hợp với nhau, nhưng điều kỳ lạ là, dường như lại hoàn toàn không phù hợp với than phan cua han ta.

Người này at có chỗ bất phảm, chỉ là mình chưa biết, Mộc Lâm Thâm đoán thế.

Hai người mua vé vào cổng, thật may đây không phải giờ cao điểm, du khách hầu hết đi ăn cơm, nghỉ ngơi nếu không có có mà đợi thành hàng dài. Di vào trong hậu đường, Mộc Lâm Thâm chỉ đám tiểu lưu manh lấy Đại Hồ Lô làm trung tâm cho hắn thấy, hắn bảo Mộc Lâm Thâm không được lộ diện, sau đó hòa lẫn với đám đông du khách đi tới.

Hắn định làm gì vậy?

Mộc Lâm Thâm rất tò mò, theo dõi hướng đi của Phan Tử, chỉ thấy hắn trông giống du khách rảnh rang, hai tay đút túi áo, nhìn đông ngó tay, rồi dần dần tiếp cận đám lưu manh.

Có gì đó không ổn.

Tới gần rồi, thoáng cái hắn lại tránh ra, sau đó lại tới gân tên khác, lại tránh ra, cứ như thế. Mộc Lâm Thâm đột nhiên phát hiện, y không thấy tay của Phan Tử, thoáng cái y hiểu ra: Đây là tên tên móc túi?

Cuối cùng cũng có một tên lưu manh phát hiện ra rồi, là một thằng nhóc lanh lợi tên Lưu Dương đi theo Đại Hồ Lô. Vừa sờ vào túi quần sau, thằng nhóc lập tức quay lại, chạm mặt với Phan Tử. Hắn hoảng sợ vừa định kêu lên thì một bóng đen lướt qua, bụng đau nhói, ôm bụng ngồi xổm xuống. Phan Tử như thể đang quan tâm đỡ lấy thằng nhóc, đi thẳng vào Phật đường.

Lúc này mấy người Đại Hồ Lô căn bản là bọn ngốc, chẳng nhận ra cái gì, lớn tiếng hỏi đi đâu, Phan Tử thuận miệng đáp:" Đau bụng tìm nhà xí."

"À..." Đại Hồ Lô đúng là thứ người trời, đợi người ta vào rồi hắn mới hoang mang lam bẩm:" Ế, trong đó là Phật đường, không phải nhà xí .... Này, mày là ai thế, sao tao không nhận ra."

Người kia chớp mắt chạy ra, kinh sợ nói với Đại Hồ Lô:" Đại ca, ia chảy ra cá máu, máu chảy nhiều hơn nữ nhân tới tháng:

" Ha ha ha..." Đại Hồ Lô cười phá lên như thằng ngốc, đúng lúc này ở bên trong có tiếng kêu cứu truyền ra, hắn giật mình, cuống cuồng nhấc tăng bào chạy vào Phật đường, đi thăm huynh đệ đến tháng:

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...