" Nhanh lên, nhanh lên chút, Qua ca bảo bọn mày nhanh lên."
Một tên tay chân quát tháo huynh đệ Đại Tiểu Hồ Lô quân áo không chỉnh tề, hai tay dụi mắt không ngừng, cái bộ dạng ngủ chưa day mắt. Mới sáng sớm ngày ra, giờ còn không phải giờ làm việc, hai người lên xe ngáp liên tục. Đại Hồ Lô mắt chưa mở ra đã hỏi: " Có cần mang hàng theo không? "
Nhị Hồ Lô làu bàu: " Mới có mấy ngày sống yên ổn, ai mà chán sống đi kiếm chuyện nữa. "
Thằng tay chân xen vào: " Nhưng phiền toái lần này là kẻ không thể đụng tới, Đại Mao ca đến đòi người rồi. Nếu còn không tìm được người, Đại Mao ca dám đập nát cái quán bar của chúng ta ở Thương Cơ đấy!" Nghe đến đây, Đại Hồ Lô rụt cổ lại, Nhị Hồ Lô thì có chút chột dạ. Mao Thế Binh làm về vận tải hàng hóa cỡ lớn, những chuyện khác họ không rõ, nhưng nếu nói về sức chiến đấu, thì Mao Thế Binh thuộc hàng nhất nhì. Công nhân bốc xếp hàng nặng mà Mao Thế Binh thuê, ai nấy đều khỏe như trâu, một mình có thể nâng cả tạ. Mà những người như thế, Mao Thế Binh có thể kéo đến mấy chục người. Chỉ cần xảy ra chuyện đánh hội đồng, đám người này ra mặt thì thắng bại được định ngay tức khắc.
Đánh sao nổi chứ, người ta lợi hại quá mà, cái đám đó nâng người lên là có thể ném xa mấy mét, cây đòn gánh to cỡ miệng bát mà vung một vòng là quét ngã cả đám. Ngoài đội công nhân lao động đánh nhau với họ thì chỉ có họ mới chịu được vài hiệp, còn lại những người khác đều chỉ có nước quay đầu mà chạy trối chết.
Vội vàng tới tân thôn Thương Cơ, đây là tiểu khu cũ được kiến thiết vào giữa thập niên 80 rồi, đặc điểm mấy khu kiểu này là có quán xá nhỏ, phố ngắn, cây cối nhiều, ô nhiễm ít, nếu không phải ban đêm khi đám gái đứng đường, lưu manh cùng hành nghề thì nơi này nhìn qua rất thanh bình.
Đó chỉ là vẻ bê ngoài thôi, nơi này trước kia vốn thuộc vê nhà máy nhuộm lớn, sau năm 2000 thì có chính sách di chuyển nhà máy ô nhiễm ra khỏi thành phố, nhà máy nhuộm vì thế cũng chuyển đi. Chỉ là quá trình này phát sinh rất nhiều vấn đề, có lãnh đạo thành phố ngã ngựa, có giám đốc công ty ôm tiền bỏ trốn, làm bao nhiêu công nhân vừa đóng góp tham gia cải tạo xây dựng nhà máy mới thoáng cái tay trắng.
Nhà máy mới bỏ hoang, công nhân thất nghiệp, với những người cả đời quen bát cơm nhà nước thì thực sự là thảm họa, tân thôn Thương Cơ không ít người nhà tan cửa nát. Ví dụ như Tiểu Huyền là cô bé không mẹ, Tiểu Linh tệ hơn cả cha mẹ bỏ đi, sống cùng ông nội, nhiều đứa trẻ dang dở học hành, biến một mảnh đất lành thành nơi đầy rẫy tệ nạn. Mấy đời lãnh đạo thành phố Hàng Châu muốn cải tạo lại mảnh đất, này mà không được, đụng vào nơi này là bới lên rất nhiều vấn đề xưa cũ, những người ở lại mang thái độ bất tín nhiệm với thành phố, muốn giải tỏa à, muốn xây dựng gì à? Giải quyết đãi ngộ năm xưa đi, giải quyết đầu tư năm xưa đi. Bọn họ còn rất đoàn kết, chính quyên muốn chia để trị cũng không được, một nhà gặp chuyện, cả đám ùn ùn kéo nhau đi phản đối. Đây lại là đất du lịch, khách trong ngoài nước tới rất nhiều, nên lãnh đạo rất sợ ảnh hưởng.
Cứ thế tân thôn Thương Cơ thành vùng trời riêng, đám tội phạm rất thính, tụ tập ở nơi này.
Lão Qua có một cái tật xấu, đó là nửa đầu buổi sáng tới đây uống trà với mấy cán bộ già bất mãn, trò chuyện thời cuộc. Có điều quán trà hôm nay vắng vẻ, trà cũng không dễ uống, ba người vưa mới đi tới cửa, liền nghe thấy bên trong rống lên:" … Lão Qua, con mẹ nó ông cố tình đấy hả? Chúng tôi luôn coi ông như đại ca, ông chơi đùa tôi đấy à?" Lão Qua đoán chừng đang xuống nước đấu dịu, tên trọc đầu Tang Mao là kẻ nóng tính, Đại Tiểu Hồ Lô dừng chân trước cửa, không dám vào, hai người đưa mặt nhìn nhau.
Tên tay chân vào trước, khi quay đầu lại, í, người sau lưng đâu rồi? Thôi mặc kệ chẳng để ý, trong đại sảnh chẳng có khách, Mao Thế Binh đùng đùng nổi giận chỉ mặt Lão Qua mắng, thấy người mình tới, Lão Qua khí thế cao hơn hẳn, chỉ tay:" Tang Mao, con mẹ mày đừng có đùa với tao, không tin thì mày thử hỏi xem, tao đã bao giờ nói như thế chưa? Con mẹ mày đừng nói là đòi người, cho dù mày đòi mạng của ta, tao cũng không chớp mắt lấy một cái."
" Ông bớt phét lác đi, nếu không phải sợ vỡ mật, làm sao ông thành ra như thế này ... Người đâu?" Tang Mao hướng vào mặt Lão Qua rống văng nước bọt, làm tên tay chân rùng mình, chỉ chỉ bên ngoài, Lão Qua quát một tiếng, Đại Tiểu Hồ Lô rụt rụt rè rè đi vào:
"Tới đây, tao hỏi bọn mày, Mộc thiếu gia đâu?" Tang Mang ngoắc tay gọi hai tên Hồ Lô:
Nhị Hồ Lô chơi xấu ở phía sau đẩy một cái, Đại Hồ Lô loạng choạng đi lên, bị đôi mắt tam giác của Tang Mao làm run lên bần bật, lắp ba lắp bắp mãi mới nói được một câu ra hồn:”" Về ... Vê Thượng Hải rồi ạ?" "Thằng đó đi khi nào?"
“Hôm... Hôm qua..."
" Bao giờ thì quay về?"
" Không ... Không biết."
" Về làm cái gì?"
" Về về ... Tôi tôi cũng không biết, cậu ấy nói về làm chút việc, dẫn theo em gái lần trước ở phòng về Thượng Hải rồi ... Nói là một hai ngày nữa sẽ về."
Đại Hồ Lô càng sợ nói lắp càng dữ, cho dù hắn cao to lừng lững, lại còn béo nữa, nhưng mà đứng trước Mao Thể Bình thấp hơn một cái đầu thì chẳng khác nào học sinh tiểu học phạm lỗi. Biết tình huống rồi, Lão Qua vỗ bàn:" Mày nghe thấy rồi nhé, không phải tao giấu người đi."
" HừI" Tang Mao hu mũi một tiếng thật mạnh, hắn lại chẳng thể trút giận lên Lão Qua, cho nên quay đầu sang chỉ Đại Hồ Lô:" Mày tới đây, nhớ kỹ cầu này chuyển lời của tao cho thằng nhãi đó."
" Dạ, vâng vâng ..." Đại Hồ Lô tới gần, gật đầu lia lịa:
Chát ... Một cái tát mạnh bất thình lình làm Đại Hồ Lô quay mặt sang một bên, vừa kinh sợ đưa tay lên sờ má lảo đảo lùi vê, Tang Mao nối giận nói:" Đừng có mà nể mặt còn không biết điều, nhờn với chó chso liếm mặt à ... Hừ."
Nói xong phất tay bỏ đi, Đại Hồ Lô choáng váng, sợ sệt nhìn Lão Qua, không hiểu chuyện ra làm sao, cho dù trước kia có lén lút giữ lại ít tiền không mang về nhà hết thì cũng không tới mức bị đòn thế này chứ? Ai ngờ Qua ca trước nay luôn bênh vực hắn cũng mặt hầm hầm, tập tà tập tenh đi tới trước mặt hắn, hết sức nghiêm túc hỏi:" Tối ngày hôm kia mày dẫn Tang Mao và Mã quả phụ đến tìm Tiểu Mộc đấy à?"
" Dạ, còn có cả Hắc Cương nữa." Đại Hồ Lô vẫn che một bên mặt thật thà trả lời:
Chát ... Thế là nửa bên mặt còn lại ăn thêm cái tát nữa, chỉ nghe Qua ca nổi điên mắng:" Ai bảo mày dẫn bọn chúng đến hả? Hai cái thằng ngu này. Kèm đó ngay cả Nhị Hồ Lô ở bên cũng bị ông ta giận cá chém thớt cho một gậy vào ống đồng, sau đó tập tà tập têễnh bỏ đi, để lại hai huynh đệ cùng khổ đúng ngu người tại chỗ.
"Mẹ nó chứ, rốt cuộc là chuyện gì, làm sao trái phải gì cũng là tao sai thế này?" Mất nửa ngày trời Đại Hồ Lô hai tay ôm mặt, vẫn không hiểu cái tai bay vạ gió này ở đâu ra:
" Đừng nhìn em, em cũng có biết đâu." Với IQ chỉ đủ trời mưa biết chạy vào nhà của Nhị Hồ Lô thì làm sao biết là chuyện gì:
Có điều không biết không có nghĩa là mày vô tội, có phải là vừa rồi mày đẩy tao một cái không? Nhị Hồ Lô cực lực phủ nhận, nhưng còn ai vào đây được chứ, ma à? Thế là hai huynh đệ Hồ Lô trở mặt thành thù, kéo áo, siết cổ, tát nhau bôm bốp, vật nhau ngã xuống đất ...
Bình luận