Chương 320: Khách thăm nhà nửa đêm. (4)

Chương 320: Khách thăm nhà nửa đêm. (4)

" Cô đừng nhúc nhích, để tôi kiểm tra xem nào."

Mộc Lâm Thâm ghé sát vào tai Quan Nghị Thanh, người cũng dán lên lưng cô, chỉ ngửi thấy mùi hương chanh nhè nhẹ trên tóc, không có mùi khác. Vừa nói vừa nghiêm túc sờ soạng túi áo của cô, sờ xong túi áo thì sờ đến cổ áo, sờ xong cổ áo thì men theo sờ xuống ngực, tay phía sau thì từ sau lưng sờ xuống, sờ thẳng đến mông. Sau đó Mộc Lâm Thâm thực sự ngại ngùng không dám sờ tiếp, nhịn cười. Quan Nghị Thanh cũng phát hiện ra điều bất thường, cắn môi trừng mắt nhìn y, chỉ thiếu điều tát cho một cái. Mộc Lâm Thâm xấu hổ bỏ tay ra nói: “Xem ra tôi lo xa rồi, hình như không có.”

" Anh còn đang ghét hơn cả bọn trộm." Quan Nghị Thanh sắn tay áo lên, nhưng còn chưa đợi cô kịp ra tay thì Mộc Lâm Thâm đã xoay lưng chạy mất dép rồi, chỉ tay quát:" Trộm, đứng lại."

Mộc Lâm Thâm chẳng phải là thiếu niên mới lớn, tò mò với thân thể người khác giới nữa, chẳng qua nhìn em gái cảnh sát này ngốc ngốc, khiến y nổi hứng trêu đùa.

Thật, vừa rồi là thuần túy trêu đùa thôi, không phải ý đồ lưu manh. Vừa chạy vào phòng một cái, đang định gài cửa lại thì phía cửa sổ nhẹ nhàng vang lên tiếng gõ, Mộc Lâm Thâm bước lên thành giường mở cửa sổ, Thân Lệnh Thần đang trốn bên ngoài liền lộn người một cái, chân trước chân sau từ bên ngoài nhảy vào, nhẹ nhàng phủi phủi bụi dính trên người. Hành động này khiến Mộc Lâm Thâm giật mình, kinh ngạc nói: “ Oa, thân thủ của anh như vậy, đi làm đạo chích thì tốt biết bao, có tiền đồ hơn làm chính ủy nhiều."

" Cậu đúng là thích nói mấy câu quái go nhỉ?" Thân Lệnh Thần đưa tay tát Mộc Lâm Thâm một cái, nhưng không tát thật, chỉ lướt qua tóc mà thôi, mặt hắn mừng rỡ thấy rõ:" Tiểu Mộc, cậu có biết chuyện vừa rồi có ý nghĩa thế nào không?"

" À, nhờ làm việc tận tâm chăm chỉ, nên tôi được tổ chức xét thăng chức rồi." Mộc Lâm Thâm hài hước nói:

" Đâu chỉ là thăng chức, đây thực sự là một bước lên trời luôn ấy chứ, tôi đã nói rồi mà, trời sinh ta ắt có chỗ dùng, sao cậu có thể vô dụng được, hóa ra là có ích ở chuyện này.” Thân Lệnh Thần vì quá hưng phấn nên không để ý đến lời nói, lời nói có chút khó nghe:

Mộc Lâm Thâm liếc mắt, tặc lưỡi, vẻ mặt như bị đau răng, dường như không thể chấp nhận lời khen này, y phản bác lại: “Ê ê, nghe anh nói kìa, tôi trời sinh ra là loại người này sao?”

" Chứ sao, vừa rồi cậu biểu hiện quá sức tuyệt vời, nói chuyện tự nhiên lắm, chậc chậc." Thân Lệnh Thần khen luôn mồm, thấy Mộc Lâm Thâm xi mặt không vui, giải thích:" Tôi thật lòng khen cậu đấy, không phải mỉa mai đâu ... Ấy, Tiểu Thanh đâu rồi?"

Ừ, đâu mất rồi, vừa xong không phải là đuổi theo mình à? Mộc Lâm Thâm thò đầu ra cửa nhìn xuống, không thấy, thế mà cũng xấu hổ sao, thời này còn cô gái như thế thật hiếm hơn gấu trúc. Thân Lệnh Thần đúng là trải đời:" Mộc Lâm Thâm, không phải cậu giở trò lưu manh với cô bé đó chứ? Tôi thấy ánh mắt cậu nhìn Tiểu Thanh rất khác thường, cảnh cáo cậu, bỏ ý đồ đó đi."

Hàm ý rõ ràng, cậu không xứng đâu, người ta khen thì khen mình, nhưng căn bản không coi minh ra gì, chính câu nói này khích thích Mộc Lâm Thâm, lửa giận bốc lên:" Cút đi, cút đi, nửa đêm còn không cho người ta ngủ.

"

Vừa nói vừa đẩy Thân Lệnh Thần ra ngoài cửa, không khách khí gì hết. Thân Lệnh Thân không cố cưỡng lại, chỉ quay đầu nói:" Này, mai tranh thủ thời gian ra ngoài, tôi đợi cậu."

" Mai có việc anh cũng biết rồi, khi nào tâm tình tốt hẵng tính." Mộc Lâm Thâm đóng cửa đánh sầm một cái, không nể mặt Thân Lệnh Thần chút nào:

Thân Lệnh Thần còn chưa nói hết, chuyện lớn như vậy, làm sao một hai câu đã xong được, đang định gõ cửa thì thấy đèn trong phòng đã tắt, lúc này đúng là quá muộn rồi, nghĩ chút rời đi. Nhất thời hắn chẳng hiểu được tâm tình Mộc Lâm Thâm làm sao thay đổi nhanh như thế, nhẹ nhàng rút lui, men bóng tối mà đi, đến khi lên xe roi hắn hỏi Quang Nghị Thanh:" Hai đứa vừa rồi làm sao thế hả?"

Quan Nghị Thanh tim đập thót một cái, nhưng mặt vẫn thản nhiên:" Có sao đâu ạ, sư phụ, có chuyện gì thế?"

" Thằng nhãi thôi tha đó, tự dưng lại nổi nóng với tôi, vừa mới rồi cậu ta có thế không?"

" Hình như không ạ, anh ấy vui vẻ lắm mà."

" Chắc là còn chưa hoàn hồn, cũng phải Tang Mao và Mã quả phụ đều là tên giang hồ cộm cán, gặp chúng không run mới lạ. Xem ra chúng muốn nâng đỡ cậu ta, cái vũng nước này sâu lắm, chúng ta thong thả thôi, không gấp ... Nghị Thanh, đem chuyện hôm nay ra lại một lượt cho tôi, tôi muốn xem trong chuyện này có ẩn giấu vấn đề nào khác không? Chúng ta phải nghiệm chứng một phen ...' Thân Lệnh Thần gạt chuyện kia sang, quay trở lại công việc:

" Vâng, tôi sẽ làm ngay." Quan Nghị Thanh khẽ giọng đáp, cái cảm giác tim đập mạnh chưa tiêu tan, bị tên hoàn khố đó thừa cơ đùa bỡn, đáng lý ra cố phải rất tức giận mới đúng, nhưng bất ngờ là, co chỉ ngạc nhiên thôi chứ không hề tức giận, thậm chí còn có một chút cảm giác khích thích. Mặt nóng, tim đập mạnh, đây rõ ràng là phản ứng không nên có, chẳng lẽ mình thích y ở phương diện nào đó rồi, cho nên mới không phản cảm.

Phì, phì, phì, cô làm động tác nhổ nước bọt mấy lần, quay đầu lại nhìn căn nhà trọ, tắt đèn rồi, chìm trong bóng đêm mênh mông.

Có lẽ đó không phải là cuộc sống anh ta muốn.

Quan Nghị Thanh bất giác nhớ đến lúc Mộc Lâm Thâm một mình đi trong ngõ vắng về nhà, đôi mắt u uất kia, khuôn mặt mệt mỏi kia, cô bất ngờ nảy sinh một loại cộng hưởng, giống như cô làm cảnh sát ngày đêm vất vả vậy, những điều từng khao khát, đợi đến khi thân ở trong đó mới phát hiện, lại không phải là điêu mình thích nhất.

Hai ánh đèn đuôi xe mờ ảo như bóng ma từ từ biến mất khỏi tâm mắt, Mộc Lâm Thâm nhẹ nhàng buông rèm xuống, rồi chậm rãi ngả người trên chiếc giường nhỏ đơn sơ, cảm giác mệt mỏi xâm chiếm toàn thân, như thể sức lực đã bị rút cạn.

Y biết rõ, bản thân mình không thể xấu xa đến tận cùng như Mã quả phụ hay Tang Mao, nhưng cũng chẳng thể nào sống chính trực, quang minh như Quan Nghị Thanh hay Thân Lệnh Thần. Sự mâu thuẫn trong nội tâm, giữa thiện và ác, giữa cái tối tăm và sự trong sáng, chính là nguồn cơn khiến anh kiệt quệ cả về thể xác lẫn tinh thân.

Đó là một kiểu mâu thuẫn giằng xé, giống như những vướng bận trong lòng anh mãi chẳng thể buông bỏ. Trong đêm tối cô quạnh và lạnh lẽo này, y chợt thấy nhớ nhà, nhớ về nơi mà từ nhiều năm trước, đã chỉ còn là một cái “nhà” trên danh nghĩa ...

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...