Chương 306: Đừng học ác thiếu gia. (1)

Chương 306: Đừng học ác thiếu gia. (1)

" Chính là hắn đấy ... A Kê ca, ha ha ha ..." Đại Hồ Lô cười vang nghe rất giả, dẫn theo Mộc Lâm Thâm giới thiệu người ở trước mặt:

Hắn tuổi khoảng chừng 30, mặt trắng không râu, toàn thân nước hoa thơm phức, tướng mạo thuộc dạng ăn cơm nhão, mở mồm nói là ỏn à ỏn ẻn mắng Đại Hồ Lô:" Cái gì mà Kê ca chứ, khó nghe chết đi được ... Vì này là...

" Mộc thiếu gia, người của Mã ca, huynh đệ của Qua ca." Nhị Hồ Lô nâng giá cho Mộc Lâm Thâm:

" Ái chà chà, Mộc gia, Mộc gia, chào anh." Vị Kê ca kia vinh hạnh vô cùng, không ngờ danh nhân lại là tiểu soái ca thế này, khom lưng bắt tay rối rít nâng cấp cách xưng hô lên một bậc:

Cái nghề buôn da bán thịt làm ăn không dễ đâu, vừa sợ bạch đạo, lại sợ hắc đạo, người kiếm ăn ngoài đường cùng gái đĩ đều giống nhau, không có tôn nghiêm và liêm sỉ gì cả, ở dưới đáy xã hội này cũng phân đẳng cấp, bọn họ chắc là cấp bét của bét. Thế nên vì vào được Khách sạn Trung Bắc kiếm mối làm ăn, tên kê đầu này sẵn lòng dập đầu gọi Mộc thiếu gia là cha.

"Nói xem vì sao không cho anh vào, giá cả bàn không được, hay là vì thanh danh của anh quá kém?" Mộc thiếu gia hất hàm hỏi:

Kiểu kinh doanh này, phải để cho khách sạn mở một mắt nhắm một mắt mới có thể làm được, chứ sống chung một mái nhà thì có thể giấu giếm ai được? Dĩ nhiên, đây là chuyện chia chác giữa mấy bên, mà nếu rắc rối thì chắc chắn xoay quanh giá cả thôi, nếu không thì là vị huynh đệ này dẫn theo cô gái thanh danh không tốt, không phải là hàng kém chất lượng giá cao ảnh hưởng đến uy tín, thì cũng là hành vi không sạch sẽ khiến khách sạn gặp rắc rối, trong thế giới ngầm thì điều đó cũng chẳng khác gì có lý lịch xấu, quy tắc ở đây rất tàn nhẫn. Thanh danh kém, biến!

Với Mộc thiếu gia sống ở khách sạn nhiều hơn ở nhà thì loại chuyện này quá quen thuộc.

“ Không phải đâu Mộc gia, có một thằng cha đông bắc đã vào trước, quan hệ rất tốt, tôi có đưa tiên cũng không vào được... Thật sự không phải vấn đề gì khác, không phải đang khoác lác với anh, các em gái dưới quyền tôi đều làm thêm, đều là sinh viên đại học cả, tôi còn không nhân các loại học cao đẳng hay trung cấp ấy chứ, thật luôn... Tôi còn dẫn một em nữa đến đây cho các anh kiểm hàng. Qua đây, Tiểu Tiết Nhi...” Kê ca vẫy tay gọi:

Sau đó từ trong xe bước ra một cô gái khoảng mười tám, mười chín tuổi, mặc quần jean trễ cạp, tóc buộc đuôi ngựa, gò má ưu mỹ trơn mịn, nhìn cảm tưởng như búng ra nước, khuôn mặt thanh thuân mỹ lệ.

Cô gái đi thẳng tới chỗ họ, bước chân tự tin, vẻ đẹp trẻ trung rực rỡ khiến hai huynh đệ Hồ Lô nhìn mà thèm chảy nước miếng.

Kê ca rất hài lòng về phản ứng đối phương, đắc ý giới thiệu:" Đây là Mộc gia, sau này phải nhờ Mộc gia chiếu cố cho việc kinh doanh của chúng ta đấy." những người như Mộc Lâm Thâm thấu hiểu rõ. Trong khách sạn luôn có những cô gái bán nụ cười, điều này không liên quan gì đến đẳng cấp, giống như tên kê đầu ăn mặc bảnh bao bên cạnh y vậy, nếu không nói ra, hắn cũng chẳng khác gì những người làm ăn có mặt ở đây. Quản lý ở nơi này là giám đốc bảo an, Kê ca trực tiếp tới tận văn phòng gõ cửa tìm người. Khi hai bọn họ đi vào thì vị giám đốc kia đang xem phim ảnh gì đó trên màn hình vi tính, vừa mới ngẩng đầu lên thấy tên kê ca kia thì sắc mặt không tốt, gọi thẳng biệt danh hắn:" Thượng Hải Lão, nơi này có nghiệp vụ nước ngoài, cậu đem cái trò không trong sạch đó vào đây, làm sao tôi đồng ý được? Làm thế chẳng phải bảo tôi tự đập bát cơm của mình à? Không được, không được."

" Ài, Hoành ca, tôi ... À phải rồi, không phải chuyện đó, có một người huynh đệ muốn giới thiệu cho Hoành ca thôi." Kê đầu hết võ rồi, đẩy ngay Mộc Lâm Thâm lên phía trước:

Mộc Lâm Thâm chẳng ngán ngại gì hết, đi thẳng tới ngồi đối diện với vị giám đốc bảo an kia, vắt chéo chân, phất tay, đuổi tên kê đầu ra ngoài. Tên kê đầu có rất thức thời, đi lùi lại nhẹ nhàng khép cửa lại, còn không quên cười nịnh nói một câu:" Có việc gì anh cứ sai bảo, tôi đợi ngay bên ngoài cửa."

Xem ra vì này là chính chủ à? Viên giám đốc bảo an bất ngờ lắm, hắn nhìn chằm chằm Mộc Lâm Thâm tới một phút, tên này mặt non choẹt, hơn nữa lại không giống loại lưu manh đầu đường, hắn không dám tùy tiện, ăn nói khách khí hơn:” Huynh đệ, chuyện này thực sự là không được đâu, bất kể anh là người của đường khẩu nào, tôi vẫn phải nói câu đó, khách sạn làm ăn lớn như thế, dù ông chủ cũng như đi trên băng mỏng, bất cẩn một chút thôi là hỏng việc lớn."

“ Ôi, đúng rồi, tôi chỉ muốn nói với anh về những chuyện không cẩn thận là có thể xảy ra.” Mộc Lâm Thâm cười nói, lấy chiếc điện thoại ra, búng tay thẳng lên bàn, đẩy về phía giám đốc bảo an:

Giám đốc bảo an nhìn thấy thì có chút tức giận, không biết được ghi hình ở đâu, nào là trong món ăn có tóc, nào là nhà bếp thì bừa bộn bẩn thỉu, còn cả một cảnh tượng không hay ho gì một người bảo an đang chỉ tay chửi mắng khách. Hắn nổi nóng đẩy di động lại nói: “Sao nào? Muốn cùng tôi chơi mấy chiêu nát này với tôi à2”

Khách sạn sợ nhất loại chuyện này, kiêng ky nhất loại chuyện này, nên đàm phán vừa bắt đầu đã căng thẳng rồi.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...