" Chỉ làm thế thôi sao?"
Mã Ngọc Binh đang đợi cái gì đó thật đặc sắc bất ngờ, khi biết chân tướng thì ngây ra, đơn giản quá, hơn nữa còn là thủ đoạn dùng nát trong giới rồi, được gọi là tiên nhân khiêu.
Nghe nói Mộc thiếu gia đứng ngoài đường kéo khách được hai ngày thì phát hiện ra vấn đề, sau đó thay đuổi phương thức vận hành, tổ chức đám gái gọi già, tiểu lưu manh trẻ không có công ăn việc làm khắp một dải Thương Cơ, cùng nhau tổ chức một đội ngũ, tự xưng là: Đội du kích Lưu Oanh.
Hắc Cường chẳng nghĩ nhiều, nghe thấy chuyện vui thì cười thôi, nhưng hắn chẳng nghĩ cách này kiếm ra tiền:" Thế thì thu được bao nhiêu tiền chứ?"
" Mới đầu tôi cũng không tin lắm lúc đâu, nhưng cậu ta tính cho tôi một bài toán, khách sạn nhỏ có năm trăm phòng, còn khách sạn lớn thì có hơn một ngàn phòng, một số điện thoại có thể quản lý ba nơi, gần hai ngàn thẻ, tìm cách nhét vào, chỉ cần có một phần trăm tỷ lệ thành công, thì có hơn hai mươi vụ làm ăn. Mà hai mươi vụ này, ít thì một hai trăm, nhiều thì năm ba trăm, vậy không phải là cả ngàn sao. Trong khi chỉ phí để tìm người nhét thẻ thì rất thấp, một ngày hai trăm là đủ rồi.” Lão Qua tính toán:
Càng hay hơn nữa là, dùng cả công nghệ cao luôn, có thể lên wechat xem trước, đương nhiên người anh xem và người tới căn bản không liên quan tới nhau, dù sao thì bọn họ cũng không kinh doanh món này, chỉ dùng làm cái cớ để gõ cửa vào phòng kiếm tiền thôi.
"Mẹ nó, kéo khách ở quy mô công nghiệp à? Nhanh hơn ăn cướp." Mã Ngọc Binh lờ mờ hiểu ra rồi:
" Không sợ có chuyện sao?" Hắc Cương vừa hỏi ra khỏi miệng đã thấy lời của mình đúng là dư thừa, cái chỗ mông hắn đang ngồi, chẳng có chuyện n ào xảy ra nhỏ hơn chuyện đó:
“Cái thành phố Hàng Châu này mỗi ngày có bao nhiêu khách du lịch chứ, bao người bị mất mấy nghìn, mấy vạn mà chẳng thấy có chuyện gì xảy ra ... Huống hồ là mấy trăm đồng. Mà nói thật, những chuyện này, ai dám nói ra chứ, để cho người ta đi báo công an cũng chẳng dám, mà có báo cũng chẳng có gì, làm gái mại dâm thì không tính, còn mấy trăm đồng thì ... cậu nói xem họ có muốn giữ thể diện, hay là muốn mấy trăm đồng này, có phải đi báo công an không?” Lão Qua hỏi:
" Ồ, thông minh lắm, nắm chừng mực rất tốt, rất hợp với cách làm việc của Ngũ ca." Mã Ngọc Binh ngay lập tức chỉ ra được trí tuệ giang hồ ở trong cách thức làm ăn rất vớ vẩn này, dù sao chỉ kiếm được vài đồng thôi, anh làm gì được tôi, hơn nữa làm thế này tránh được nguy hiểm của việc lôi kéo khách ngoài đường:
Trò bẫy người lấy tiền thế này nhiều lắm, nhưng toàn bọn tham, lấy cho người ta không còn cái quần mà mặc, người ta lại chẳng liều mình báo công an.
Lão Qua vui vẻ nói:" Dùng lời của cậu ta là, đã cởi quân nhưng không đút vào, chưa thành sự thật thì chưa tính là tội."
Mã Ngọc Binh vỗ đùi cười không dứt, khen hay luôn mồm, câu này có tính triết lý. Hắc Cương thì vẫn cứ tò mò trò này rốt cuộc kiếm được bao nhiêu tiên.
“ Hiện bọn họ có ba nhóm, một tối có thể thu được hơn một vạn... Nhanh tay làm vài thêm vài vụ, một khi lộ ra thì chắc chắn việc làm sẽ khó khăn. Nói thật là, Mã quả phụ, tôi phải cảm ơn cậu rất nhiều, bao nhiêu năm cậu chỉ làm được có một việc tốt như vậy thôi. Haha, tôi phục thằng nhóc này thật.” Lão Qua cười nói:
Vừa nhắc đến Mộc thiếu gia, câu chuyện lại nhiều ra, Lão Qua kể, thằng nhóc này có ba con mắt, ở ngã tư, nơi nguy hiểm nhất, mấy lần liên đội tuần tra thường phục cũng không gặp được một lần nào, những người đó vừa xuất hiện là nó đã chuồn mất.
Lôi kéo khách thì càng giỏi, gần như kéo người nào là chuẩn, người đó.
Ông ta cảm thán:" Ôi, cậu ta tới có mấy ngày làm ở đây sinh động hẳn, chuyện kể không hết, thật là nhân tài, kỳ tài, phúc tinh, các cậu không biết đâu, giờ ở đây, đám nữ nhân già xuống sắc, cảm ơn nó nhiều lắm, như tìm được một lối thoát vậy."
Mấy lời này khiến Mã Ngọc Bình và Hắc Cương nghe mà cười đến sặc sua rượu coi như không uống được, vài món ăn nhà hàng cô bé kia mang sang cũng không động đến, không còn cảm giác thèm ăn, nhưng không khí trò chuyện thì lại sôi nổi lên. Lão Qua thấy hai người vui vẻ như vậy, bỗng nghi ngờ, sắc mặt biến đổi, vội vàng nói trước: “Tôi nói này, hai cậu thật sự để ý như vậy, không phải muốn đòi người về chứ? Tôi phải nói cho các cậu biết, Mã quả phụ cậu cũng là người có danh tiếng trong giới đấy, lời nói không thể coi như gió thoảng bên tai được đâu nhé.”
" Ái dà Qua ca, anh đừng nói nghiêm trọng như thế chứ." Hắc Cương nhìn sắc mặt của Mã Ngọc Binh, có lẽ Mã ca thực sự có ý này, là thủ hạ, hắn tất nhiên phải đi trước mở đường:
Mã Ngọc Binh không nể nang nhiều, nói thẳng:" Lão Qua, hôm đó tôi nói với anh như thế nào nhỉ?"
" Cậu nói là đưa cho tôi một người." Lão Qua lập tức đề phòng tên này giở quẻ đòi người:
" Đúng thế, tôi nói đưa cho anh một người, để anh dạy dỗ vài ngày." Mã Ngọc Binh bổ xung:
" Rắm thối, làm chó gì có phần phía sau." Lão Qua không vui rồi:
" Chắc chắn là có nói ... Này này, anh đừng nóng với tôi, huynh đệ của tôi còn không phải là huynh đệ của anh hay sao?" Mã Ngọc Binh ấn Lão Qua ngôi xuống:
Lão Qua tỉnh ngộ, vỗ tay đét một cái:" Đúng rồi, tôi nóng với cậu làm gì chứ? Thế cậu muốn cậu ta làm gì? Vị tiểu ca đó luất thân là thiếu gia, quen thuộc với mấy trò buôn da bán thịt này, cậu mang về thì làm được cái gì?"
Đúng rồi, về nhà có thể làm gì? Mã Ngọc Binh như cũng ngộ ra điều gì mà nói:" Cũng đúng, tôi cũng chỉ là quá tham tiền, thật đấy, tôi cần cậu ta làm gì chứ, lại thêm một gánh nặng nữa, chỉ có chút thông minh này thôi, không đáng là cái gì.
"Xi cậu thôi cái trò đó đi, tưởng tôi không biết đấy à? Tôi chẳng ngại nó cho cậu biết, cậu nhóc đó không chỉ có chút tài đó đâu, dù sao người vào tay tôi roi không trả là không trả." Lão Qua khit mũi, ông ta nhìn thấu cái trò của tên này à, không tin là Mã quả phụ chưa nhận ra, thằng nhóc đó trừ có ba cái mắt, còn có hai cái lưỡi, có thể nói sống thành chết, điên đảo thị phi.
Điều đó là chắc chắn rồi, người xuất thân thiếu gia, lại còn chẳng phải là dựa vào cái miệng kiếm ăn hay sao, không thì làm sao kéo khách được dữ như thế? Nhưng mà kéo khách chưa là cái gì, không tính là năng lực gì lớn, nhưng có biết y làm gì không? Hiện giờ y đang làm thuyết khách cho đám kê đầu, đã vào được hai khách sạn bốn sao năm sao rồi.
Vào khách sạn cao cấp kia à?
Chuyện này chỉ có người có chút bối cảnh mới làm được, ai cũng biết đó là một nơi đốt tiền, giá cả còn cao gấp vài lần ở bên ngoài, nếu làm được việc này thì đã làm cho Mã Ngọc Binh và Hắc Cương phải sợ hãi, hai người đều trợn mắt nhìn Lão Qua nói: "Không thể nào! Thằng nhãi đó là người lạ, không quan hệ thì làm được gì chứ." “Khong tin thì thôi, hôm trước cậu ta giúp Nhị Đao, hai cái chai rượu đó là hắn cám ơn tôi, chứ tôi mua rượu đắt tiên thế làm gì?" Lão Qua khit mũi, tặng rượu là mượn hoa hiến Phật mà thôi:
Câu này Mã Ngọc Binh tin, hắn hiểu Lão Qua quá mà, làm gì có chuyện tặng mình rượu đắt tiền thế.
Bình luận