Mã Ngọc Binh ra hiệu cho tên thủ hạ gọi điện cho Lão Qua. Sau cuộc gọi ngắn, chỉ vài phút sau, Lão Qua đã xuất hiện ngay đầu ngõ. Vẫn dáng đi cà nhắc, chiếc gậy chống quen thuộc vang lên tiếng "cộp cộp" trên mặt đất. Ở bên cạnh làm động tác đỡ cho có lệ là cô gái tóc hồng hôm nọ, mặc chiếc áo ngắn tay màu vàng nhạt, chiếc quần lửng trắng in hình hoạt hình lộ ra cặp chân thon dài trắng hồng, tôn lên cặp mông tròn trịa, dáng người của một cô gái đã dậy thì đầy đủ, xem ra không hợp lắm với khuôn mặt còn khá non nớt.
Trẻ thì thoạt bát nhí nhảnh, già thì ánh mắt của ông sắc sảo gian giảo, vừa nhìn thấy đám người, ông ta ra hiệu cô gái không cần đỡ nữa, bình thường lúc nào ông ta cũng làm ra vẻ già yếu gần đất xa trời, đi không vững cần có người dìu đỡ, vậy mà lúc này bước đến gần một cách mạnh mẽ dứt khoát, chứng tỏ là trong lòng đang đắc ý lắm đây.
Hai người bước xuống xe, rời xa cuộc sống hỗn tạp của khu phố thị đã lâu, giờ đây trở lại, cảnh tượng nơi đây vừa lạ lẫm, vừa mang theo chút cảm giác quen thuộc. Những con phố ồn ào, những con hẻm ám đầy khói bụi, và những con người đủ mọi kiểu dáng đang vật lộn tìm kế sinh nhai — tất cả như một bức tranh sống động về một góc đời khác biệt. Đặc biệt là Lão Qua, đừng coi thường ông ta, đi trên đường thi thoảng lại được mấy người nữ nhân trang điểm lòe loẹt cất tiếng chào hỏi một cách thân mật. Cảnh tượng này khiến Mã Ngọc Binh và người đi cùng không nhịn được mà bật cười ha hả. Tiếng cười của họ vang vọng giữa khung cảnh hỗn tạp, như hòa vào bầu không khí náo nhiệt của con phố, có chút gì đó xúc động, như nhìn thấy một mảnh ký ức xưa cũ của chính mình. Anh hùng già, tráng chí hết, mỹ nhân già, ít khách ghé. Dau chỉ có thể kiếm sống ở ngõ sâu tăm tối, không cảm khái sao được.
Từ cửa sổ tầng ba của quán bar, hai gã cao lớn, da ngăm đang thò cổ ra nhìn xuống. Ở bên cạnh Mộc Lâm Thâm đang chăm chú lau giày, dáng vẻ tự nhiên như thể đã hoàn toàn thích nghi với môi trường mới này. Sự thích nghi nhanh chóng của y, giống như một con cua ẩn sĩ tìm được vỏ mới, khiến người ta không khỏi cảm thán.
Y quan sát mọi thứ xung quanh với sự hứng thú, dường như cảm thấy thế giới ngầm này thật sự có gì đó "thú vị". Lão que đó, người có vẻ ngoài hiền lành vô hại, hóa ra lại là ông trùm khét tiếng của cả khu vực này. Còn hai kẻ mặt mày dữ tợn hình xăm kín tay kìa, thì chẳng qua chỉ là những kẻ lười nhác, chẳng muốn lao động chân tay. Chúng dựa vào vẻ ngoài "hung bạo" của mình để kiếm sống qua ngày, kiểu như những "tay anh chị" nhưng thực chất là những kẻ chỉ biết dựa dẫm vào vỏ bọc xăm hình đầy người đáng sợ của mình để không phải làm việc nặng nhọc.
Mộc Lâm Thâm khẽ cười mỉm, sự khôi hài trong việc phân vai ở thế giới ngầm này khiến y vừa buồn cười, vừa cảm thấy mọi thứ không đến nỗi tệ.
Hai người tựa hồ nhìn trúng em gái nào rồi, Mộc Lâm Thâm thuận miệng hỏi:" Nhìn cái gì thế Đại Hồ Lô?"
Đại Hồ Lô giọng ôm ồm nói:" Lão đại tới rồi."
Cái người được gọi là Lão Qua này, Mộc Lâm Thâm thật sự không biết họ tên đầy đủ là gì. Những kẻ quen biết bình thường thì gọi ông ta là Lão Qua, còn thân thiết hơn một chút thì gọi là Qua ca. Ông ta chính là ông trùm của đám dân anh chị và gái làng chơi khu vực này.
Tuy nhiên, cái gọi là đế chế của Lão Qua thực ra cũng chẳng hoành tráng gì. Những người phụ nữ làm việc dưới trướng của ông ta phần lớn là những người phụ nữ đã qua thời hoàng kim, không còn giữ được nhan sắc để kiếm sống trong các tụ điểm giải trí cao cấp. Để tồn tại, họ buộc phải trang điểm đậm đến mức diêm dùa, mong đánh lừa được những vị khách tỉnh lẻ ít kinh nghiệm, chưa từng đặt chân đến các thành phố lớn.
Về phần Lão Què, ông ta không phải một "ông trùm" giàu có hay quyên uy gì, mà là kiểu người ngậm ngùi sống nhờ vào chút danh tiếng xưa thôi, người ta nể mặt là chính, khi nào có tranh chấp gì mời ông ta ra phán xử, bình thường các thế lực ở đây đánh nhau loạn bậy, ông ta chẳng quản nổi.
Mộc Lâm Thâm thấy hai người nhìn chăm chú cũng đứng dậy đi tới nhìn:" A, Mã gia cũng tới à?”
" Mẹ nó, anh còn biết cả Mã gia à?" Nhị Hồ Lô ngạc nhiên lắm: " Nói thừa, tôi chính là do Mã gia phái tới giúp đỡ Qua ca đấy." Mộc Lâm Thâm tự nâng giá bản thân lên:
" Đúng, đúng, bản lĩnh như anh, nhất định phải đi theo Mã gia mới phải." Đại Hồ Lô cười nịnh lấy lòng Tiểu Mộc:
Một Lâm thâm khiêm tốn nói:" Tôi cũng chưa lăn lộn được bao lâu ... Thật ra mới tới được vài ngày thôi, không ngờ Mã gia ở thành phố này làm ăn lớn như thế, thằng bên cạnh là ai thế, có cái đầu như mào gà ấy."
" Tân là Cương gì gì ấy, chúng tôi toàn gọi hắn là Hắc Cương."
" Tân hay, mà đen thật đấy ..."
“ Không chỉ mặt đen, tâm còn đen hơn...” Nhị Hồ Lô kể chuyện với vẻ đầy ngưỡng mộ, giọng pha chút phấn khích. “ Hồi trước, có đám người Giang Tây định nhảy vào giành địa bàn ở khu này. Chúng nó bắt cả Qua ca lại, tưởng phen này sẽ làm được trò gì lớn. Nhưng mà cậu không biết đâu, Hắc Cương ghê gớm lắm! Chỉ có ba người đến thôi, đứng ngay trong con hẻm này mà phán một câu, hoặc cút ngay lập tức, hoặc chém chất Lão Qua, xong rồi tụi mày tự chịu chết luôn. Chọn di
Kết cục, đám người Giang Tây lập tức rút lui mà không dám ngoái lại, trong thế giới ngâm này, kẻ ngang ngược sợ kẻ liều mạng, còn kẻ liều mạng lại sợ những kẻ chẳng màng sống chết. Chính vì thế, luật chơi nơi đây chưa bao giờ dành cho người lương thiện hay chăm chỉ. Những kẻ hung ác và không ngại tổn thất mới có thể tôn tại và phát triển, còn những kẻ trung thực thì chỉ có đường thua trắng.
" Oa, không nhìn ra đấy ... Mộc Lâm Thâm bám vào cửa sổ nhìn, thâm ghi nhớ thêm nhân vật này, sau đó quay sang đôi Đại Tiểu Hồ Lô:" Ê tôi nói này huynh đệ Hồ Lô, các anh ở chỗ này kiếm được chút xíu tiền chẳng bõ, phải theo Mã gia kiếm cơm mới xứng chứ."
Bình luận