Chương 300: Mắt thấy không bằng nghe. (1)

Chương 300: Mắt thấy không bằng nghe. (1)

Thời điểm chang vạng tối, một xe chậm rãi tiến vào đường Chính Dân, gần như bò với tốc độ của rùa. Người đi bộ, xe đạp điện, xe ba bánh buôn bán, thậm chí cả những người gánh hàng rong bán rau quả, tất cả chen chúc nhau. Giờ cao điểm biến con phố phồn hoa này thành một nơi chật kín, không còn một khe hở nào để di chuyển.

Kim đồng hồ chỉ đúng 18 giờ, gặp đúng ngay giờ cao điểm. Mã Ngọc Binh không hề vội vã, hắn thò đầu ra ngoài cửa sổ xe quan sát. Nhìn một lượt, những biển quảng cáo nhấp nháy ánh đèn neon rực rỡ sắc màu, cùng với dòng người đông đúc không dứt như một biển người. Dựa vào kinh nghiệm của mình mà đánh giá, những nơi như thế này chính là khu vực có nguy cơ cao.

Đúng vậy đấy, khu vực nguy cơ cao, nơi tập trung nhiều người qua lại, thường là địa bàn vàng cho bọn móc túi, cướp giật, lừa đảo kiếm tiên. Tất nhiên đây cũng chính là khu vực mà cảnh sát giám sát rất chặt chẽ. Dù Mã Ngọc Binh chưa từng làm những việc như buôn bán xác thịt, nhưng không có nghĩa là hắn ta không hiểu. Đám "cò mồi" dưới tay Lão Qua hầu như ngày nào cũng có tổn thất. Không phải bị bảo vệ khách sạn đuổi đánh, thì cũng bị đội tuần tra dân phòng đánh đập tàn nhẫn. Nếu chẳng may xui xẻo bị đồn cảnh sát tóm về, thì còn thảm hơn, bị đánh một trận đã đành, lại còn phải nộp phạt. Có khi khổ cực kiếm được chút tiền sau mấy ngày làm việc, cuối cùng lại đem nộp hết cho đồn cảnh sát.

Cho nên đây là vùng tuyệt địa đặc biệt là đối với người mới, nhưng ném tới đây không phải là hắn ác, mà người mới, theo quan điểm của hắn, không ăn đòn vài lần làm sao mà hợp cách được.

Nhưng mà nghĩ thế nào Mã Ngọc Binh cũng không đoán ra, một thằng nhãi có thể vượt mấy cấp, làm tốt hơn cả người kinh nghiệm, hắn còn không nghĩ ra cách nào.

" Mã ca, nhìn gì thế? Anh đợi chút, xe nhiều quá." Tên thủ hạ đợi xe trước di chuyển, buồn chán hỏi:

"Tôi đang nghĩ, cái nơi quỷ quái này, dù là đám huynh đệ chúng ta ra tay, cũng không có khoảng không nào để kiếm tiền." Mã Ngọc Binh hiếu kỳ nói, hắn luôn hứng thú với những cách kiếm tiền mới mẻ, đặc biệt là thủ đoạn luốn lách qua khe hở, đó chính là lý do hắn không ngồi yên được:

" Thì chỉ có mấy chuyện đó thôi mà, thủ hạ của Lão Qua thì có thể làm gì được nữa?" Tên thủ hạ phổi bò, còn làm gì ngoài hai cái nghề lâu đời nhất thiên hạ, một là kỹ nữ, hai là ăn trộm:

" Ai chẳng biết là thế, nhưng mà tôi nghĩ thế nào cũng không ra làm sao kiếm được nhiều tiên như vậy, cái quán bar của Lão Qua trình độ thế nào, đâu phải cậu không biết." Mã Ngọc Binh lắc đầu lân nữa, cái nơi đó ấy à, nói sao đây nhỏ, mấy em gái hành nghề trong đó khá hơn đứng đường ở chỗ đỡ phải hít bụi thôi, thuần tùy phục vụ khách hàng ít tiền mà hám của lạ:

Cho nên nuôi cái miệng ăn thì còn được chứ làm giàu gì thì khỏi bàn. " Tôi cũng chẳng nghĩ ra.

" Tên thủ hạ cười bổ xung:" Tóm lại là nhìn thấy Lão Qua cười lệch cả miệng, trông buồn cười lắm:

" Thế mới quái chứ, thời buổi này đúng là loại người quái dị thế nào cũng gặp được mà.' Thời đại biến đổi nhanh qua, Mã Ngọc Binh gân đây cũng mơ hồ nhận ra mình tụt hậu rồi, không khỏi cảm khái, bọn đa cấp, bọn lừa đảo qua mạng, lừa đảo công nghệ cao ấy, chúng kiếm tiền ghê lắm, mà hắn không chơi nổi:

" Làm Mã ca kinh ngạc tới thế sao?" Tên thủ hạ hiểu lâm hỏi:

“ Kinh ngạc thì không tới mức, tôi sợ là sợ bọn chúng làm bừa kìa, chẳng phải Ngũ ca đã nói rồi sao, chúng ta có thể tiêu diêu tới bây giờ không phải là nhờ bản lĩnh lớn thế nào, mà là biết tiết chế, không phải là thứ tiền nào cũng dám kiếm." Mã Ngọc Binh nhắc tới Ngũ ca mặt rất nghiêm túc: ˆ Chúng mày đừng quên."

" Vâng, em hiểu." Tên thủ hạ mặt đầy sùng bái:

Xe bò chậm chạp như rùa suốt hai mươi phút, cuối cùng cũng rẽ vào lối vào của đường Tân Thôn Thương Cơ. Lúc này, trời đã nhập nhoạng tối. Người tài xế lái xe luồn lách qua những khoảng trống nhỏ giữa các xe đậu chật kín, cố tìm một chỗ trống. Vừa mới đậu xe xong và định bước xuống, Mã Ngọc Binh đã vươn tay giữ chặt hắn ta lại, ra hiệu chỉ về phía ngoài cửa sổ.

“AI” Tên thủ hạ kinh ngạc đến mức suýt nữa làm rơi cả mắt khỏi tròng, không thể tin nổi điều mình đang thấy. Đi phía sau là ba người, mà người đi giữa chẳng phải là thằng tiểu bạch kiểm đã đến tìm nơi nương tựa hôm trước hay sao? Tuy nhiên, điều khiến hắn thực sự ngạc nhiên không phải là tên đó, mà chính là hai người ở hai bên y.

Hai kẻ này chính là đám tay chân thân tín chuyên bảo vệ địa bàn cho Lão Qua. Được biết, chỉ những kẻ cặn bã đến mức cặn nhất, vừa tính thối vừa lại vừa cứng đầu như đá mới đủ tiêu chuẩn làm việc này. Bọn chúng không chỉ khiến người khác sợ hãi tránh xa mà còn phải có một cái miệng kín như bưng, đến cả cảnh sát cũng không moi được thông tin gì. Ấy vậy mà giờ đây, cả hai lại đang đi sau thăng nhãi kia như những chú chó nhỏ ngoan ngoãn. Một tên thì cười nói nịnh nọt, còn tên kia thậm chí còn bật lửa châm thuốc cho y.

Điều hài hước nhất là, rõ ràng thằng nhãi đó hoàn toàn không biết hút thuốc, nhưng lại cố gắng làm ra vẻ, kẹp lấy một điếu thuốc giữa môi một cách hết sức lố bịch.

Ba người vừa nói cười vừa đi qua bên cạnh, đến thẳng quán bar mà Lão Qua mở, quán bar này có ba tầng, trang trí đồng đèn led màu mè chớp lóe mù mắt, chính vì ánh đèn chớp nháng đó ra chẳng ai còn thấy cái kiến trúc sập xệ hết thời.

" Mẹ nó chứ, chuyện này là thế nào vậy? Xem ra thằng nhãi đó có chút bản lĩnh đấy." Mã Ngọc Binh bắt đầu thấy quái rồi:

Muốn khiến những kẻ cặn bã như thế phải phục tùng, chỉ có hai cách, một là dùng nắm đấm đánh cho chúng phải khuất phục, hai là dùng tiên để chúng cúi đầu. Nếu không cần đánh mà chúng vẫn ngoan ngoãn nghe lời, vậy chỉ còn cách thứ hai. Điều này dường như chứng minh rằng Lão Qua thực sự đã nhặt được "báu vật". Nếu không, thằng tiểu bạch kiểm này sao có thể nhanh chóng được nâng vị trí cao như vậy.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...