Chương 283: Chuong 283: Dem khuya loi noi that. (3)

Chuong 283: Dem khuya loi noi that. (3)

Mộc Lâm Thân "cach' một tiếng đặt mạnh ly rượu xuống bàn, trong lòng đầy nỗi khổ không biết giãi bày cùng ai, khổ sở nói: “Anh không hiểu được cái khó của tôi đâu! Bạn bè thì cả một đám lớn, ai nấy đều giàu có. Hôm nay người ta mời mình, ngày mai người ta mời mình, từ chối thì không được, chẳng lẽ trốn tránh, nhưng đi rồi thì chẳng lẽ cứ mãi ăn chực của người ta? Mà mỗi lần mời lại mất đến vài ngàn! Chậc..."

“ Tôi cũng không còn cách nào khác. Vai không vác được, tay chẳng cầm nổi, bằng cấp thì trong nước không công nhận, chuyên nghành thì không dễ ứng dụng thực tế. Tôi biết phải làm sao đây? Tôi đâu phải muốn làm đầu bếp, chẳng qua là dỗ ông ấy vui, để ông ấy thả lỏng tay một chút, tôi cũng đỡ khổ hơn một chút chứ?”

" Kết quả thế nào?" Thân Lệnh Thần dã biết vẫn hỏi:

“ Cái lão già đó đúng là ăn cân sắt, nên lòng dạ cũng thành sắt đá luôn rồi, định ép tôi đến chết mài!” Tiểu Mộc giận dữ gào lên, đập mạnh xuống bàn. “Cái bà luật sư kia chẳng nể mặt chút nào, chậm một ngày gửi cái bảng kiểm tra sức khỏe thôi, bà ta cũng không thèm đưa cho tôi năm ngàn đồng. Mẹ nó, biết mấy tháng qua tôi sống thế nào không? Rượu ngon, túi xách, trang sức vàng trong nhà ngày trước, tất cả đều phải bán rẻ hết! Mất mặt lắm, chẳng dám đường đường chính chính mà bán, lại phải lén lút chạy tận Hàng Châu để bán.”

Thân Lệnh Thần buồn cười lắm, phải mượn động tác cúi xuống uống rượu để che giấu, không dám nhìn bộ dạng tức phát điên của Mộc Lâm Thâm. Phía bên kia Mộc Lâm Thâm như tới bên bờ vực mất kiểm soát, cứ liên tục uống hết ly này tới ly khác.

Thời cơ tới rồi, Thân Lệnh Thần sao có thể bỏ qua cơ hội, hỏi ngay:" Vậy cậu đã nghĩ tới sau này phải làm sao chưa? Cứ giằng có với ông ấy như thế à?"

“Sau này à..” Mộc Lâm Thâm thở dài một hơi, đang trầm tư thì nhìn thấy vẻ mặt cố nhịn cười của Thân Lệnh Thần, y lập tức thoát ra khỏi cơn giận, tự kiểm điểm bản thân: “... Nói mấy chuyện này với anh làm gì. Này, chính ủy, rượu chè ăn uống thì tìm tôi, gọi lúc nào tôi cũng tới... Nhưng anh đừng có gài bẫy tôi nữa, tôi không thể nào làm cái kiểu tay trong tay ngoài hay gì đó cho các anh đâu. Anh không đến mức nghĩ tôi đường cùng, sa ngã đến mức phải dựa vào các anh mà sống chứ?” “ Coi cậu kìa, nói chuyện khó nghe thế. Tôi có gài bẫy cậu được không? Tôi dám gài bẫy cậu sao? Cậu là nội tuyến đỏ đầu tiên trong lịch sử được thưởng lớn của Sở Công an tỉnh Thiểm. Cậu có biết mình uy phong thế nào không? Một vụ án lớn thôi mà đã giúp thăng chức cho hơn chục người. Còn nhớ tổ trưởng chuyên án Diệp Thiên Thư không? Hắn ta trực tiếp từ chức phân cục trưởng công an một khu, được đề bạt thẳng lên thành bí thư đảng ủy của cục công an ở thành phố đấy.” Thân Lệnh Thân nói, lời này tuy đúng là có liên quan đến người trước mặt, nhưng hoàn toàn không phóng đại đến mức đó:

Có điều dù thế vẫn làm Mộc Lâm Thâm thất kinh:" Không thể nào, cái tên Diệp Thiên Thư vô dụng đó mà cũng được đề bạt à?"

Trong mắt y, Diệp Thiên Thư trừ lải nhải lắm mồm ra chẳng được việc gì, không gian như Lão Lạc, không cứng đầu như Ngốc Dan, không vất vả như đám Mã Phong Hỏa, thế mà ngồi không hưởng lợi? Còn lý nữa không?

“Chứ còn sao nữa, cậu không biết à, đó là vụ án chấn động cả nước, đặc biệt là việc thu hồi tiền tang vật và bắt được lão điên bỏ trốn Lư Hồng Bác, đã được lấy làm giáo trình truy bắt tội phạm rồi.

.. À đúng rồi, để tôi cho cậu xem ... Đây này, bài Tìm hiểu quỹ đạo tâm lý từ những vụ án cũ, dùng để đánh giá mô hình hành vi của nghi phạm. Trong tạp chí học thuật của Đại học cảnh sát, họ đã trích dẫn vụ án truy bắt này rồi...” Thân Lệnh Thần vừa nói vừa lôi ra những tài liệu mà hắn phải vất vả lắm mới tìm được. Đây là một tạp chí nội bộ, mà vụ án này, với tư cách là một thành công tiêu biểu của tỉnh Thiểm Tây, được ghi chép kỹ lưỡng, lại còn là một vụ án điển hình về đa cấp, nên thu hút sự chú ý từ nhiều phía cũng là điều dễ hiểu.

Mộc Lâm Thâm cầm lấy xem lướt qua, thứ tài liệu này đã bớt xén chỉ tiết tới mức y không thể chấp nhận, viết như kể chuyện cổ tích cho trẻ con nghe, bực mình ném di động đi:" Nghi phạm thì chỉ viết họ Dương, họ Mộc, cái tên cũng không có, quá đáng hơn nữa đại công thần như tôi mà ngay cả một dòng cũng không thấy đâu, đều biến thành công lao trinh sát, điều tra, phán đoán, phân tích của họ rồi, thật quá đáng."

" Làm như thế là để bảo vệ cậu thôi mà, cậu xem có cảnh sát nào cậu quen trong vụ án là được lộ tên tuổi trong tài liệu không?" Thân Lệnh Thần thu điện thoại lại, có hơi hối hận, tự dưng đi vẽ rắn thêm chân làm cái gì chứ, thằng nhãi này căn bản không có chút cảm giác vinh dự, tự hào nào: Đúng là không có thật, Mộc Lâm Thâm bực minh: Lập công thì được cái chó gì, bọn khốn kiếp ở đồn công an Tây Hồ có thèm nể mặt chút nào đâu, vẫn phạt tôi 1000 đồng đấy thôi."

" Cảnh sát cơ sở đương nhiên là không biết, bọn họ biết cũng ích gì chứ? Chuyện ngày hôm đó chính ủy Trương biết liên quan tới cậu, lệnh phòng cảnh vụ ga phải bỏ qua, không được truy cứu nữa đấy." Thân Lệnh Thần cố tình nói khác đi:" Hai cảnh sát bị bắt nhầm bị đánh, một đám bị chửi mắng, cậu thì vẫn bình yên vô sự."

"Xi đáng đời thôi, bọn ngốc." Mộc Lâm Thâm cười ha hả:" Anh là ngoại lệ đấy, không ngờ anh thoát được, mời một ly."

" Thế thì vinh dự cho tôi quá, nhưng ly rượu này đợi một chút hãng mời, phải để tôi đem điều tôi biết nói hết ra đã, đừng để sau này công việc bận rộn lại để lỡ." Thân Lệnh Thần đặt ly rượu xuống:

Mộc Lâm Thâm khinh thường chỉ mặt hắn:" Vừa khen xong lại làm tôi thấy vô vị rồi, tôi vẫn câu nói đó, anh giúp tôi giải quyết vấn đề, bảo tôi chuyển giới cũng được."

Thân Lệnh Thần ho khẽ, đúng là không dễ dàng, hắn vòng một vòng lớn như thế mà không qua mặt được thằng nhóc này, thế nhưng hắn chưa hết bài, thằng nhóc này vừa gian vừa lười, không có cảm giác vinh dự, cũng chảng có ý chí, xem ra chỉ cách dùng biện pháp mạnh:" Cậu đừng quen tâm tới mục đích của tôi, cậu nói mục đích của cậu đi, cậu đã nghĩ cách thay đổi hoàn cảnh của mình chưa?" " Còn không nghĩ à, tôi chạy tới Hàng Châu để chơi chắc?" " Vậy thì cách cậu nghĩ ra không đúng, để tôi chỉ cậu một chiêu." Mộc Lâm Thâm ngả người tới gần, tò mò hỏi:" Anh nói thử xem."

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...