“ Vậy thì tôi nghĩ anh nên kiên trì, hướng đi này tôi cũng dự cảm là đúng đắn, đây tuyệt đối không phải là một vụ án do bọn trộm cắp lưu động thực hiện. Chỉ cần anh đặt mình vào vị trí của nghi phạm mà suy nghĩ, sẽ dễ dàng nhận ra độ khó để đạt được mục tiêu là bao nhiêu.”
” Thứ nhất, anh cần có nguồn thông tin chính xác, phải biết nhà mấy vị lãnh đạo kia có giấu món đồ gì ở đâu, đã là đồ tham ô có được, tất nhiên là giấu kỹ lương. Thứ hai, anh phải tốn nhiều công sức để xác định chính xác chỗ ở của họ, ít nhất anh cũng phải nắm được quy luật sinh hoạt, nếu không thì sẽ không thể nào đi lại êm thấm mà không xảy ra bất kỳ sự cố gì.”
“ Thứ ba, dù anh có thể vào được tòa nhà nhưng cửa an ninh và két sắt thì thực sự là hai cái chướng ngại vật lớn, không phải người ngoài nghề, anh sẽ không làm được đâu... Anh muốn từ chỗ Du Tất Thắng tìm được kênh tiêu thụ đồ trộm cắp, tìm kiếm những người có thể biết chuyện trong số này đúng không? Bởi vì dựa trên tình hình vụ án, hẳn là anh có thể đã kết luận rằng, kẻ trộm là một tay lão luyện, chắc chắn có một nhóm nhỏ của riêng mình và đang ẩn nấp rất sâu, có lẽ đã cắm rễ ở khu vực Thượng Hải này rồi... Việc tiêu thụ đồ ăn cắp ở nơi khác thực ra chỉ là một cái vỏ bọc, còn chính là vụ án do người bản địa thực hiện.” Mộc Lâm Thâm kỳ thực không đánh giá vụ án, mà đánh giá dựa theo hành vi của Thân Lệnh Thần:
" Xem ra tôi tìm được tri kỷ rồi." Thân Lệnh Thần vui mừng nói:
" Ha ha ha, anh đang nói dối." Mộc Lâm Thâm ngay lập tức vạch trần, hơi men trong người khiến y nói chuyện bớt cố ky hơn rất nhiều, chỉ trích thẳng thừng:" Anh là người rất giỏi nói dối, nhưng anh không giỏi sử dụng nụ cười, vẻ mặt và ngôn ngữ của anh không đồng bộ... Nhìn cái nụ cười của anh, tôi thấy giả dối hệt như đám nghi phạm đang ra sức chối bỏ tội của mình vậy."
Thân Lệnh Thần mặt cứng đờ, dù là ai bị người ta mắng thẳng mặt là giả dối cũng không chịu nổi, có điều hắn điều chỉnh cũng nhanh, cười phá lên:" Lợi hại, thế mà cậu cũng nhìn ra được, ha ha ha."
"Nụ cười này mới là thật đấy, ha ha ha. Tôi nói này ... Chính ủy Thân đúng không nhỉ?"
" Phó chính ủy Thân."
" Bất kể anh là chính hay phó, anh tìm tôi cũng chẳng ích gì đâu, những điều tôi vừa nói hẳn là người lão luyện như anh phải nhìn ra chứ? Không chỉ anh, tôi tin rằng đại bộ phận cảnh sát có kinh nghiệm bằng vào sự mẫn cảm nghề nghiệp là đều làm được. Còn tôi, anh phải biết, phương diện lý luận tôi là người khổng lồ, phương diện thực tiễn tôi là kẻ tí hon, tôi không giúp được anh đâu." Mộc Lâm Thâm nói chân thành, thất bại thời gian qua khiến y nhìn thấu được phần nào bản thân: “ Không đâu, cậu đã giúp tôi rất nhiều rồi, ít nhất đã cho tôi rất nhiều tự tin, tôi chỉ là một người tốt nghiệp trung cấp cảnh sát bình thường thôi mà, căn bản là không học gì về lý thuyết tâm lý tội phạm cả. Vừa tốt nghiệp một cái, tổ chức đã phát đồng phục cảnh sát cho rồi, lập tức đã được đưa vào vị trí, đẩy ra ngoài đường phố ... không thể, cũng chẳng có cơ hội để làm những việc như nghĩ vấn đề từ góc độ của một nghi phạm, ở điểm này, cậu giỏi hơn tôi nhiều.
” Thân Lệnh Thần cũng thành khẩn nói:
"Có vẻ như anh đang tích cực tìm kiếm ưu điểm của tôi nhỉ? Đánh cược đi, anh không thể thuyết phục được tôi đâu. Cho anh biết, học tâm lý học thực ra chỉ là phét lác và dọa người khác thôi, đấy là chuyên ngành của tôi. Một khía cạnh khác của tâm lý học là rình mò về đời tư của người khác, tôi cảm giác như tôi đã thấy một chút đời tư của anh, anh có tin không?"
“ Không tin."
“ Vậy tôi nói cho anh biết, anh vừa mới trở lại công việc, tôi nghĩ chắc hẳn đã xảy ra điều gì đó khiến anh cảm thấy lòng nguội lạnh, dẫn đến việc anh thiếu niềm tin nghiêm trọng vào những đồng chí cùng chiến tuyến với mình, điều này cũng thấy rõ qua thái độ của anh với Du Tất Thắng. Nhưng anh không cam tâm, ai mà cam tâm được chứ, giống như một nghi phạm ở dưới đáy vực, chuẩn bị đông sơn tái khởi lật ngược tình thế ... Vừa vặn gặp đúng vụ này, án cũ, án treo, án lạ, và đây cũng là một vụ nhạy cảm, không thể giải quyết được, chẳng khác gì xát muối thêm vào vết thương. Vậy thì tình hình của anh đã tệ tới không thể tệ hơn nữa, nên anh nghĩ, dù sao cũng cùng đường rồi, nhưng nếu giải quyết được, anh có thể cho tất cả những người xem thường bạn một cái tát thật mạnh, đúng không?”
Tuyến thượng thận của Mộc Lâm Thâm tiết ra mạnh mẽ, lại một lần nữa sử dụng khả năng nhìm trộm đời tư của mình để đoán tâm lý của một người, nhưng người bị đoán là Thân Lệnh Thân lại không có phản ứng gì, chỉ hỏi: “ Còn gì nữa không?”
“Còn gì nữa thì đơn giản thôi, muốn giải quyết những việc như vậy, anh phải có khả năng thâm nhập vào những tầng sâu của thế giới ngâm, với thân phận của anh thì không thể nào làm được. Cũng với chức vụ của anh, cũng không thể nào nuôi dưỡng được những nội tuyến thực sự hữu ích, cho nên, anh đang tìm một con đường khác, tìm một gương mặt lạ, nghĩ cách đưa vào thế giới ngầm, để trở thành tai mắt của anh... rồi kết hợp cả hai thủ đoạn công khai lẫn bí mật, tìm cách lần ra kênh tiêu thụ này?”
Mộc Lâm Thâm càng nói càng nhanh, càng nói càng lưu loát, một khi lối suy nghĩ đã thông, vậy thì cách chân tượng không còn xa nữa.
Thân Lệnh Thần thì từ bình thản biến thành kinh ngạc, chấn động, đến khi Mộc Lâm Thâm đã nói xong lâu rôi mà hắn chưa hoàn hồn. Chính bản thân hắn cũng không thể nói rõ nội tâm của mình một cách rành rọt như vậy, không ngờ gặp lần thứ hai, mà chẳng khác gì bị lột trần đứng trước mặt đối phương:" Cậu không phải là tri kỷ, cậu là con sâu trong bụng tôi."
" Đó chính là thú vui của tâm lý học, nghiên cứu sâu về thứ này giúp anh có thể nhìn thấy những bí ẩn ẩn dưới từng lớp vẻ bề ngoài giả tạo của người khác. Nhưng thực ra cũng chả có gì hay ho đâu, khi anh nhìn thấu nhiều quá thứ, sẽ chỉ khiến anh nghi ngờ nhân sinh, chán nản vì nó." Mộc Lâm Thâm sa sút nói, cái tài năng này thực ra chỉ mang đến cho y thêm phiền phức, giống như ở bữa tiệc cưới hôm nay, y nhìn thấy rất nhiều thứ khiến mình đau lòng, một cái đám cưới dối trá từ đầu tới cuối, so với việc nhìn thấu tất cả, y thà sống đơn giản như Nhạc Tử còn hơn:
Bình luận