Mệnh lệnh đưa ra, cảnh sát hành động quả thật rất nhanh chóng và quyết đoán, chỉ một câu thôi, các cảnh sát viên đang phân tán quanh ga tàu cao tốc lập tức tập trung về mục tiêu. Lãnh đạo đồn đích thân dẫn theo vài người, cầm dùi cui chống bạo động, khí thế hừng hực đi thẳng về phía sân ga. Mộc Lâm Thâm ngay lập tức được đối xử khác biệt, viên cảnh sát nhỏ kia rót cho y một cốc nước, rất có mắt nhìn, lịch sự mời y vào phòng đội trưởng ngồi nghỉ.
Ở phía bên này, Quan Nghị Thanh nhanh chóng nhận ra có điều không ổn, bỗng dưng có thêm mấy cảnh sát tuần tra, cảnh giác nhìn chằm chằm vào cô, những người đó mơ hồ như đang thiết lập vòng vây. Cô lén lút ra hiệu cho Quách Vĩ, Quách Vĩ cũng nhận ra có điều gì đó không đúng, sao mà lại giống như đang theo dõi trộm vậy. Hai người đang chờ Thân Lệnh Thần vào nhà vệ sinh, thấy rất khó chịu khi bị người ta nhìn chằm chằm. Vừa mới định đi chỗ khác thì hỏng chuyện rồi, một đám người ùa tới, vây hai người lại ở giữa.
Quách Vĩ hoảng lên, giơ tay chỉ: "Làm gì vậy? Làm gì vậy?"
" Phối hợp chút, yêu cầu hai người tới phòng cảnh vụ nói chuyện." Mấy cảnh sát tuần tra không chút khách khí tóm lấy tay Quách Vĩ, Quách Vĩ vừa mới định phản kháng thì bị khống chế trong tích tắc. Một cảnh sát quen ngồi văn phòng làm sao là đối thủ của những cảnh sát tuyến đầu này, ngay lập tức bị bẻ tay ra phía sau, động tác thô bạo làm hắn kêu đau đớn, cảm tưởng muốn trật khớp.
" Khoan! Các anh á ... " Quan Nghị Thanh cho tay vào túi muốn lấy giấy tờ ra, một cảnh sát khác đã khống chế bẻ ngoặt tay cô, không nhẹ nhàng hơn chút nào, làm cô đau kêu lên:
Ngay lập tức cảnh sát khác cho tay vào túi hai người tìm kiếm, lấy ra hai cái ví tiền mở xem, trong đó một cái chứng minh thư nam, tên Mộc Lâm Thâm, đúng là chàng trai báo án rồi, không còn nghi ngờ gì nữa, đây là bọn ăn trộm. Hắn nghiêm mặt giơ ví trước mặt Quan Nghị Thanh:" Cái này là của ai?"
Quan Nghị Thanh nhất thời không biết nói sao, cái ví đó hiển nhiên là ví của Mộc Lâm Thâm, chuyện này nhất thời không biết phải giải thích như thế nào.
"Trông cô em cũng xinh xắn lắm, không học chuyện tốt lại đi trộm đồ, đưa đi." Người đứng đầu hất hàm, ra hiệu cấp dưới mang người về: Quách Vĩ cuống lên hô:" Hiểu lầm, hiểu lầm, chúng tôi là cảnh sát, thuộc cục điều tra hình sự thành phố."
"Thứ nhãi ranh như mày dám giả mạo cảnh sát à? Biết giả mạo cảnh sát là trọng tội không, bây giờ danh tiếng cảnh sát tệ như thế là vì đám khốn kiếp bọn mày."
Đã được cảnh báo trước bọn này giả danh cảnh sát đi ăn trộm, một cảnh sát trẻ tức lắm, thúc gối vào mông Quách Vĩ, hắn đau điếng, bước chân nhanh hơn vài phần. Cảnh tượng đó làm Quan Nghị Thanh nuốt lời giải thích vào trong.
Xung quanh rất nhiều hành khách qua lại đang nhìn, hai người không dám làm ầm ï, tạo thành chuyện không hay, đành theo họ đi, nghĩ rằng về tới đồn nói rõ ràng là xong việc.
Có điều bọn họ suy nghĩ đơn giản quá rồi, vừa đưa vào phòng cảnh vụ một cái, đôi nam nữ bị nhận định là trộm cắp, giả mạo cảnh sát lập tức bị nhốt vào phòng tối, tiếp đó mấy tiếng quát trấn áp vang lên.
" Ngồi xuống, thành thật khai ra! Bọn mày ăn trộm bao nhiêu lần rồi?"
“ Tại sao dám giả mạo cảnh sát, bọn mày còn có ý đồ gì nữa?”
Mộc Lâm Thâm ở trong phòng đội trưởng, lén lút nhnhìn qua khe cửa, thấy cảnh hai người kia bị một đám cảnh sát còng tay dẫn về thì cười trộm không thôi, dám chơi anh mày à? Khi nghe thấy tiếng bước chân vọng lại, y vội vàng trở vê chỗ ngồi.
Lãnh đạo phòng cảnh sát ga tàu vừa bước vào, y liền vội đứng dậy, cảm ơn rối rít.
Lãnh đạo béo lùn bực bội nói: "Chết tiệt, lại để cho chạy thoát một tên, cái thằng chạy ấy chắc chắn là thứ trộm già, dẫn theo hai đứa đồ đệ đi kiếm ăn. Không sao, rồi sẽ bắt lại được thôi... A chàng trai, cậu báo cảnh sát rất kịp thời đấy, giúp chúng tôi bắt được hai tên trộm."
" Đều là do chú dũng cảm hơn người ... À chú, tôi có chút chuyện gấp phải tới sân bay đón người .. Hay là ví tiền của tôi cứ gửi tạm ở chỗ này, đợi đón người xong tôi quay lại đây lấy lời khai được không?" Mộc Lâm Thâm một câu chú, hai câu chú ngọt sớt: " Ài, có gì đâu, chuyện nhỏ." Lãnh đạo béo mặt hồng hào, đúng là không coi chuyện này to tát, hết sức khách khí nói:" Cậu nói thế là gì, tất cả vì nhân dân phục vụ mà, ví đúng là của cậu, để ở chỗ chúng tôi làm gì chứ ... Này, Tiểu Trân, nhanh lên, đem đồ đánh mất trả lại cho chủ ... Không cần cám ơn, cậu có việc cứ đi đi."
Ối dời, người ta lịch sự tới mức làm Mộc Lâm Thâm phát ngại, trả ví tiền rồi còn bảo y đếm đi, xem có bị bọn trộm kia giấu đi mất không, đã thế còn muốn phái xe đưa đi. Còn vê phần lấy lời khai, không sao, chuyện nhỏ thôi sau gọi điện liên hệ là được. Hai cảnh sát đích thân tiễn chân tới tận cửa, nhìn Mộc Lâm Thâm vui vẻ lên xe đi, thở phào. May quá vụ này xử lý thỏa đáng chính xác.
Vừa mới thở phào xong thì một cảnh sát thẩm vấn trộm ở bên trong chạy ra, hốt hoảng gọi:" Đội trưởng, đội trưởng, hỏng rồi, chính ủy Trương ở cục công an thành phố gọi điện thoại tới."
Đội trưởng béo còn chưa ý thức được vấn đề, phất tay:" Không sao hết, chuyện của cháu của chính ủy Trương xong rồi, tài sản đã xác nhận là không mất gì cả."
" Không phải, không phải, chính ủy Trương hỏi chuyện hai người bị bắt." " Chuyện đó còn phải tôi dạy các cậu à, nghiêm túc xử lý, tranh thù tra ra xem chúng còn phạm tội gì nữa, dám giả danh cảnh sát đi trộm cắp ngang nhiên như thế, không phải loại phạm tội lần đầu đâu, làm cho rõ để có câu trả lời với chính ủy Trương."
Cảnh sát kia dậm chân:" Không phải thế đâu đội trưởng, chính ủy Trương bảo chúng ta ngay lập tức thả hai người kia."
" Hả, rốt cuộc là có chuyện gì?" Đội trưởng béo thộn mặt, sao lạ vậy:
" Hai người kia là cảnh sát hình sự trên cục đang phá án." Viên cảnh sát bao một tin không khác gì sét đánh giữa trời quang:
" Thôi chết mẹ, hỏng chuyện rồi ... Các cậu có đánh người ta không thế." Đội trưởng béo sợ tái mét mặt, nhìn cảnh sát kia cúi đầu là biết ngay, vung tay cho một cái tát, quýnh quáng chạy về phòng, vừa chạy vừa than vãn:" Chết rồi, chết rồi, chuyến này chết tôi rồi."
Bình luận