Chương 268: Trố mắt ra mà nhìn. (1)

Chương 268: Trố mắt ra mà nhìn. (1)

Mộc Lâm Thâm quả thực không nhận ra điều gì bất thường, nhưng khi đến lối ra ga tàu, y cảm thấy có gì đó không ổn. Y mấy lần quay đầu, nhìn thấy gáy một người đàn ông trung niên. Đó là người đã lướt qua mình khi nãy.

Đúng rồi, chính là người này!

Nam nhân đó trông bề ngoài không có gì nổi bật, nhưng ánh mắt sắc bén và thần thái toát ra lại khiến y cảm giác thấy rất không thoải mái. Một ánh nhìn như thế tuyệt đối không phải của một người qua đường bình thường, cũng chẳng phải kiểu ánh mắt vô tình của một kẻ xa lạ. Mộc Lâm Thâm chau mày, trong lòng bắt đầu dâng lên cảm giác cảnh giác. Là ai đây? Và tại sao lại khiến mình có cảm giác kỳ lạ thế này? Nói thật, y thực sự không muốn dây dưa với cảnh sát. Dù rằng trong lòng y luôn có chút khao khát với cuộc sống đầy kích thích của họ, nhưng điều đó chỉ giới hạn ở việc mơ tưởng trong tâm trí mà thôi. Những kinh nghiệm trong quá khứ đã nhiều lân chứng minh rằng, kiểu người như y, kẻ theo đuổi chủ nghĩa tự do, thường là phần tử gây rắc rối cho an ninh trật tự và phá vỡ sự hòa hợp, luôn bị hệ thống xã hội khinh thường và bài trừ.

Hệ thống chỉ cần những kẻ lý tưởng chủ nghĩa Ngốc Đản, những người ngoan ngoãn phục tùng và tận tâm cống hiến đến mức mù quáng mà thôi.

Dù thế nào cứ tránh xa ra thì hơn, Mộc Lâm Thâm bước nhanh hơn, nhưng lúc ra khỏi ga, vô tình đưa tay sờ vào túi quần. Sau đó, y đứng sững lại tại chỗ. Cuối cùng, y đã nhận ra vấn đề. Trong đầu tua lại chuyện xảy ra, y lập tức hiểu vì sao người nam nhân trung niên kia hành động có phần kỳ quặc. Vấn đề chính là ở chiếc túi của mình - giờ đây đã trống không.

" Mấy thứ đầu buổi đó dám trộm đồ của mình, con mẹ chúng mày chứ, đợi đấy."

Cơn giận bốc lên ngùn ngụt trong lòng Mộc Lâm Thâm, chỉ thoáng chốc y xâu chuỗi được loạt sự việc với nhau, đoán ra ai là thủ phạm, mục đích là gì. Mẹ nó, nhất định đang đứng đó cười đùa đợi mình quay về đây, mẹ kiếp, mẹ kiếp, chúng mày đùa nhầm người rồi đấy, lửa giận sinh ra sự độc ác, y lập tức quay người lại, đôi mắt sáng rực đầy quyết tâm, rồi lao nhanh về phía phòng cảnh sát của nhà ga...

" Báo án, anh cảnh sát, tôi muốn báo án, tôi bị mất ví tiền.' Mộc Lâm Thâm vừa mới vào phòng cảnh vụ đã kêu lớn như cháy nhà:

" Âm ï cái gì, mất bao nhiêu tiền?" Một nam cảnh sát đang nhìn màn hình chẳng buồn ngẩng đầu lên, giọng điệu gắt gỏng:

" Thái độ anh thế là sao, tôi đi báo án anh lại thế à, tôi tìm lãnh đạo của các anh." Mộc Lâm Thâm vẫn hùng hùng hổ hổ:

Cảnh sát kia nghe vậy rốt cuộc cũng phải ngẩng đầu lên:" Này, anh tìm ví tiền hay là lãnh đạo của chúng tôi?" "Tôi tìm lãnh đạo của các anh tìm ví tiền." Mộc Lâm Thâm tuyên bế: Hôm nay gặp thằng khùng à, nam cảnh sát nhịn cười:" Anh là ai2"

" Công dân, người nộp thuế." Mộc Lâm Thâm ưỡn ngực lên nói:

“Xuất trình chứng minh nhân dân, hoặc các giấy tờ hợp lệ khác để xác minh tư cách người đóng thuế của anh, tôi sẽ xử lý công việc của anh theo quy định.” Cảnh sát thu lại nụ cười, nét mặt đột nhiên trở nên nghiêm túc, các cảnh sát trong các phòng bên cạnh cũng bị kinh động, mở cửa và tò mò nhìn vào Tiểu Mộc:

Mộc Lâm Thâm lập tức ngẩn người, con mẹ nó chứ thằng cha này khốn nạn thật đấy, rõ ràng là mình mất ví, nhưng giờ lại yêu cầu phải xuất trình chứng minh nhân dân.

Y sờ vào túi, lấy di động ra, sau đó tới trước mặt nam cảnh sát kia, giọng điệu chướng tai: "Ồ, có vẻ như cái thân phận công dân này chẳng có tác dụng gì với cảnh sát các anh nhỉ?"

" Bất kể thân phận của anh là gì thì cũng phải làm theo quy định." Viên cảnh sát đó nghiêm mặt chỉ chỗ ngồi:" Ngồi xuống, viết lời khai đi."

À, nếu mình mất ví thật, đợi lấy xong lời khai thì thằng trộm cũng chạy mất dạng rồi còn đâu, thế nhưng mục đích Mộc Lâm Thâm không phải ở đó, nhạt giọng nói:" Vậy đổi một thân phận khác thì sao nhỉ? Ví như cháu của Trương Hồ Lâm."

" Ai cơ?" Cảnh sát nghe chưa rõ, cơ mà cảm giác quen quen: " Chính ủy cục công an thành phố Thượng Hải ... Anh đợi đấy, tôi gọi chú tôi phản ánh tình hình, hỏi xem có phải đây là cách các anh đối xử với người dân không." Mộc Lâm Thâm bấm số:

Cảnh sát kia vội vàng rời chỗ ngăn Mộc Lâm Thâm gọi điện:" Khoan đã, anh vừa nói là ai?"

"Trương Hồ Lâm, chính ủy của các anh..."

" Chính ủy trên cục, số di động là..."

"... Chính là số này..."

Cảnh sát kia đọc số di động, không biết là nói cho ai nghe, dù sao thì cú điện thoại đó không gọi đi được nữa, chỉ trong chớp mắt từ gian phòng phía trong có một cảnh sát béo đứng tuổi vội vàng chạy ra, thái độ hết sức tích cực:" Chuyện bé xíu ấy mà, cần gì phải làm phiền tới chính ủy chứ ... Lưu Nhi, cậu kiểm tra camera xung quanh nhà ga, xem đứa mù mắt nào dám gây chuyện trong địa bàn của chúng ta, mang về đây.'

" Vâng." Viên cản sát tên Lưu Nhi hỏi chuyến tàu của Mộc Lâm Thâm, định kiểm tra camera:

“Lãnh đạo, tôi biết ai là người đã làm việc này... Chính là bọn chúng... Các anh xem, xem đi, chính là ba người đó. Ngay khi tôi xuống tàu, hai người nam nữ này đã cố gắng tiếp cận tôi, tôi cảm thấy có điều gì đó không ổn, nên tôi đã không để ý đến họ, liên bỏ đi. Kết quả, khi đến cửa ra, tôi phát hiện ví của mình đã mất.” Mộc Lâm Thâm vừa nói vừa chỉ vào một trong những màn hình treo trên tường, qua góc nghiêng có thể nhìn thấy xung quanh cột trụ trên sân ga, Quan Nghị Thanh và Quách Vĩ vẫn còn đứng đó:

" Anh chắc chứ?" Cảnh sát kia hỏi lại:

" Chắc chắn mà, tôi khẳng định luôn, bọn họ nói với tôi, họ là cảnh

sát ... Thật vớ vẩn, làm gì có chuyện ấy, không phải chú cảnh sát đều ở đây à? Phải tướng mạo như chú mới đúng chứ, chú xem, mấy người này mặt mày gian trá, nhìn một cái là biết không phải rồi." Mộc Lâm Thâm trái lòng tâng bốc vị trung niên béo:

Viên cảnh sát hơi nghi ngờ, dùng một người tiếp cận, đánh lạc hướng để kẻ khác trộm cắp tài sản, đó là thủ đoạn xưa như trái đất của bọn trộm cắp rồi, nhưng thừa ở phần còn mạo danh cảnh sát làm cái gì? Cô bé kia khá xinh xắn, chỉ cần vờ vịt bắt chuyện hỏi vu vơ vài câu là đủ cho đồng bọn hành nghề rồi.

Đây chính là tính cánh giác của cảnh sát đây, nhất là người ở cơ sở, không phải khua môi múa mép vài câu là qua mặt họ được.

Mộc Lâm Thâm sao để cho ông ta thời gian suy nghĩ:" Thôi vậy, để tôi gọi cho chú tôi."

" Không cần." Cảnh sát trung niên quyết định nhanh, nhìn thái độ hoàn khố, di động vỏ da nhỏ nhắn giá trị không nhỏ, gặp cảnh sát không chút rut re dám lớn tiếng quát tháo, rõ ràng có chỗ dựa, giơ tay:" Tập hợp, bắt mấy đứa kia về đây cho tôi."

Oa, thành công rồi, Mộc Lâm Thâm mừng rỡ, chỉ gặp chính ủy Trương có mỗi một lần thôi, ấy vậy mà công hiệu không ngờ luôn.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...