Thân Lệnh Thần lại bị hai người trẻ tuổi líu lo một hồi sau đó tự dọa bản thân sợ làm bật cười:" Chúc mừng cô cậu, rốt cuộc đã đứng vào vạch xuất phát cùng với đại đa số cảnh sát rồi."
Câu này nghe vô cùng chướng tai, rõ ràng đang nói hai người quá chậm hiểu, nhận ra mọi chuyện thì đã quá muộn. Quách Vĩ không nói gì, nhưng Quan Nghị Thanh thì hơi tức giận, sử dụng ưu thế của mỹ nữ lầm bầm: "Sư phụ, anh đừng chế giễu chúng tôi có được không? Chẳng phải chúng tôi học từ anh sao?"
" Không thể, tôi phải chế giau cô một lần nữa, có loại nghi phạm ở trước mặt chúng, mỹ nữ không có ưu thế gì đâu, dùng cái gì chinh phục nghi phạm cũng được, duy nhất có vẻ đẹp và sự vô tri là không được ... Bị tôi cười còn tốt hơn là sau này bị nghi phạm cười." Thân Lệnh Thần nhẹ nhàng đặt chiếc di động lên bàn, nói với Quan Nghị Thanh đang xị mặt vì bị nói trúng tim đen:" Không sao, cô học được không ít rồi đấy, chỉ cần đổi cách suy nghĩ, dùng tư duy phản khu vực của cô, tìm một người thông thuộc thế giới ngâm của Thượng Hải đi."
Té ra là hắn biết hết từ đầu rồi mà không nói, phí hoài cả buổi sáng, hai vị học trò trong lòng không vui, nhưng miệng thì không dám nói gì. Hơn nữa, chuyến đi này hình như thật sự thu được rất nhiều kết quả. Hai người dùng điện thoại công an kết nối mạng, quyền truy cập của Quan Nghị Thanh có thể trực tiếp vào kho dữ liệu tội phạm, từ khóa quan trọng vừa nhập vào, kết quả tìm kiếm chỉ đếm trên đầu ngón tay. Quan Nghị Thanh và Quách Vĩ cùng bị một cái tên thu hút: Du Tất Thắng.
Cái tên này xếp ở ngay vị trí trên cùng, Quan Nghị Thanh nhìn vẻ tựa cười tựa không của Thân Lệnh Thần, cô đâm ra chột dạ, kết quả này có vấn đề gì sao, dè dặt nói:" Chẳng lẽ chúng ta đi tìm Du Tất Thắng sao ạ?
" Người này rất nổi tiếng." Quách Vĩ bổ xung, chỉ cần là người Thượng Hải, khó mà không biết cái tên này, hồi hắn còn đi học, Du gia nổi tiếng trong giới học sinh không khác gì tài tử Hong Kong, bọn học sinh thêu dệt đủ truyền thuyết về ông ta:
" Ừ, nói không chừng người chúng ta muốn tìm lại có dính líu gì đó với vị danh nhân này. Thử chút đi, cái loại danh nhân trong nghề như ông ta, thứ chứa trong bụng luôn nhiều hơn xa tưởng tượng của chúng ta đấy." Thân Lệnh Thần nói:
" Muốn thẩm vấn người này phải được thị cục phê chuẩn." Quan Nghị Thanh gặp khó, hơn nữa giờ đã muộn thế này còn chưa về, điện thoại của cô đã nhận được một đống cuộc gọi nhỡ từ trong nhà rồi:
" Đã vượt thời hạn giam giữ một năm sáu tháng rồi, ông đúng là người số má trong giới giang hô Thượng Hải, nhưng ông ta liên quan tới vụ án xã hội đen, còn làm trộm thì đã là chuyện của mười năm trước ... Hơn nữa, vụ án chưa kết thúc, chúng ta không thẩm vấn được." Quách Vĩ chỉ là cảnh sát mới, chuyện này quá khả năng xử lý của hắn:
" Vậy tranh thủ thời gian mà xin phép đi, trường hợp đặc biệt phải xử lý theo cách đặc biệt." Thân Lệnh Thần không nhiều lời:
Vậy là mục tiêu tiếp theo đã được xác định, hai người đành làm theo. Du Tất Thắng là một nhân vật đặc biệt, tu năm mười lăm tuổi đã vào trại giáo dưỡng, cuộc đời ông ta gắn bó với quá trình pháp lý không thể tách rời, từ trại giáo dưỡng, nhà tạm giam, trại giam đến nhà tù, không thiếu một chỗ nào.
Từ những lần đầu tiên phạm tội như trộm cắp, lừa đảo, côn đồ, cho đến sau này là buôn bán phụ nữ, tổ chức mại dâm, cuối cùng phát triển thành tổ chức xã hội đen.
Anh chỉ cần chỉ tùy tiện lôi ra một điều luật nào đó trong bộ luật hình sự là có thể dễ dàng khép tội cho ông ta, không sai đi đâu được.
Ông ta là một tên tội phạm khét tiếng Thượng Hải, vừa tham gia vào các hoạt động cờ bạc, ma túy, vừa có nhiều tội danh khác. Trong thời kỳ ông ta hoành hành ngang ngược nhất, lực lượng cảnh sát ở khu còn không bằng số tay chân của ông ta. Những khu vực mà trị an không đạt tiêu chuẩn, đồn công an khu vực còn phải nói chuyện khéo với ông ta, nếu không ông ta sẽ tổ chức vài trận đánh nhau, thì người đầu tiên gặp rắc rối chính là đồn trưởng đồn công an.
Quan Nghị Thanh thông qua Cục trưởng Trịnh hỏi ý kiến của cơ quan chủ quản cục công an, đối tượng hiềm nghi này vẫn đang trong thời gian bị giam giữ chưa kết thúc vụ án, theo quy trình, thì không thể tiếp xúc được.
Quách Vĩ phụ trách lái xe lén nhìn Thân Lệnh Thần, khuôn mặt gầy gò, có vẻ tai tái của bệnh tật, khiến người ta luôn lo lắng vê sức khỏe của hắn. Người này là kỳ nhân trong giới cảnh sát, không biết có phải là vì cảm xúc cá nhân không mà Quách Vĩ lúc này thực sự có cảm giác gặp mặt không bằng nghe danh, chẳng thấy hắn có ma lực gì mà phá được vô số vụ án treo lý kỳ.
"Thằng nhãi, có phải là đang thấy danh tiếng lẫy lừng gì đó của tôi chỉ là đồn quá lên không?" Thân Lệnh Thần chợt hỏi:
Khẩu khí ngạo nghễ, giống như lão đại giang hồ, Quách Vĩ rất không quen kiểu cách nói chuyện này, cười ngượng ngùng:" Ý sư phụ nói tới Du Tất Thắng ạ ... Hắn đúng là tiếng đồn không ngoa đâu."
" Ha ha ha, vừa rồi cậu lén lút quan sát tôi cơ mà, nói xem nào, có cảm giác gì? Ấn tượng tôi tạo ra với đại đa số mọi người đều không tốt lắm đâu." Thân Lệnh Thần kệ hắn lúng túng, nói thẳng:
“Không không, làm gì có chuyện đó, sư phụ, xem anh nói kìa.' Quách Vĩ khách khí nói, nhưng bị Thân Lệnh Thần quay đầu sang nhìn chằm chằm không chớp, hắn rốt cuộc hiểu được áp lực của đám nghi phạm khi đối diện với ánh mắt ấy, ánh mắt như đâm xuyên qua lời giả dối của hắn, vội sửa lời:" Cũng có một chút ạ."
" Một đó là ở đâu."
"Là... Là...
" Có phải trông tôi càng giống nghi phạm hơn cảnh sát một chút phải không?” " Vâng!"
Quách Vĩ buột miệng đáp, sau đó bị Quan Nghị Thanh lườm cháy mày, hắn mới nhận ra là hỏng rồi, nhưng Thân Lệnh Thần lại chẳng hề bận tâm, chỉ cười không giải thích gì hết.
Cười rất thoải mái, có vẻ với chuyện này, Thân Lệnh Thần coi là vinh dự, chứ không phải là sỉ nhục.
Sau khi gửi đi đơn xin phép, lại phải đợi thêm nửa tiếng nữa mới có câu trả lời chính thức, câu trả lời là bảo bọn họ tiếp tục đợi, đang hiệp thương với đại đội phụ trách vụ án. Theo nguyên tắc ai chủ trì thì người đó phải chịu trách nhiệm, nên cảnh sát đó cũng không muốn đồng nghiệp can thiệp vào vụ án mà mình đang điều tra, vì vậy phải có nhân viên điều tra đi kèm mới có thể thẩm vấn.
" Ha ha ha, đó chính là hiệu suất của chúng ta đấy."
Thân Lệnh Thần tỏ rõ thái độ phản cảm với chuyện này, có điều thế lại may, chính vị cái hiệu suất lề mê đó nên ba người mới có thười gian đi ăn cơm.
À, trước đó Quách Vĩ còn phải lái xe quay lại trại giam vừa rời đi, vì cô nàng Quan Nghị Thanh đi về tay trắng, không ngờ đem toàn bộ tư liệu bọn họ thu thập được bỏ quên ở đó rồi.
Bình luận