Chương 226: Câu đố chưa được giải. (4)

Chương 226: Câu đố chưa được giải. (4)

Bắt được chính chủ đây rồi thì người thứ hai dễ thôi, một đám cảnh sát thường phục dựa theo tín hiệu mà truy đuổi.

Đây là khu vực mẫn cảm, không thể huy động cảnh sát tới phong tỏa, hơn nữa đối phương lại không phải là tội phạm trọng yếu bị truy nã, đành phải xử lý một cách kín đáo. Toàn bộ đồ trên người Lư Hồng Bác bị lục soát lấy ra từng món một, không có gì bất ngờ, trên người ông ta chẳng tìm ra cái gì giá trị, trừ hộ chiếu, di động, tiền lẻ chưa tới 1000 đồng thì không còn cái gì nữa.

Trương Cuồng thậm chí bẻ đôi cái gậy của ông ta, ra sức đập nát từ đầu tới cuối, kiểm tra thật ti mỉ, vẫn không thấy cái gì cả, chẳng qua là một cây gậy trúc hết sức bình thường mà thôi.

Nhìn hành động của Trương Cuồng, Lư Hồng Bác bị còng ngồi trên mặt đất cười không dứt, hắn càng tức giận, ông ta càng cười lăn cười bò, cười hết sức khoa trương, người tới co giật.

Phải làm sao bây giờ? Trương Cuồng có hơi khó xử, cái lão già yếu ớt này tuy thể chất yếu ớt không chịu nổi một đấm của hắn, nhưng về tinh thân lại vô cùng mạnh mẽ. Dùng tay chân không được, mà dùng thủ đoạn thẩm vấn thì hắn kém xa, nói không chừng đụng vào một cái là lão ta lăn đùng ngã ngửa, sẽ rất phiền. Là một cảnh sát, tuy hắn không ngại dùng chút thủ đoạn tra tấn, nhưng mà phải dùng lên người chịu được cơ, không dám tùy tiện dùng với lão già này.

Lư hồng Bác nhìn thấu tâm tư của hắn, khinh bỉ nói:" Định làm gì thì nhanh lên, còng tôi về rồi tam đường hội thẩm đi, dù sao thì tôi vẫn cứ tới bệnh viện tâm thân dưỡng lão thôi mà."

Trương Cuồng cầm lấy tấm hộ chiếu, đập mạnh một cái:" Tấm hộ chiếu này từ đâu ra? Định dùng giấy tờ giả đấy à?"

" Cậu mù rồi hay sao, rõ ràng là đồ thật, tôi chính là người Hong Kong, không tin thì cậu cứ đi tra đi." Lư Hồng Bác cười khẩy, nói dối một một cách hết sức trơ tren:

" Xem ra ông định đi Hong Kong dưỡng lão rồi, vậy chút đó tiền tựa hồ không đủ đâu nhỉ?"

"Tôi có chân có tay, sức khỏe còn, tự làm việc nuôi thân được. Ngốc Đản này, cậu nghĩ mình có đủ khả năng gài bẫy tôi đấy à, mấy cảnh sát ở đồn công an cũng không kém cỏi như thế đâu, cho dù tôi dùng giấy tờ giả cùng lắm phạt câu lưu, cậu làm cái mặt hùng hùng hổ hổ đó để dọa ai đấy hả?"

Trương Cuồng hận nghiến răng, nắm đấm đã siết lại rôi, chỉ muốn cho ông ta một đấm giải quyết vấn đề một cách nhanh gọn. Nhưng đừng nói hắn không dám, kể cả hắn dám đấm thì sao, cái loại phần tử đả kích vô số lần, chưa từng chịu thỏa hiệp này, nắm đấm e không địch lại cường độ tinh thần của ông ta.

" Sao ông lại đột nhiên rẽ vào cửa hiệu này nhỉ? Chỉ vài bước nữa thôi là ông qua bên cửa khẩu rồi, chúng tôi chẳng làm gì được nữa ... Hay là ông dừng lại đây để đợi ai đó?" Mộc Lâm Thâm nãy giờ không nói gì cả, chỉ ngồi xổm trên mặt đất, hai tay chống cằm nhìn ông ta trông rất khó ưa, đột nhiên hỏi một câu:

Chỉ một câu đơn giản thôi mà uy lực không thua gì nắm đấm, Lư Hồng Bác bất thình lình nhào về phía Mộc Lâm Thâm, vẻ mặt hung tợn, may mà Mộc Lâm Thâm có đề phòng rồi, nhảy vội ra sau né tránh.

Trương Cuồng phản ứng rất nhanh ấn ông ta xuống, lão già này điên rồi, không chỉ khua khoăng chân tay loạn xạ, còn há mồm muốn cắn người. Trương Cuồng cáu lên, lấy thêm một cái còng nữa, còng ông ta vào quầy hàng, đã tởi mức đó rồi mà ông ta chưa chịu yên, giật còng âm âm, hô cứu mạng.

" Lão già định đánh động đồng đảng đấy à?" Trương Cuồng bợp một phát vào đầu:" Bớt giả vờ đi."

Lư Hồng Bác đang lên cơn điên ngay lập tức dừng ngay, nhìn bọn họ với ánh mắt đầy thù hận.

Có điều Trương Cuồng cũng hết chiêu rồi, đánh mắt cho Mộc Lâm Thâm ý bảo, tới lượt cậu rồi đấy.

" Giáo sư này, ông đi tới đâu cũng bị muôn người thóa mạ, nước bọt thành sông, không có ai thương hại loại người như ông đâu. Chỉ riêng ở tỉnh Thiểm Tây, ông đã lừa hơn một vạn người, cả đời này ông đã hại bao nhiêu người, tôi nghĩ chính bản thân ông cũng không biết đâu nhỉ?" Mộc Lâm Thâm ngôi xuống cách xa ông ta:"

" Sao, cậu định dạy đời tôi đấy hả? Số người nói với tôi mấy lời này ít nhất cả vạn rồi đấy, nhiều tới mức không nhớ nổi." Lư Hồng Bác dùng giọng điệu tương tu mỉa mai lại:" Cậu tưởng tìm ra tôi ở đây là thắng tôi chắc?"

Mộc Lâm Thâm lắc đầu:" Không hề, tôi chỉ muốn nói rằng, tuy vậy tôi vẫn đồng tình với ông, vì ông cứu một cô gái bị lăng nhục, bị chà đạp, bị lừa dối tới cùng đường. Đó là điểm sáng nhân tính duy nhất của ông, vừa vặn cũng thành nhược điểm của ông .... Không ai thắng được ông, ông thua nhân tính của bản thân thôi."

Lư Hồng Bác im lặng một lúc rồi ngẩng đầu lên nhìn Mộc Lâm Thâm, nhìn rất kỹ, tựa hô muốn đánh giá cái gì đó, nhưng hồi lâu vẫn nghi hoặc:" Rốt cuộc cậu là ai ... Tôi không thể nào nhầm được, cậu không phải cảnh sát."

Trường Cuồng nghe vậy mới tin lời Mộc Lâm Thâm nói với mình trước đó, đúng là lão già này đã sớm nhìn ra thân phận của mình.

" Ông đoán rất chính xác, tôi đúng là du học sinh đã học ở nước ngoài nhiều năm. Nhưng có một điều ông không thể đoán được, tôi học tâm lý học, còn là tâm lý học biến thái, trong đó có liên quan tới tư pháp và tâm lý học tội phạm. Mục đích của tâm lý học là giải quyết các vấn đề tâm lý của con người, nhưng thật buồn cười là phần lớn lại được dùng để khai thác bí mật tâm lý của người khác, ngay cả những học giả chính trực nhất cũng không thể cưỡng lại điều này... Tôi cũng là một trong số đó, thật ra tôi cảm thấy mình có vấn đề tâm lý nên mới chọn ngành này, nhưng sau đó tôi nhận ra rằng hầu hết mọi người đều có vấn đề, và những khuyết điểm đó lại chính là điều thú vị nhất ở một người." Mộc Lâm Thâm cười nói, vẻ mặt day sinh động và hứng khởi: Lư Hồng Bác giật mình, ông ta nhận ra chút cuồng nhiệt của thằng nhãi này khi nói những lời đó, sự cuồng nhiệt đó rất quen thuộc với ông ta, khiến ông ta trở nên cảnh giác, thế nên lựa chọn im lặng, không đáp lời y.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...