Theo như thống kê bên hải quan, mỗi ngày số người đi qua cửa khẩu này phải lên tới bốn năm vạn, chủ yếu là du khách. Ở cái nơi tấc đất tấc vàng này, ai mà lại đi để ý những khách hàng vội vàng lướt qua mỗi ngay, hai bên chỉ là người qua đường trong đời nhau, e chẳng bao giờ gặp lại lân nữa.
Trong dòng người như thủy triều đó, thi thoảng lại có người tới cửa hiệu ở gần mua mấy món đồ nhỏ mà trong nội địa không có, cả con đường suốt cả ngày từ sáng tới tối rều rộn ràng náo nhiệt, chẳng có lấy một giây phút yên tĩnh nào.
Lại có một nhóm người nữa chuẩn bị qua cửa khẩu, trong đó có một ông già đội mũ cỏ, chống cái gậy, mặc trang phục giả cổ, trông có vài phần phong phạm của tiên sinh đạo học ngày xưa. Trước khi tới gần cửa khẩu, ông ta xem đồng hồ rồi rời dòng người, đi vào một cửa hiệu trang sức bạc được trang hoàng rất cầu kỳ, đứng trước quầy trưng bầy các loại trang sức bạc hình dáng khác nhau. Ông ta đi dọc theo quầy, có vẻ không có món đồ nào lọt vào mắt, đến khi thấy cái khóa bạc tạo hình cổ điển thì dừng lại, đây là thứ thời xưa ở quê dùng làm trường mệnh tỏa.
Trong đôi mắt nheo lại, không ngờ ánh mắt lại nhìn chằm chằm rất lâu với món đồ rất bình thường ấy, ông ta khẽ đưa tay gỡ xuống, mặt mang nụ cười nhìn cái khóa, tựa hồ đang hồi tưởng. Thời buổi này nếu đeo cho trẻ con cái món đồ trông quê mùa như thế, không biết liệu có bị người ta chê cười không, nghĩ một lúc ông ta thử đeo lên cổ, soi gương ngắm nghía ... Trong lòng không ngờ sinh ra chút quyến luyến, lại tháo xuống, ông ta thích những thứ đồ chúc phúc đơn giản thế này, mặc dù niên đại cách đây hơi xa một chút."
" Cô ơi cái này bao nhiêu tiền?" Ông ta vừa hỏi một cái, không ngờ cô gái bán hàng lại sợ hãi lùi lại:
Không biết từ khi nào bên cạnh ông ta xuất hiện một đại hán cao lớn đen chùi chũi, đầu trọc lóc, da thịt lộ ra ngoài đây nốt mẩn đỏ trông phát hải, lên tiếng nói với ông già:" Ông mua làm cái gì, ông không cần tới nó nữa đâu."
Chính là Trương Cuồng, lão già này có thể qua mắt được ai, làm sao có thể qua mắt được một người từng làm chân chó cho ông ta thời gian dài, lại còn là cảnh sát hình sự nữa chứ.
Ông già đó cầm cái khóa bạc, sau một giây do dự, sau đó chẳng nói chẳng rằng, cứ thế ngã uych xuống đất, mắt đờ ra, miệng sùi bọt mép, tay chân co giật. Phục vụ và khách khứa bên trong cửa hiệu la hét chói tai.
" Con mẹ nó, này, lão điên kia, lại giờ trò ăn vạ đấy à, có tin tôi bóp chết ông ngay bây giờ không?" Diễn biến quá bất ngờ làm Trương Cuồng luống cuống, cô phục vụ kia la hét chạy đi, tức thì người khác không biết gì cũng kêu theo, nhất thời đám đông hỗn loạn. Hắn ngồi xuống định bảo lão già đừng có mà giở trò nữa, không ngờ ông ta có giật càng nghiêm trọng, chẳng biết làm thế nào mà bọt trong miệng sùi ra cả đống, hơn cả dùng kem đánh răng, miệng thì rên hừ hừ như sốt rét. Xung quanh nhanh chóng có người tụ tập, chỉ trò bàn tán, người bảo gọi cấp cứu, người thì bảo gọi cảnh sát, hình như thằng cha to lớn kia làm gì ông già.
" Tránh ra, tránh ra... Mộc Lâm Thâm rẽ đám đông chui vào, kéo tay Trương Cuồng, bất ngờ thứ trong tay đổ lên người ông già, thế nào mà lại trúng đũng quân nữa chứ:
Ông già đang lên cơn động kinh, ngay lập tức ngồi bật dậy, liên túc tóm lấy đũng quân kêu âm ï, tay chỉ mặt Mộc Lâm Thâm " thằng nhãi ranh, tí tuổi đầu mà ác .
… Chửi tới đó thì ông ta há mồm ra, ngạc nhiên nhìn hai người, tựa hô không tin được sao hai người này lại cùng xuất hiện với nhau.
" Dùng thuốc gì mà linh thế?" Trương Cuồng cười to:
"Trà sữa nóng đấy, còn chưa uống được bao nhiêu, lát bắt ông ta đền." Một Lâm Thâm chép miệng, lão già khốn kiếp sớm không xuất hiện muộn không xuất hiện, đúng lúc y mua được cốc nước chưa kịp uống: Mọi người xung quanh đều bật cười, tuy không hiểu gì cả, nhưng mà ông già kia không sao, thế là từng nhóm lại tản đi. Vì thế ông già bại lộ giờ trò thì lúng túng đứng tại chỗ, cười ngượng ngập, nhưng đôi mắt thì vẫn đảo bốn phía, tìm đường thoát thân, cố gắng làm ra vẻ thân tình:" Ái dà, lâu không gặp vẫn khỏe chứ, Ngốc Đản ... Sao lại có cả Lâm Tử nữa thế này?”
Cái lão già này miệng đồng răng sắt thần kinh không phải là dây thừng nữa mà là xích sắt rồi, trong lúc nói chuyện lại có nhiêu người nữa tới bao vây cửa hiệu. Lư Hồng Bác nhìn những người này biết ngay đại thế đã mất, lại giở trò vô lại ngồi bịch xuống đất, tức tối không thôi:" Các người làm cái gì thế, sao suốt ngày đi gây khó dễ cho một ông già làm gì?
" Con mẹ nó, dưới vành mắt lão tử còn dám giở thủ đoạn à?”"
Trương Cuồng chưa bao giờ khách khí với lão già này, đi tới đá cho một phát, đẩy ông ta sang bên, lấy ra hộ chiếu mà ông ta thừa lúc hỗn loạn giấu dưới quầy, còn cả chiếc di động nhỏ, nhìn ông ta chằm chằm. Lão Lư biết mình là tú tài gặp phải thằng mù chữ rồi, thủ đoạn không căn thua cười nịnh, Trương Cuồng đưa tay thô bạo giật râu ông ta một phát làm lão gia la oai oái, hắn thuận chân đá luôn cái mũ đi.
Thế là giáo sư Lư biến mất đã lâu lại xuất hiện, chẳng qua tuổi mới trên 50, tinh thân còn rất tốt, da dẻ vẫn mịn màng, nên trông còn trẻ hơn cả tuổi thật, vẫn còn phong độ lắm.
Ba người từng cùng nhau trốn thoát khỏi bệnh viện tâm thần, giờ lại tái ngộ nơi đất khách, nhưng xem ra không ai vui vẻ gì.
" Lão điên này, ông nhìn ra tôi là cảnh sát từ bao giờ thế?" Trương Cuồng nhe răng hỏi:
" Cậu bị điên đấy à, cậu mà là cảnh sát sao?" Lư Hồng Bác vẻ mặt ngơ ngác, trông thật vô cùng:
" Lão điên, đừng có mà giả vờ nữa, tôi đã tìm tới tận nơi này rồi, ông nghĩ vừa rồi bày trò đánh động cho người còn lại mà tôi không nhận ra chắc?" Trương Cuồng khinh bỉ:
" Giáo sư, chấp nhận sự thật đi." Mộc Lâm Thâm đi tới, ôn hòa nói:" Ông già rồi, lạc hậu rồi, nên nghỉ ngơi đi, đến tôi là cảnh sát mà cũng không nhìn ra, ngang nhiên bắt cóc một cảnh sát vào tổ chức."
" Nói láo, cậu chắc chắn không phải là cảnh sát." Lư Hồng Bác tức giận: " Ha ha ha, Ngốc Đản, anh cứ gọi ông ta là lão điên gì chứ, ông ta không điên chút nào, tỉnh lắm, còn nhìn ra tôi nói dối nữa." Mộc Lâm Thâm cười to:
Thôi chết, mắc bẫy thằng tiểu vương bát đản, lộ tẩy rồi, Lư Hồng Bác vỗ miệng mình liên hồi, vẻ mặt hối hận tột độ, nhưng chớp mắt sau trở nên hung dữ, gắn giọng nói:" Các người đừng hòng có cái gì hết." "Thuồng luồng trong sông, giao long trong biển, kéo lên mặt đất thành sâu, nhìn cho rõ đi, bây giờ ông nói không tính, giải đi."
Mộc Lâm Thâm học theo giọng điệu trước kia của Lư Hồng Bác trước kia, mấy người mặc thường phục đi vào, kéo cửa sập xuống, ngăn cách nơi này khỏi ánh mắt tò mò bên ngoài.
Bình luận