Chương 212: Hành động lớn: Lôi Đình. (14)

Chương 212: Hành động lớn: Lôi Đình. (14)

Nghe Mộc Lâm Thâm thoải mái thừa nhận, những người còn lại đều ngỡ ngàng, thằng nhãi này cứ vậy mà nhận à? Lão Phạm hừ một tiếng, thiện cảm của ông ta với chàng trai này mất đi từng chút một, đừng nói nội tuyến, dù người trong tổ chức đi nằm vùng rồi sa ngã cũng không hề thiếu, đó là môi trường quá nhiều cám dỗ. Tiền bạc cùng nữ nhân, bao nhiêu người có thể trụ vững được?

Mấy người Diệp Thiên Thư thì chỉ muốn dậm chân, ôi, thằng nhóc con này, rơi vào bay lão già rồi, ông ta ngoài hiền hòa vậy thôi, chứ là lão cáo già đấy, đúng là thông minh cả đời lại hồ đồ nhất thời.

Chẳng lẽ muốn vì một nữ nhân lừa đảo mà hủy cả cuộc đời của mình à?

Lạc Quan Kỳ thì không vội vàng, kéo ghế bảo Mộc Lâm Thâm ngôi xuống, địa vị của ông ta trong tổ chuyên án rất đặc thù, cơ bản không ai là cấp trên của ông ta, nên nhiều lời có thể thoải mái nói:" Tạm chưa nói tới đúng sai, cậu làm như thế ắt hẳn là phải có nguyên nhân nhỉ?"

" Bác nói thế không được, sao lại tạm thời không luận đúng sai, phải nói là tôi biết rõ là tôi sai, nhưng tôi vẫn cứ làm thế." Mộc Lâm Thâm thở ra một hơi, cân nhắc cẩn thận hai tay chống bàn, đặt cằm lên đó, đôi mắt y lúc này rất sáng, rất đơn thuần, thong thả nói:" Khi tôi nhìn thấy rất nhiều người ở trong bệnh viện tâm thần, vì đa cấp mà biến thành thần chí bất thường, tôi rất căm hận những kẻ đó ... Những kẻ đó bắt tôi vào tổ chức của chúng, ép tôi vì bảo vệ mình mà không thể không cùng chúng lừa gạt người khác, tôi hận không thể đưa từng tên một vào trong tù ... Gặp được cơ hội làm việc đó, nên tôi mới chọn đứng cùng chiến tuyến với các anh, tôi không phủ nhận, việc làm của các anh là đúng, bất kể dùng tới loại thủ đoạn nào, diệt trừ cái thứ ung nhọt gây nguy hại cho tất cả mọi người là đúng, là chính xác."

Đó là những lời rất chân thành, không phải là để cầu xin, cũng không phải là để lấy sự đồng tình của người khác, y chỉ đơn giản đang trình bày suy nghĩ của mình, những người xung quanh đều nhận ra điều đó. Đây thực sự là thằng nhóc gian xảo mà họ biết à?

"Thi hành pháp luật về lý thuyết và ở mức vĩ mô thì deu mang tính nhân văn, nhưng khi nhìn vào mức vi mô và cụ thể với từng cá nhân, thì lại phản ánh tính phi nhân văn .... giống như Ngốc Đản, hay những người như tôi, dù có hành động nhân danh công lý đến mấy, cũng không thể xuất hiện ánh sáng. Nhưng kẻ lừa đảo kia đang lừa người dân, mà chúng ta cũng lừa đảo, để lấy lòng tin của kẻ lừa đảo, rồi sau đó lại lừa đảo chúng một lần nữa... Bây giờ chúng ta có thể dùng từ cơ trí và dũng cảm để miêu tả những hành động không mấy vinh quang của mình ... Bác có thấy đúng không?”

" Đúng!" Lạc Quan Kỳ khẳng định thẳng thắn: " Tôi đã làm cảnh sát mấy chục năm, có nhiều trải nghiệm sâu sắc về điều này. Bản chất của cảnh sát thường thì phần xấu xa u ám còn nhiều hơn cả lòng dũng cảm chính nghĩa, nói sao nhỉ, đây là một điều bất đắc dĩ”

“. Giống như khi đối diện với gia đình nạn nhân, liệu chúng ta có thể nói với họ rằng người thân của họ đã gặp phải bất hạnh đau đớn như thế nào không? Không thể, chỉ có thể dùng lời nói dối để an ủi họ.

Khi gặp gỡ truyền thông, liệu chúng ta có thể nói với mọi người rằng môi trường sống của đang họ tôi tệ ra sao không? Cũng không thể, chỉ có thể dùng lời nói dối để đối phó. Rồi khi đối diện với đủ loại tội phạm, liệu chúng ta có thể nói với chúng rằng chúng sẽ bị kết án bao nhiêu năm, rằng với tội này thì chúng chết chắc không? Chắc chắn cũng không thể, chúng tôi sẽ lừa bọn chúng, thậm chí dùng những thủ đoạn mạnh mẽ hơn để đối xử với chúng, chỉ để đưa chúng đến nơi chúng đáng phải đến, để những người khác có thể sống tốt hơn một chút, ngay cả khi chúng ta phải chịu sự chỉ trích... cậu nói xem, chúng tôi có sai không?

" Không sai, tôi tán thành chuyện ấy, đối diện với kẻ xấu mà chỉ dùng thủ đoạn văn minh, đường đường chính chính, đúng luật pháp mới là ngu xuẩn." Mộc Lâm Thâm gật đầu:

" Cám ơn đã lý giải ... Vậy tôi không hiểu vì sao cậu giúp cô ấy, đó là phần tử trọng yếu của tổ chức lừa đảo hại người mà." Lạc Quan Kỳ hỏi ngược lại:

" Bởi vì tôi không thể thuyết phục bản thân ngồi nhìn mà không làm

gì ... Dù cho cô ấy có mục đích, nhưng tôi cảm nhận được, ở một số khía cạnh, cô ấy thật sự thích tôi. Chuyện nam nữ, không thể nào giả vờ được, nếu tôi không nói gì, nếu tôi đứng nhìn, thì có khác gì tôi tự tay đẩy cô ấy vào trong vũng lầy? Các bác là cảnh sát, các bác có thể làm những điều này dưới danh nghĩa cao quý, còn tôi, rõ ràng không có phẩm chất như các bác." Mộc Lâm Thâm thừa nhận, y không phải loại thiếu niên mới lớn thích một cô gái rồi làm chuyện ngu xuẩn, không phải loại sỉ tình, lụy tình, y đơn giản không thể làm vậy với một cô gái mà thôi: "Nhưng cô ấy là một nghi phạm, hơn nữa còn rất có khả năng là chủ mưu của vụ án này." Lạc Quan Kỳ khéo léo gài cái bẫy nhỏ, cố ý gán tội lên đầu Giả Phương Phi, ông ta thừa biết không phải:

Nếu những lời vừa rồi của chàng trai này là chân thành, cậu ta sẽ dùng hết sức gỡ tội cho cô gái kia, nếu cậu ta không làm thế, chứng tỏ tất cả những lời trên đều là giả dối cả.

Dù là kết quả nào thì ông ta cũng thắng, đó chính là lấy già đời đấu thông minh.

" Sai rồi, cô ấy không phải chủ mưu đâu ... Cô ấy chỉ là cô gái bình thường bị thất bại trong tình yêu, cuộc sống và sự nghiệp đều gặp trở ngại, vào thời điểm tồi tệ nhất cuộc đời khi chuyện không may liên tiếp đổ xuống, cô ấy lại không đủ trưởng thành để ứng phó, bị người ta kéo vào nghề này mà thôi.”

” Tôi chỉ sợ các bác đánh giá quá cao vị trí của cô ấy trong tổ chức này, áp dụng thủ đoạn quá mạnh tay với cô ấy, để lại hậu quả không tốt sau này, tôi có thể hiểu vì sao các bác làm thế, nhưng tôi không để các bác làm thế với cô ấy." Mộc Lâm Thâm nói rất quyết liệt, rất dứt khoát:" Nếu nói cô ấy là chủ mưu, không phải là quá nực cười à, nếu cô ấy có bản lĩnh lớn đến thế, có năng lực lớn đến thế thì có bị một người trói gà không chặt như tôi trói lại không? Tôi thay các bác thử rồi, nếu cô ấy là chủ mưu, người bị trói trong phòng vệ sinh là tôi, còn mọi người cũng khỏi phải xuất hiện ở đây, vì tất cả đã cao chạy xa bay."

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...