Chương 211: Hành động lớn: Lôi Đình. (13)

Chương 211: Hành động lớn: Lôi Đình. (13)

Xưa nay tiền bạc trước nay luôn là thứ hay, ai cũng muốn, chỉ hận tiền toàn thiên hạ không phải của mình, nhưng trong sự kiện xảy ra ở Thương vụ Vĩ Hằng lại có điều kỳ lạ là không ai nhận số tiền bẩn thu được kia là của mình, ngay cả 500 vạn tiên mặt được thu trực tiếp từ hiện trường công ty ở Kim Khoa Khải Việt cũng không ai nhận. Bọn họ người nào người nấy thà làm người nông dân nghèo khổ, nói đi nói lại, cũng chỉ là chuyện ba bữa không đủ ăn, bị tổ chức lừa đảo lừa gạt, tiền gì đó không liên quan gì tới họ.

Khi tái thẩm vụ của Hà Ngọc Quý, Lão Hà khóc lóc thảm thương, khóc lóc kể lể rằng không chỉ không kiếm được một đồng nào, mà còn mất hết tài sản tích cóp được suốt mười mấy năm... Ôi trời ơi, cái thằng Lâm Mộc Sinh, cái thằng khốn lừa đảo đó hại chết tôi mất rồi! Tôi có biết có gì đâu, đều bị cái mồm tên đó dụ dỗ, không xem các vị cứ xem video hiện trường đi, chúng tôi có thu lại, tôi chỉ đứng đó nhìn, tất cả là thằng đó nói.

Chính vì thế ở dưới đòi bên trên phải cho phép thẩm vấn Lâm Mộc Sinh, nhân viên thẩm vấn không rõ chứ lãnh đạo đều biết, kết quả báo lên đều vô nghĩa, thẩm vấn tạm thời dừng lại, tập trung vào khoản tiền biến mất. Nhưng tổ thẩm vấn vẫn cương quyết, yêu cầu được trực tiếp thẩm vấn Lâm Mộc Sinh, đều tin rằng y che giấu tin tức giá trị, thậm chí có người nghi ngờ lãnh đạo bao che, qua nhiều cách bày tỏ bất mãn. Khi thông tin rắc rối được tổng hợp và gửi đến điện thoại của Phan Văn Kiệt, ông đang đứng ở cổng văn phòng tổng hợp của cục, chăm chú nhìn vào Tiểu Mộc đang ngồi trong phòng, ánh mắt không khỏi có chút khó lường, lại lướt qua một lượt thông tin phía dưới truyền lên. Đám giám đốc lớn nhất mực khai giống nhau, rõ ràng là liên minh cùng tiến cùng lui của bọn chúng vẫn chưa bị phá vỡ, mọi trường hợp bọn chúng đều đã có biện pháp ứng phó, cái tổ chức lừa đảo này đã có những sắp xếp chỉ tiết tới mức, ngay cả những chiêu trò chối cãi cũng được viết ra cho nhân viên học thuộc lòng cả rồi.

Chẳng lẽ nơi đột phá thực sự là ở đây? Ẩn sau gương mặt kia có góc tối mà bọn họ chưa nhìn rõ?

Đến cả lãnh đạo của tổ chuyên án cũng dao động rồi, Phạm Văn Kiệt nhìn Diệp Thiên Thư, ý nói, cậu xử lý đi. Diệp Thiên Dư do dự, nhớ lại lúc hai người lần đầu gặp nhau, người ta không chịu, mình thì bày trăm ngàn kế thuyết phục, rồi hứa hẹn, cưỡng ép người ta vào vòng xoáy này. Đổi vị trí mà nghĩ, người ta làm được tới mức này cực kỳ không dễ dàng, dù sao chỉ là người bình thường, vô tình bị cuốn vào thôi, không liên quan gì tới quỹ tích cuộc sống trước kia của y. Nếu như không phải do bọn họ, y sớm về nhà sống cuộc đời vô ưu vô lo rồi. Phạm Văn Kiệt chưa kịp nói gì thêm thì lại điện thoại gọi tới, ông ta đi qua một bên nghe tin, lúc quay về gương mặt càng thêm âm trầm, công bố tin tức chấn động:" Vừa mới có tin tức được xác thực, trong tài khoản bị bắt, có một lượng lớn tiền chuyển vào tiền kỳ không rõ hướng đi, thời gian bị chuyển đi là từ 17 tới 19 giờ ngày hôm nay, trị giá ước chừng tâm 1700 vạn.

"

" Chính là lúc chúng ta hành động sao?" Diệp Thiên Thư cả kinh: " #@#% ! Mẹ nó chứ, rốt cuộc là kẻ nào, dám gây án ngay trước vành mắt chúng ta." Liên Cường đùng đùng nổi giận, hành vi này có khác gì vả vào mặt bọn họ, thậm chí hắn chẳng nhận ra mình chửi bậy trước mặt lãnh đạo. Mã Phong Hỏa ở bên vội chọc mấy cái vào hông, bảo hắn ngậm cái mồm lại.

" Thật không may ..." Lạc Quan Kỳ không nhiều lời, nhắc nhở:" Tìm nội tuyến đi, cậu ta ở gân đám người đó nhất, có quyên phát ngôn nhất, theo như kinh nghiệm của tôi, nếu cậu ta đã đoán ra rồi, chắc chắn đã có phát hiện gì đó.'

Chuyện này không cần phải thảo luận nữa, mọi người đi qua tuyến cảnh giới, tới thẳng văn phòng của phân cục công an. Nơi dùng để tạm giữ Tiểu Mộc rất rộng rãi, y vẫn cứ cái tính bất cần đời đó, vừa văn mỳ gói, vừa click chuột, mọi người đều biết cái trò chơi giết thời gian kinh điển đó: Dò min.

Cả đoàn người kéo vào như thế, làm gì có chuyện y không nhìn thấy, nhưng mà mặt chẳng thay đổi, hoặc có thể nói hết sức kiêu ngạo, chẳng để ý tới ai.

" Ai trong các cậu đi đây?" Phạm Văn Kiệt thấy Diệp Thiên Thu không lên tiếng thì trâm giọng hỏi:

Thế là mấy cái tay, bao gồm cả Diệp Thiên Thu đều không chút khách khí đặt lên lưng Trương Cuồng đẩy một phát, cứ như là hắn chủ động đứng ra vậy. Trương Cuồng thực sự câm nín quay đầu nhìn đám chiến hữu, cơ mà hết cách, không thể phủ nhận hắn có liên quan lớn, ai bảo hắn tích cực tiến cử Tiểu Mộc cho tổ chức? Phải chịu trách nhiệm tiến cử chứ sao nữa. May mà có Lạc Quan Kỳ đi theo hắn, ông ta hứng thú nhìn vị nội tuyến lập kỳ công này.

" Này, cậu đừng có như thế được không hả? Đã ai làm gì cậu đâu." Trương Cuồng nói thẳng luôn, không khách khí:

" Anh cũng đừng như thế được không hả? Tôi ngồi chơi chứ làm gì ai đâu?" Mộc Lâm Thâm đem nguyên câu của hắn ném lại:

Lạc Quan Kỳ bật cười, ông ta đưa tay tới:" Chàng trai, làm quen một chút, tên tôi là Lạc Quan Kỳ, cũng giống như cậu, đều được thuê lâm thời tới tổ chuyên án thôi."

Mộc Lâm Thâm dù khó chịu thế nào thì y cũng không bỏ qua phép lịch sự, đối phương là ông già, y đứng dậy bắt tay:" Bác khách khí rồi, tôi sao so với bác được, bác là người nhà của họ, tôi là người ngoài."

"Tôi biết rất rõ chuyện của cậu, có thể thấy rằng cậu muốn bảo vệ Giả Phương Phi." Lạc Quan Kỳ thọc luôn nhát dao vào vấn đề, ông già này không hổ danh là người lão luyện:" Hoặc có thể nói là không phải muốn, mà là cậu đã làm rồi ... Trước khi cậu cậu hành động đã trói cô ấy lại trong phòng vệ sinh, lấy đi hết mọi thứ trên người cô ấy, làm như thế là để tránh cô ấy bị bắt tại trận, tra ra bất kỳ chứng cứ gì có liên quan tới vụ án, đúng không?”

Đây là câu hỏi khó, thừa nhận đồng nghĩa với việc đã phạm tội, Trương Cuồng nhìn ông già, cậu ta có phải là thằng ngốc đâu, đã làm việc như thế, tức là ý thức được hậu quả, đời nào cậu ta nhận? Ai ngờ Mộc Lâm Thâm lại mỉm cười:" Đúng, mọi chuyện hết sức rõ ràng, tôi làm, tôi không định che giấu."

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...