Chương 137: Ta há phải pham nhân. (1)

Chương 137: Ta há phải pham nhân. (1)

Mộc Lâm Thâm và Ngốc Đản di chơi suốt cả buổi chiều, mua cả một đống đồ, kiếm một cái nhà trọ rẻ tiền nghỉ tạm, tới tận nửa đêm mới liên hệ với trong nhà báo vị trí. Đến rạng sáng, sau mấy tiếng giám thị nhà trọ, xác nhận không có tai mắt theo dõi, Diệp Thiên Thư mới tới gặp mặt 3326.

Chẳng có gì bất ngờ, đi vào căn phòng của nhà trọ, cửa vừa đóng lại một cái, Diệp Thiên Thư đã nổi trận lôi đình quát mắng.

" Cậu có biết hành vi của mình ảnh hưởng nghiêm trọng thế nào không, mất liên lạc 24 tiếng, toàn bộ cục công an thành phố Đồng Quan đã chuẩn bị hành động rồi."

" Cậu có chút ý thức đại cục không hả, suốt cả buổi chiều chơi bời, cho rằng chúng tôi không biết à?"

"Nhìn cái bộ dạng của cậu đi, có biết tình hình vụ án hiện giờ cấp bách thế nào không hả? Cứ trì hoãn thêm một ngày là sẽ có thêm người bị hại ... Làm nằm vùng không có nghĩa là khiến cậu có thể tự tung tự tác, mà cậu càng phải giữ kỷ luật hơn người khác."

" Cậu uống rượu phải không? Thoải mái quá nhỉ, có biết trong nhà có bao nhiêu người mất ăn mất ngủ suốt cả đêm, bao nhiêu người lo lắng cho an toàn của cậu không ... Cậu thì hay rồi, một ngày hai bữa rượu, say sưa thoải mái ..."

Diệp Thiên Thư mắng không ngơi nghỉ, làm Ngốc Đản không nói được lời nào, nhưng dù hắn có mím chặt miệng thì cũng không lấn át được mùi rượu nồng nặc. Đến khi nghe Ngốc Đản báo cáo tình hình mới biết là hắn bị thương, thái độ Diệp Thiên Thư mới dịu đi đôi chút, đi đi lại lại trong phòng hỏi thêm chỉ tiết chuyện xảy ra, chợt thấy thiếu một người, đứng lại hỏi:" Phải rồi, thằng nhóc tai họa kia đâu?”

Ngốc Đản chỉ sang phòng bên:" Cậu ta ở bên đó, nhưng tôi kiến nghị anh đợi lát nữa hãng tới."

" Cậu nói thế là sao?" Diệp Thiên Thư nổi nóng:" Thằng nhãi đó còn làm cao à? Có biết tình hình không hả?"

" Cậu ta nói anh tới nhất định sẽ nổi trận lôi đình."

" Nói thừa, chẳng lẽ còn muốn tôi tay bắt mặt mừng nữa hay sao?"

" Cậu ta còn nói, anh sẽ phải xin lỗi vì thái độ không tốt của mình."

À, thế kia à, đại công tử, đại thiếu gia tưởng mình ghê gớm, tưởng vụ án này không có cậu ta thì không làm được nữa à? Coi mình là cái rốn vũ trụ rồi.

Diệp Thiên Thư càng giận hơn, rời khỏi phòng sang phòng bên cạnh, không gõ cửa, cứ như thế đẩy cửa di vào, tiếp ngay đó mồm há hốc. Tranh chân dung, toàn bộ là tranh chân dung, có béo, có gầy, có tướng mạo hung ác, có thật thà vô hại, tranh vẽ được ghim đầy tường. Mới đầu Diệp Thiên Thư còn nghi hoặc, nhưng đến khi nhìn thấy bức tranh Lư Hồng Bác sinh động như thật, còn không đoán được đây là cái gì thì quá ngu xuan rồi.

Thế là cơn giận ngay lập tức bay biến sạch, Diệp Thiên Thư hưng phấn tới không cả khống chế được giọng nói của mình nữa, lắp ba lắp bắp:" Đó, đó là nghi phạm phải không?"

Ngốc Đản gật đầu xuyt khe một tiếng, chỉ Mộc Lâm Thâm vẫn còn đang chăm chú vẽ tranh.

Thằng nhóc đó lúc này lại biến thành một bộ dạng khác, trang trọng, chuyên tâm, một tay cầm khay màu, tay cầm bút vẽ, chấm màu, tô tranh, động tác như nước chảy mây trôi, làm Diệp Thiên Thư liên tưởng tới cảnh tượng trong hội thao cảnh sát, những cảnh sát thực địa thân thu bất phàm tay nhoay nhoáy tháo lắp súng.

" Sai lệch có lớn không?" Diệp Thiên Thư nói nhẹ như thở:

Ngốc Đản không nói gì cả, chỉ vào bức tranh những người đã biết Hà Ngọc Quý, Lư Hồng Bác, còn cả bộ đôi thần gác cửa Đại Chủy Lưu Húc, Đại Đầu Trương Kiến Cường. Diệp Thiên Thư liên lấy di động cảnh vụ ra, mở hình ảnh nghi phạm đã chụp được, vừa xem vừa đối chiếu. Chênh lệch lộ ra ngay lập tức ... Chụp trộm hơi mơ hồ, còn tranh vẽ của Mộc Lâm Thâm hết sức rõ ràng, giống nhau tới đó nào cứ nhìn vẻ mặt của Diệp Thiên Thư là rõ.

Hắn hưng phấn tới độ người run nhè nhẹ, mồm xuýt xoa liên tục:" Tuyệt, quá tuyệt."

Đối chiếu hết một lượt, Diệp Thiên Thư thở phào, quay lại thấy Ngốc Đản đứng thẳng ở cửa như tượng, khẽ hắng giọng ngại ngùng, chỉnh lại cổ áo cho hắn, đứng nghiêm kính lễ.

Ngốc Đản xua tay nói nhỏ:" Tôi không làm gì cả, chỉ phụ trách chạy vặt cho Lâm Tử thôi, công lao không phải ở tôi."

Diệp Thiên Thư nhìn Mộc Lâm Thâm vẫn vẽ như thế không hề biết có người khác trong phòng, lại thêm một gương mặt khác đang xuất hiện, hạ thấp giọng xuống hỏi:" Sao cậu ta còn biết vẽ tranh nữa? Thật thần kỳ, vẽ giống quá."

" Cậu ta học vẽ ở Hà Lan mà, tôi vốn không tin lắm đâu, cho tới khi nhìn thấy cậu ta vẽ ra Lão Lư, tôi phải giật mình, trông không khác gì ảnh chụp." Ngốc Đản tới lúc này vẫn cảm thán không thôi, kể chuyện buổi chiều hai người họ tới hiệu tranh họa, tưởng y nhởn nhơ chơi bời, chuyện này chẳng liên quan gì tới vụ án. Tới khi Mộc Lâm Thâm vẽ ra bức tranh đầu tiên, Ngốc Đản phục sát đất.

Giờ thì tốt quá rồi, Diệp Thiên Thư không đứng yên nổi một phút, không đi lại thì liên tục xoa tay, nếu không thì không cách nào phát tiết được cảm xúc quá mạnh trong lòng lúc này. Đám giám đốc lớn trong tổ chức đa cấp đều ẩn mình rất sâu, cực kỳ cẩn thận, bọn họ cùng lắm chỉ chụp được một phần gương mặt lờ mờ, không đủ đặc trưng để tìm kiếm. Bọn chúng có tính cảnh giác rất cao, camera giao thông cũng không chụp nổi một bức ảnh ra hồn. Thế nhưng bây giờ vấn đề được giải quyết rồi, có số tranh vẽ như thật này, chỉ vài tiếng thôi có thể tra ra toàn bộ.

Không còn gì để nói nữa, thực sự vượt quá cả bất ngờ rồi, Diệp Thiên Thư không biết đã giơ ngón cái lên bao nhiêu lần, bất tri bất giác đứng bên cạnh Mộc Lâm Thâm xem y vẽ bức tranh khiến y quên cả xung quanh.

Là Dương Mộng Lộ, cô gái này đã được bọn họ chụp ảnh rất nhiều rồi, nhưng trên tranh vẽ càng mê người hơn, một chiếc đầm tím sang trọng, tư thế quay đầu mỉm cười, toàn bộ bức tranh như người thật đang đứng trước mặt họ, rõ ràng được chăm chút hơn nhiều bức tranh khác.

Nét bút cuối cùng rồi, Mộc Lâm Thâm dừng tay lưng chừng rất lâu mới đặt nét cuối cùng lên váy, lướt thẳng lên, thêm một nếp gấp, làm biến hóa sáng tối càng thêm rõ ràng. Đây là một bức tranh toàn thân, không giống bức vẽ khác chủ yếu là khắc họa gương mặt, sự quyến rũ tỏa ra từ bức tranh cho thấy người vẽ dồn vào đó bao nhiêu tâm huyết.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...