Ngốc Đản tức lắm, hai tay đồng loạt vỗ bàn đánh sầm, nghiến răng rít lên:" Mẹ cái thằng nhãi ranh nà, mày có tin tao đánh mày thật không ... Mày liệu cái thân hồn, đám người đó nếu dám giả xe cảnh sát, đóng giả cảnh sát thì còn việc gì không dám làm? Đằng sau lưng chúng còn bao nhiêu tội ác có phải đoán không? Tao từng tiếp xúc với bọn buôn ma túy rồi, chúng cũng không phòng hờ chặt chẽ thế này, cả tao chúng cũng không tin ... Loại người này mà để tồn tại trong xã hội, người dân bình thường còn sống yên được à? Không tóm được bọn chúng, cả mày cũng coi chừng đó."
Có lẽ đây mới là bản sắc của Ngốc Đản, tất cả nhẫn nhịn là để tới lúc có thể báo đáp gấp mười lần, gấp trăm lần.
Mộc Lâm Thâm nhìn hắn một lúc, mở miệng ra lại nói chuyện chẳng liên quan gì:" Thực ra anh tức gan không phải chỉ vì kẻ xấu, mà còn giận cả người của mình, giận cái thể chế anh đang phục vụ, cái nghề anh đang theo ... Giờ tôi hiểu anh rồi, anh là người theo chủ nghĩa lý tưởng, là người lý tưởng hóa, giống bọn cuồng tín bị đa cấp tẩy não, anh là loại cảnh sát cực đoan."
"Thì sao nào, chẳng lẽ sống phải ăn chơi phè phỡn vô trách nhiệm như mày mới là người bình thường à?" Ngốc Đản càng thêm hùng hổ, chắc bị nói trúng rồi:
"Tôi cũng không bình thường, nhưng người quá lý tưởng hóa càng không bình thường, dù sống ở đâu, làm nghề gì thì cũng sẽ bị hiện thực thương tổn." Mộc Lâm Thâm ngửa cổ uống hết cốc bia rồi thở dài: Ngốc Đản quen nhìn thằng nhãi này cười nói vô tâm, trêu ghẹo Dương mỹ nhân, đột nhiên nghe y thốt ra một câu cảm thán chẳng phù hợp với tuổi tác như thế, không khỏi có chút hoài nghi, có phải là đang chơi chiến thuật tâm lý, lừa người khác chơi, căn bản không coi vào đâu hay không?
"Thực ra anh cũng không hoàn toàn tin tưởng tôi chứ gì, cũng không trông cậy vào tôi, vì nhiệm vụ, cho dù tôi bị đánh đạp tàn nhẫn, xảy ra cơ sự gì, anh cũng sẽ mặc kệ, với anh nhiệm vụ là trên hết đúng không?" Mộc Lâm Thâm bất giác sờ cái lưng vẫn còn ê ẩm, đoán chừng phải mất cả tuần mới khôi phục được, trước tiên y thấy phải làm rõ tình cảnh của bản thân đã:
Ngốc Đản nhìn Tiểu Mộc ngồi không thẳng nổi, mất hết phong độ thường ngày, thở dài đáp ngắn gọn:" Đúng."
Mộc Lâm Thâm câm nín rồi, mẹ nó, chẳng trách được người ta dùng làm nằm vùng, cái loại này ai làm đồng đội thì xui tới tám đời.
"Trên đời này luôn có những thứ khiến chúng ta nguyện hi sinh hết thảy để bảo vệ ... Không chỉ tôi là người theo chủ nghĩa lý tưởng, thực ra cậu cũng có đấy. Ví như tình thân, gia đình, càng là những người bị coi là cứng đầu khó bảo, thì càng chứng tỏ trong lòng người đó có những thứ được cực kỳ coi trọng." Ngốc Đản chỉ mặt Mộc Lâm Thâm:" Anh mày đây không học những thứ bàng môn tà đạo như mày, nhưng anh mày lăn lộn ngoài cuộc đời đủ rồi đấy nhãi con. Cứ khua môi múa mép đi, như lúc mày bị chúng nó đánh đấy, cái mồm mày giúp ích được nhiều lắm, tao nghe thấy mày hát rất hay." Thế là xong rồi, Mộc Lâm Thâm cũng trợn trừng mắt lên đối chọi.
Một bữa này ăn mất hơn 200 đồng, thêm vào mua quần áo và thuốc, trên người bọn họ không còn bao nhiêu tiên nữa. Rời nhà hàng mát lạnh đi ra ngoài trời nóng như cháo rán, mặt trời chiếu vào cửa kính nhà cao tầng, chiếu vào những chiếc ô tô chạy vèo vèo qua lại, làm người ta lóa cả mắt. Hai người đứng sóng vai bên nhau, trước mắt là nơi hoàn toàn xa lạ.
Ngốc Đản ngơ ngác như mất phương hướng, lẩm bẩm:" Đi đâu bây giờ?"
" Còn đi đâu nữa, đi dạo phố chơi, có phải trong cuộc đời cảnh sát thảm hại của anh, còn chưa bao giờ đi du ngoạn không? ... Kẻ chủ nghĩa lý tưởng có khiếm khuyết cực lớn nằm ở chỗ, bọn họ luôn ảo tưởng làm những việc vượt quá năng lực của mình, cho nên thường thường sẽ kết thúc trong thất bại. Giống như anh vậy, hoài bão lớn lao, nhưng năng lực không đủ, cho nên chỉ biết trút giận lên một thằng nhãi, đối diện với cấp trên thì im re, chịu ấm ức." Mộc Lâm Thâm đi trước, đang nói thấy bên đường có một cô gái xinh xắn bán kem, tạt ngang mua hai cái kem ốc quế, đưa Ngốc Đản một cái:
Ngốc Đản muốn đấm thằng nhãi này một phát, nhưng nếu thế chẳng hóa đúng với lời y nói à, há miệng ngoạn một cái hết nửa cái kem, sau đó trả giá là bị lạnh buốt cả răng, vẫn không quên trào phúng:" Hôm qua bọn chúng nó không nên đánh mông mày, mà nên vả vào cái miệng của mày mới đúng."
" À, đúng rồi, nói tới chuyện này tôi nhớ ra, lần trước tôi về tổ chức bình an vô sự, anh thua tôi một em hoa khôi cảnh sát rồi đấy, đánh cược tiếp không? Tôi muốn một đôi còn chơi 3P." Mộc Lâm Thâm liếm kem, khiêu khích:
Ngốc Đản biết y rất tà môn, thế nên không khỏi tò mò hỏi:" Cược cái gì?"
" Tôi phán đoán, hôm nay anh trở về báo cáo, sẽ bị người ta đập bàn chửi mắng té tát, nói cái gì mà vô tổ chức vô kỷ luật, không kịp thời thông báo tình hình cho trong nhà, làm việc không tận lực ... Nói tóm lại, lần này anh về sẽ không dễ chịu gì, rồi lại phải tự nuốt hết uất ức vào trong lòng." Mộc Lâm Thâm giọng điệu nửa thương hại nửa chọc tức:
Ngốc Đản cứ nghĩ tới chuyện này liền tức giận với y cũng chẳng còn sức:" Chuyện rõ ràng ra đó, cần quái gì phải đánh cược."
" Không phải là đánh cược cái đó, tôi cược với anh, hôm nay chúng ta tát ngược trở lại bọn họ, anh thấy sao? Trên đời này tôi ghét nhất cái bọn chỉ biết đứng chỉ huy người khác, không coi người dưới là người, hết chịu khổ chịu cực còn bị ăn đòn, đã thế lại không có kết quả tốt." Mộc Lâm Thâm nói cứ như thể đồng cảm với Ngốc Đản lắm vậy, rõ ràng là có ý đồ khiêu khích:
Ngốc Đản ngờ vực nhìn y hồi lâu, tưởng hắn đang cân nhắc, khi lời nói ra không ngờ lại là:" Không phải bệnh thần kinh hoang tưởng của mày lại tái phát rồi chứ."
Fuck, tên bác sĩ tâm lý khốn nạn, đừng để lão tử tìm ra là ai đưa mình vào bệnh viện tâm thần, nếu không cho mày tâm thần luôn, Mộc Lâm Thâm thầm chửi, cố gắng không nổi giận, chứng minh mình hoàn toàn bình thường:" Sir, anh làm cảnh sát đúng là quá thất bại, chẳng những bỏ sót chỉ tiết, mà tới tâm cao cũng không đủ."
Ngốc Đản không nói gì hết, hắn tin thằng nhóc tinh quái này có nhiều thủ đoạn, nhưng cá nhân đối diện với cả tổ chức, chỉ như con kiến nhỏ bé thôi, có giở hết bản lĩnh ra cũng chắc khác kiến càng lay cây.
Bình luận