Dương Mộng Lộ dalentoitang bốn không cách nào nghe thấy có người chửi sau lưng mình, mục đích cô tới nơi này cũng là vì Tiểu Mộc, phương thức xử lý của ông chủ Đồ Đồ Thân Hào khiến cô cảm giác được nguy cơ, hơn nữa tựa hồ đúng là có chút không đành lòng. Khi đưa tay lên, cánh tay hơi khựng lại một chút, cái tiếng giảng viên thuê ngoài nghe thì hay thật đấy, thực chất là kẻ lừa đảo và đồng lỏa, vai trò làm chim mồi ... Đáng lẽ cứ làm việc rồi nhận tiền, thế chẳng phải xong sao, không cần thiết phải tác động tới sự an bài của ông chủ.
Có điều cô vẫn cứ tới nơi này, có một cảnh tượng như ác mộng ám ảnh cô suốt cả đêm, khi đó xe đi trên đường, bị đồng bọn đóng giả cảnh sát kéo xuống xe, cô trượt chân ngã xuống đường, Tiểu Mộc chạy ra đỡ cô lên, còn đứng bảo vệ trước mặt cô. Rồi bị đánh như thế, vậy mà khi thấy cô, việc đầu tiên là quan tâm có có sao không ... Chỉ là một chỉ tiết nhỏ thôi, có lẽ người khác quên rồi, nhưng với cô lại gây xúc động lớn, có lẽ đã lâu lắm rồi không cảm nhận được tư vị được một người quan tâm, đột nhiên xuất hiện, làm cô cảm xúc lẫn lộn.
Văn phòng của Đồ Thân Hào được chia thành hai phòng, bên ngoài vẫn là cô thư ký Tiểu Thanh với tóc dài qua vai, áo sơ mi trắng tay ngắn, chân váy ôm màu tím nhạt, tất lưới màu da, và giày cao gót đen. Vừa mới thấy Dương Mộng Lộ bước vào, liên đứng dậy chào, mỉm cười làm động tác mời. Tiểu Thanh không rõ lắm mối quan hệ giữa Dương Mộng Lộ và giám đốc Đồ, chỉ dám suy đoán thôi, ít nhất thì Dương Mộng Lộ có thể đi vào mà không cần cô báo, cô nhẹ nhàng khép chân lại ngoan ngoãn ngồi xuống chỗ mình.
Cộc ... Cộc ... Dương Mộng Lộ rốt cuộc cũng gõ cửa phòng. “ Mời vào!”
Cửa mở ra, Đồ Thân Hào đang ngồi trên ghế giám đốc rộng rãi, gọ điện thoại, thấy Dương Mộng Lộ đi vào, gật đầu chào, ra hiệu cô ngồi xuống ghế sô pha trắng sữa.
Nói ra ông chù Đồ cũng có phong thái lắm, vóc người cao ráo thêm vào bộ râu quai nón, nếu thời gian lùi vê một nghìn năm, chắc chắn là một soái ca mang phong cách võ tướng chứ chả đùa. Hắn nói vài câu qua loa kết thúc cuộc điện thoại, , tự mình rót nước mang tới, tranh thủ dùng ánh mắt đôi phần phóng túng quét qua thân hình đầy đặn của Dương Mộng Lộ. Dương Mộng Lộ đã quen với ánh mắt đó của nam nhân, chẳng để ý, khi hắn quay về ghế giám đốc của mình, không ngờ vừa lên tiếng đã nói trúng tâm sự của cô.
Bất ngờ là Thân Đồ Hào lại hết lời khen ngợi biểu hiện của Tiểu Mộc, giơ di động lên nói:" Cô đến đúng lúc lắm, đang định tìm cô đấy ... nói thế nào nhỉ, quá tuyệt, hình tượng, khí chất, văn hóa, toàn bộ đều có cả, ngay cả Lão Lư năm xưa cũng không thể đạt tới trình độ này ... nhất là ở đoạn này, dùng âm nhạc hào hùng kích động của phát xít Đức, công thêm vào ngôn ngữ và kích thích cảm quan, hiệu quả rõ ràng là hơn hẳn chỉ khoác lác."
Đó là đoạn video bọn họ hoạt đông ở Phú Huyện, chú nhóc đó chỉ dùng thời gian rất ngắn đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ rồi, Dương Mộng Lộ nói:" Tôi lại thấy cậu ta vẫn còn hơi nón một chút, giám đốc Đồ quyết định bỏ bọn họ, bất kể vì nguyên nhân gì, tôi cũng cho rằng đó là chính xác. Dù sao vẫn là người mới, nhân tố không xác định quá nhiều." Tâm trạng của cô lúc này hết sức mâu thuẫn, vốn tới đây là để nói đỡ cho Tiểu Mộc, thấy Đồ Thân Hào tán dương y như vậy, cô lại mong y bị đá khỏi cuộc chơi, không dính dáng tới loại chuyện này nữa.
Toàn là nhân vật lừa đảo thành tinh rồi, Đồ Thân Hào ngay lập tức nhận ra mâu thuẫn trong lời của Dương Mộng Lộ, hắn nheo mắt lại nhìn cô một lúc, nụ cười từ từ xuất hiện trên mặt, giọng chế giễu:" Chà, Dương đại mỹ nhân động lòng trắc ẩn đấy à?"
Đồ Thân Hào nhếch mép, rõ ràng không hài lòng với thái độ này của Dương Mộng Lộ, đặt di động xuống, nghiêm túc nói:" Lấy đại cục làm trọng, cô nên biết, người tốt bị hủy khi nảy sinh lòng độc ác, còn kẻ xấu thì bị hủy khi lương tâm thức tỉnh đấy. Cho nên cái thứ gọi là lương tâm đó, cô ngàn vạn lần không nên có, nếu không hại người hại mình thôi." Dương Mộng Lộ không có hứng nghe hắn dậy đời, cô đủ từng trải biết chuyện mình làm, cũng như hậu quả phải đón nhận, hỏi:" Vậy anh định xử trí như thế nào?"
Đồ Thân Hào ném di động tới, Dương Mộng Lộ lướt tay xem, có ảnh chụp trộm từ camera giấu trong đại viện kia, có ảnh được thủ hạ hắn gửi qua công cụ tin nhắn tức thời. Hai người kia gần 9 giờ bắt được xe bus, tính thời gian thì lúc này hẳn là đã tới được Đồng Quan rồi. Bài kiểm tra an toàn này tuy có chút bất ngờ, nhưng nói chung vẫn cho ra kết quả tương đối hài lòng.
" Hẳn là không có vấn đề gì đâu, Lão Lư đã lăn lộn trong nghề này đã hai mươi năm rồi, nhãn quang của ông ta mà còn không chuẩn nữa thì khó mà trông cậy vào ai được. Tôi cũng chẳng nghĩ ra được, ông ta tới bệnh viện tâm thần mà còn tìm ra nhân tài." Dương Mộng Lộ trả lại di động:
Điểm này Đồ Thân Hào cũng tán đồng, nếu như có, Mộc Lâm Thâm tham gia bao nhiêu hoạt động, cũng gặp không ít giám đốc cấp A rồi, nếu y có vấn đề thì sớm xảy ra chuyện. Sự nghi ngờ của hắn không đặt trên người Tiểu Mộc, mà là nghi một người khác:" Lâm Tử không thành vấn đề, có thể tẩy não bản thân tới mức đó, trước kia y có là cái gì cũng không quan trọng nữa, đó không phải chuyện mà người bình thường có thể làm được ... Nhìn y đi, da non thịt mềm như thế, đâu phải là người có thể chịu khổ được. Tôi thấy người còn lại mới có vấn đề, nhưng tôi không nói ra được có chỗ nào không ổn."
" Anh nói Trương Cuồng sao?" Dương Mộng Lộ ngạc nhiên, đó là người mà nếu không nhắc tới thì cô chẳng để ý, cả ngày lầm lỳ, nhưng làm việc đâu ra đó, thuộc vè loại nói ít làm nhiều. Nghĩ lại một lúc, cô lắng đầu:" Không thể nào, anh cũng kiểm tra rồi mà, cả Hà Ngọc Quý cũng kiểm tra mấy lần, làm gì có vấn đề gì."
" Đúng thế, cô không thấy hắn không có vấn đề gì cũng chính là vấn đề à?" Đồ Thân Hào hỏi ngược lại: Mắt nheo lại, câu này khiến Dương Mộng Lộ phải suy nghĩ, hình như câu này có lý, tất cả nam nhân mà cô từng gặp, ít nhiều có thói xấu, không hám gái thì rượu chè, bài bạc, hút thuốc, không hề có ngoại lệ. Lúc này nghĩ lại thì tựa hồ trên người Trương Cuồng không có vấn đề đó, hắn nghiêm túc, cẩn thận, nề nếp, không giống như Tiểu Mộc, lúc nào cũng nhìn mình với ánh mắt hau háu, trang phục hết sức chú ý, chuyện ăn uống thì khỏi nói, kén chọn kinh người.
Nghĩ một hồi cô không khỏi bật cười:" Tôi cũng bị anh nói làm nghi ngờ rồi, có lẽ anh ta chỉ là người ít nói thôi."
" Có lẽ là tôi nhìn nhâm, nhưng thà nhìn nhâm chứ không để xảy ra sai lâm. Chúng ta muốn tập trung mọi người sẽ mất vài ngày, dù sao bọn họ cũng tới rồi, vậy thì tính kế lâu dài đi. Có điều tôi thấy nếu tự mình đưa tới cửa thì chẳng đáng giá như thế ... Đợi xem thế nào." Đồ Thân Hào hơi do dự, nhanh chóng gạt sang bên:" Đi nào, hôm nay tôi mời cô thưởng thức món ngon đương địa."
Đồ Thân Hào làm động tác màu mè, Dương Mộng Lộ đứng dậy, cô nghe ra hắn còn băn khoăn về việc dùng hai người kia, thế nhưng kết quả đó lại không khiến cô thấy thất vọng.
Từ rất lâu rôi cô đều gặp người thì tùy duyên, gặp việc thì tùy hứng, chẳng có mấy chuyện khiến cô để trong lòng nữa, hôm nay tâm tình lại phức tạp như thế, chẳng lẽ là lương tâm thức tỉnh thật?
Đúng là vớ vẩn, nếu thế thì mình còn tính toán như vậy làm gì? Dương Mộng Lộ mỉm cười khoác tay Đồ Thân Hào, hắn thân mật nắm tay cô, hai người cùng nhau xuống lầu, tựa như đôi vợ chồng tình cảm thắm thiết.
Bình luận