Tàn lửa bắn tứ tung làm Mộc Lâm Thâm giật mình nhảy ngược ra sau né tránh, nhổ phẹt một bãi nước bọt quay người đi. Lúc nãy bị đói nên chỉ nghĩ tới ăn thôi, giờ bụng đỡ hơn rồi, cơn đau từ mông, lưng như lan ra khắp thân thể, làm mỗi bước chân của y trở nên gian nan.
Khốn nạn, vừa đi Mộc Lâm Thâm vừa chửi, càng chửi lại càng tức, đầu tiên là bị bắt cóc vào viện thâm thần, sau đó bị Lão Lư bắt cóc, trốn ra bị cảnh sát bắt cóc, lần này bị bọn cảnh sát giả bắt cóc, đã thế còn bị đánh một trận ... Mình là trò đùa cho bọn chúng sao? Mỗi bước chân là thêm một phần đau đớn, mỗi bước chân là căm hận lại tăng một phần, càng nghĩ lại càng hận. Nếu cứ thế này mà đi à? Mộc thiếu gia nào phải loại hiền lành gì cho cam, mối hận này làm sao y nuốt trôi được chứ?
Bước chân không biết dừng lại từ lúc nào, Mộc Lâm Thâm ngẩng đầu lên nhìn trời tới xuất thần.
“Này, sao còn chưa xéo đi?”
Giọng Ngốc Đản cách đó không xa truyền tới làm Mộc Lâm Thâm sực tỉnh, vung chân đá bừa vào cây ngô bên đường:" Liên quan chó gì tới anh, chỗ này gió mát, tôi đứng chơi không được à?"
"Bị cô ả kia lừa một vố, lại bị người ta đánh một trận, cho nên nuốt không trôi chứ gì?" Ngốc Đản khit mũi:
" Hình như còn có người bị đánh nặng hơn rất nhiều đấy." Mộc Lâm Thâm cười nhạt đáp trả: " Nói thật nhé, đây là lần tôi bị đánh nhẹ nhất rồi đấy, chẳng đáng gì hết ... Ngốc Đản dập tắt lửa, nhặt bắp ngô cuối cùng lên đi tới đưa cho Mộc Lâm Thâm:" Ăn đi, ăn no mới lên đường được."
Mộc Lâm Thâm chẳng khách khí, cầm lấy ăn luôn, bị người ta bắt từ chiều hôm qua, tối chẳng được ăn, vừa rồi mới ăn một bắp rưỡi, đúng là không đủ, vừa ăn vừa tập tễnh đi sau Ngốc Đản.
Tên đó lưng vẫn loang lổ máu nhưng người vẫn thẳng tắp, Mộc Lâm Thâm vừa ăn vừa nói:" Ngốc Đản, đừng cố, mẹ chúng nó chứ, đánh người ta như súc vật vậy."
“ Không sao, tôi chịu được, đợi tôi qua được vụ này thì tới lượt bọn chúng không chịu nổi đâu." Ngốc Đản hung dữ nói:
Mộc Lâm Thâm thắc mắc:" Ê tôi nói này Ngốc Đản, bình thường anh chỉ phụ trách lái xe, rắm còn chẳng đánh một cái, vì sao chúng ra tay với anh tàn nhẫn thế? Chẳng lẽ chúng nghỉ ngờ gì rồi à?"
"Thăm do lai lịch của cậu đấy, tôi là một tên tù trốn chạy, nhất quyết không hé răng một lời mới là phong cách của tôi, đó cũng là phương pháp phân biệt người lạ của bọn chúng, chẳng phải là chúng nghi ngờ gì tôi đâu. Nếu tôi không chịu nổi đòn, đánh vài cái đã để lộ tin nội bộ, chúng không cần biết tôi là ai, deu không dùng."
" Không đúng, anh chịu được rồi nhưng bọn chúng có tuyển anh đâu." " Cậu nghĩ đơn giản thế à, không nhanh như vậy đâu, bình thường một băng đảng muốn thu nạp cậu, đầu biến cậu thành trắng tay, sau đó mới cho ít lợi lộc để cậu một lòng một dạ đi theo chúng ... Phải rồi cậu học tâm lý mà, có cách gọi nào cho thủ đoạn này không?" Ngốc Đản cố gắng tỏ ra nhẹ nhõm, nhưng bước chân tập tễnh tố cáo hắn:
" Cây gậy và củ cà rốt thôi." Mộc Lâm Thâm thêm vào một câu:" Thủ đoạn chuyên dùng với súc vật đấy."
" Đừng mỉa mai tôi, cậu cũng có được đối xử khác đếch đâu, chúng lấy hết tiền của cậu rồi đấy." Ngốc Đản dừng lại nhìn Mộc Lâm Thâm:" Em gái Dương mỹ nữ đó có vẻ thân phận không thấp, vừa cao ráo lại xinh đẹp, đừng nói với tôi là cậu vì cô ta mà ở lại đấy nhé.
"
Mộc Lâm Thâm lườm han:" Thế thì sao, tôi thích làm gì thì làm, liên quan quái gì tới anh?”
Phong độ quý ông trên người thằng nhóc này đã dân dần mang theo chút vẻ lưu manh, nhìn y cay cú đi trước, Ngốc Đản cười to, hắn bắt đầu thích cái thằng nhãi này rồi, bất kể vì lý do gì, trải qua chuyện như thế không sợ vỡ mật, lại còn càng to gan, khiến người ta không phục không được.
Con người ta khi đối diện với nguy hiểm thường có hai loại phản ứng, hoặc quay đầu bỏ chạy, hoặc là siết chặt nắm đấm đối diện, thằng nhãi mặt trắng vậy mà lại thuộc loại thứ hai, hắn cũng bất ngờ.
Hai người cứ như thế mỗi người một câu châm chọc mỉa mai nhau, đi qua ruộng ngô, qua con đường đất nhỏ, lên đường huyện, dọc đường đi không một bóng người chỉ có ruộng ngô mênh mông bất tận, làm người ta muốn lạc lối. Trên đường đi có mấy lần Ngốc Đản phải dừng lại đợi Mộc Lâm Thâm, mồ hôi đầm đìa, bước chân loạng choạng, y không một lời kêu ca, vẫn kiên trí bước tiếp.
Bọn họ phải phải đi bộ rất xa mới bắt được một chiếc xe ba bánh, bỏ ra 100 đồng, ông chú già mới chịu đưa họ tới bến xe bus, Mộc Lâm Thâm cứ làu bàu nói ở Mỹ rất dễ xin được đi nhờ xe, không ai nhận tiền hết, bị Ngốc Đản cho một bợp quát cút xéo về Mỹ. Đứng đó đợi trong đói khát, 9 giờ mới có một chiếc xe bus ì ạch chạy tới.
Biển chỉ tuyến đường: Chi Dương tới Đồng Quan.
Thành phố Đồng Quan.
Xe đi thuê đã trả, lại thay một chiếc xe khác, lái xe vẫn là hai tên ngốc Đại Đầu và Đại Chủy, hai người đưa Dương Mộng Lộ tới một tòa nhà ở đường Tây Uyển, sau đó như trước kia, ngồi ở trên xe chờ đợi, không biết Dương mỹ nhân làm gì.
Thiếu đi mất hai người, bỗng nhiên cảm thấy trong xe buồn tẻ hẳn, hai người còn lại nhất thời không biết nói chuyện gì nữa. Trong xe im lặng hồi lâu, Đại Chủy mắt nhìn mỹ nữ đi qua đi lại ngoài cửa xe, mồm thì lại nhắc tới chuyện khác:" Đại Đầu, mày nói xem liệu hai thằng kia có thể quay về không?"
" Làm sao tao biết được, chuyện đó phải xem ông chủ nói thế nào chứ?" Đại Đầu miệng ngậm thuốc, dửng dưng trả lời, giang hồ là thế, bèo nước gặp nhau, quen biết hay là sượt qua vai đều là duyên phận. Hắn lười nhác nói:" Tính ra cái thằng nhãi đó cũng không tệ đâu, thời gian qua ném cho tao không ít tiền. Thằng đó gian như thế, nếu là đi theo ông chủ Hà, nói không chừng sẽ thành giám đốc lớn ấy chứ."
" Phải đấy, tao cũng nghĩ như thế, đúng là người có học, mở mồm ra là kiếm được tiền rồi, còn nhanh hơn cả quẹt thẻ nữa, sao lại ném y ở chỗ đó chứ? Tự dưng bị đánh một trận, bị lấy tiên, rôi ném ở chỗ hoang vu như vậy, ai chẳng tức, thằng đó mà bỏ đi thì tiếc quá." Đại Chủy chép miệng, nhớ là một phần, quan trọng là tiếc, thằng đó rất hào phóng: "Tao cũng đếch hiểu nổi, nhưng mà biết làm sao được, ông chủ ở nơi này không coi trọng nó, tao thấy Dương mỹ nhân cũng không nỡ bỏ thằng đó đâu." Đại Đầu giọng điệu chua lè:
Câu này kích thích Đại Chủy, cứ nghĩ tới dáng vẻ thân mật giữa Tiểu Mộc và Dương mỹ nhân là lại khó chịu, hậm hực nói một câu:" Yêu gái lỗ, chơi gái thiệt, nói không sai chút nào hết, em gái đó ác lắm đấy, sau này chúng ta phải cẩn thận chút."
Đại Đầu phì cười, cười tới toàn thân run rẩy, bọn họ làm đếch có cơ hội mà sợ.
Chương 133vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnNội Tuyến Full– một bộ truyện thuộc thể loạiTâm Lýđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận