Chương 130: Có ẩn tình đằng sau. (2)

Chương 130: Có ẩn tình đằng sau. (2)

Tên cảnh sát họ Đồ mở cửa ra cho mọi người vào, đúng là như thế, ở trong phòng, không ai làm gì cả, Mộc Lâm Thâm vẫn cứ la hét, cảnh tượng đó làm Đại Đầu và Đại Chủy vốn định trêu chọc y vài câu nuốt lời vào. Dương Mộng Lộ hít sâu một hơi đi tới bên cạnh Mộc Lâm Thâm đang nằm trên bàn nhắm tịt mắt la hét, vỗ nhẹ lên vai y:" Lâm Tử, được rồi, không sao rồi, không cần la hét nữa ... không sao, không sao đâu ... Mộc Lâm Thâm quay đầu lại, nhìn thấy Dương Mộng Lộ, gương mặt đang vặn vẹo như ác ma cứng đờ trong khoảnh khắc, thoáng cái đã thay đổi, biến thành nụ cười nhưng không thành công lắm, nước mắt nước mũi ròng ròng: Chị Dương ... Chị Dương, chị có sao không? Bọn chúng có làm gì chị không?”

Dương Mộng Lộ ngây người, không ngờ câu đầu tiên y lại lo lắng cho mình, trái tim như có gai chích:” Không, tôi không sao cả.”

Mộc Lâm Thâm lau nước mắt:” Vậy thì tốt ... Tôi lo quá."

" Hết thảy đều có lý do và mục đích, chúc mừng cậu đã giành được cơ hội tiếp tục thêm một đoạn hành trình." Dương Mộng Lộ ổn định lại cảm xúc, giọng hết sức ôn nhu, vuốt ve gò má trắng trẻo của y:

" Thế là sao? Chị nói cái gì vậy?" Mộc Lâm Thâm ngơ ngác nhìn quanh, hết nhìn Dương Mộng Lộ lại nhìn Đại Đầu, Đại Chủy:” Hai người cùng không sao chứ?”

Đại Đầu và Đại Chủy chỉ gật dau không đáp. " Ý tứ của cô ấy là, vừa rồi chỉ là một sự khảo nghiệm thôi, cậu vượt qua được, chúng tôi không phải là cảnh sát, tôi quyết định tuyển dụng cậu rồi, qua hai ngày nữa tới Đồng Quan tìm chúng tôi, từ nơi này đi thêm về phía tây nam chưa tới 80 km nữa là tới, chúng tôi đợi cậu ở đó. Đây là chứng minh thư, di động của cậu, cầm lấy đi." Cảnh sát giả họ Đồ ném tới một cái túi ni lông, sau đó lấy đi mấy cọc tiên trên bàn: Mộc Lâm Thâm thấy thế thì cuống lên, ngăn lại:" Này, nếu là người mình rồi thì sao còn thu tiên của tôi?"

" Thế cậu nghĩ rằng trang phục trên người cậu là ai mua cho hả? Bây giờ thì hòa rồi nhé, tới Đồng Quan sẽ bắt đầu lại, thiếu gì cơ hội kiếm tiền chứ, phải xem bản lĩnh của cậu thế nào. Tôi đi đây ... À phải rồi, đem theo cái tên đầu trọc nữa, đó là huynh đệ trong giang hồ, kín miệng lắm, làm tốt công tác thuyết phục hắn, đừng có hận chúng tôi đấy.' Tên cảnh sát giả vừa nói vừa gỡ bỏ mấy đồ trang trí trên người: Số hiệu cảnh sát rứt ra vứt đi, huy chương trên vai cũng xé roẹt một cái là ra, trang phục mùa hè của cảnh sát mà không còn những dấu hiệu nhận dạng đó thì chẳng khác mấy trang phục bình thường. Cả mấy tên khác cũng làm vậy, tất cả ném vào trong cái mũ cảnh sát, Mộc Lâm Thâm còn giả vờ ngạc nhiên:" Hả, giả à, làm tôi sợ chết khiếp."

" Mua trên tao bao ấy mà." Đại Chủy cười với Tiểu Mộc:

" Sáu mươi sáu đồng một bộ, lại còn bao ship nữa chứ, ha ha." Tên cảnh sát giả cười to, phất tay dẫn mọi người rời phòng: Ăn một trận đòn, la hét như thằng ngốc, bị người ta thấy hết rồi, Mộc Lâm Thâm thấy bẽ mặt vô cùng, lửa giận bốc lên như dung nham, răng nghiến chặt méo mó, đến tiên cũng lấy mất của mình, fuck mẹ chúng mày, tưởng lão tử dễ bắt nạt à?

Đến khi nghe thấy tiếng xe khởi động, y mởi hết hồn, quên luôn đau chạy vội ra ngoài, không ngờ mấy cái xe cùng đi, vội vàng hô:" Này, các người lái xe đi hết thì tôi phải làm sao?”

" Dương bì quyển có thể dẫn cậu vượt qua biển khơi mênh mông, đến được bến bờ mơ ước, hãy để trí tuệ dẫn dắt cậu thoát khỏi khốn cảnh.

" Tên cảnh sát giả thò đầu ra cười ha hả rất khốn nạn:" Nếu một chút khó khăn này mà cũng không khắc phục được thì làm sao có thể trở thành người bán hàng vĩ đại nhất thế giới."

Mấy cái xe nổ máy rồ rồ nối nhau mà đi, chỉ để lại một mình Mộc Lâm Thâm trố mắt ra đứng đó, y không biết là mình được người ta tuyển dụng, hay là bị vứt bỏ nữa, có lẽ là bị trêu ghẹo cũng không biết chừng. Nghe lời tên đó thì có lẽ là cũng xuất thân từ tầng lớp bị tẩy não, đừng hi vọng nghe ra tâm tư của người ta.

Chẳng kịp nghĩ nhiều nữa, Mộc Lâm Thâm vội vàng chạy vào nhà tìm Ngốc Đản, bây giờ còn chưa biết đây là chỗ nào, cầm lấy cái đèn dự phòng duy nhất tìm kiếm, gọi mấy tiếng mới nghe thấy Ngốc Đản đáp lại. Đợi khi nhìn thấy hắn, Mộc Lâm Thâm lạnh người.

Ngốc Đản bị đánh rất thảm, quần áo sau lưng rách mấy chỗ, thấm máu tươi, trên cánh tay, bàn tay, toàn là máu cùng vết bam tím. Mặt thì không bị thương, nhưng cơn đau khiến gương mặt xấu xí đó vặn vẹo, trông càng thiếp hung tợn.

" Fuck mẹ nó, đây đúng là cái thế giới điên rồi, hàng thật lại bị hàng giả đánh..."

Mộc Lâm Thâm còn chưa hoàn hồn, vừa buột miệng cảm thán một câu thì Ngốc Đản nhào tới như hổ vồ, bịt ngay lấy miệng của y, mắt trợn lên ra hiệu im lặng. Y ngay lập tức hiểu mình quá khinh xuất rồi, gật đầu lia lịa, tự dùng tay bịt miệng, lòng cảnh giác.

Sự khảo sát của tổ chức vẫn còn đang tiến hành, vào thời điểm này khi buông lỏng mới là lúc dễ bị lộ nhất, mình đúng là quá non.

Trên chiếc xe đi về phía Đồng Quan, nam tử họ Đồ tay cầm chiếc smartphone, hình ảnh trên màn hình hiển thị đang ở một nơi rất tối tăm, hai người kia vẫn còn ở đó, căn bản chưa đi, một đứng một thì ngồi cúi gằm mặt. Sóng không được tốt, âm thanh phát ra có tiếng xè xè không rõ ràng cho lắm, có điều vẫn nghe thấy loáng thoáng tiếng thây Lâm đang khuyên nhủ Ngốc Đản, nói đều là người nhà cả, quên chuyện vừa rồi đi, tương lai sẽ có báo đáp gấp nhiều lần. Tên Ngốc Đản kia vẫn hung hăng lắm chửi, người nhà cái chó gì chứ, lần sau để lão tử gặp lại sẽ giết chết hắn.

Phản ứng như vậy cũng là phù hợp với tính cách của cả hai, một ham hưởng thụ vì tiền có thể cúi đầu, một tên lưu manh đường phố cứng đầu, nhưng không đáng ngại. Dương Mộng Lộ ngồi ở ghế phụ lái, quay đầu lại khẽ hỏi:" Giám đốc Đồ, anh không tin tôi hay là không tin bọn họ thế?"

" Thời buổi này trừ bản thân ra thì tin ai được." Nam tử họ Đồ đáp như thế, thu di động lại:

Dương Mộng Lộ không để bụng lời này, cười quay người lại, thuận miệng nói:" Vậy tùy anh thôi, người thế đấy, anh thấy rồi, lựa chọn là ở anh. Mục tiêu của Lư Thần Kinh quá lớn, ông ta mà ra mặt thì càng mạo hiểm hơn."

" Ha ha ha, Dương mỹ nhân, không tin không có nghĩa là không dùng, trong lòng tôi tự biết, cứ xem thế nào đã." Nam tử đó ngả người ra sau, khép mắt lại nghỉ ngơi:

Ba chiếc xe nối nhau tới thẳng Đồng Quan, bỏ lại hai con sâu đáng thương nơi đồng không mông quạnh.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...