Chương 129: Có ẩn tình đằng sau. (1)

Chương 129: Có ẩn tình đằng sau. (1)

" Mày cứng đầu chứ gì, chúng ta cùng tiêu hao thời gian với nhau ... Tên miệng rộng Lưu Húc, cùng tên đầu to Trương Kiến Cường đều đã khai rồi, mày tưởng bọn tao không có chứng cứ à?" Tên cảnh sát cúi xuống, chát một tiếng ném bó tiên lên bàn, chính là tiên soát được trên người Mộc Lâm Thâm, tổng cộng có ba cọc, đã tiêu đi một ít, vẫn còn ngót nghét bốn vạn. Hắn chỉ tay vào số tiền, hỏi:" Nói đi, số tiền này từ đâu mà có? Ai đưa cho? Nói rõ ra từng khoản một, chuyện không liên quan gì tới mày ... Chuyến này Dương Mộng Lộ bị đóng đinh rồi, mày có chống đối cũng vô ích, nói!"

" Số tiền này là ..." Mộc Lâm Thâm không còn kêu đau nữa, răng nghiến chặt chịu đựng, nhưng nói tới đó liền không biết tiếp tục ra sao, muốn kiếm ra một lý do không cách nào tra được, cũng không bắt bẻ được, trong tập đoàn đa cấp có một bài học rất quan trọng đó là gặp cảnh sát thì phải làm sao. Tâm tư y hoạt động rất nhanh, lục lọi trong số sách vở được nhồi vào đầu mình như nhồi vịt, rất nhanh tìm ra được đáp án, rut re đáp:" Nhặt được ạ...'

" Nhặt? Mày nói mày nhặt được à?" Tên cảnh sát dan mặt:

" Vâng, đúng là nhặt được đấy ạ, khi ăn cơm ở khu phục vụ đường cao tốc, đi ra ngoài cửa tôi liền nhặt được, tôi thừa nhận có ý nghĩ bất lương muốn chiếm đoạt số tiền này, bây giờ tôi muốn cải tà quy chính, nộp lên cho quốc gia ... Luật pháp quốc gia đã có quy định, tất cả những đồ vô chủ đều là của quốc gia đúng không ạ, chỉ cần nộp lên cho chính phủ thì vẫn là đồng chí tốt." Mộc Lâm Thâm tuôn ra cả một tràng dài, trả lời rành rọt chặt chẽ, cứ như là thật vậy: Tên cảnh sát mồm há hốc, đã chuẩn bị một loạt lời uy hiếp mà không nói ra được, quát lên:" Không thành thật."

" Anh cảnh sát ơi, tiền đã nộp rồi sao còn bảo tôi không thành thật?"

" Vậy mày giảng bài ở đâu, tụ điểm của bọn mày ở chỗ nào?"

"Tụ điểm ạ... Ôi, anh cảnh sát, tôi bị mù đường, tôi không phải dân bản địa, anh đi hỏi cái tên mồm rộng, với cả cái tên đầu to ấy, bọn chúng nhớ đấy, nếu không nhớ cứ đánh đau vào." Mộc Lâm thâm rất thành thật, không ngại hất nước bẩn lên người hai tên kia, bọn này có tám phần là do Hà Ngọc Quý an bài, vậy thì hai thằng khốn kia biết là cái chắc:

Sầm, tên "cảnh sát" đuối lý, tiếp tục chỉ biết vỗ bàn rống:" Tao thấy mày không chịu thành thật khai báo chứ gì?”

"Tuyệt đối không phải như thế, là các anh gây chuyện vô lý mới đúng. Có bằng chứng nào buộc tội chúng tôi vi phạm pháp luật không? Có nhân chứng nào nói chúng tôi lừa đảo không? Có đơn báo án không? Đại ca, bây giờ đã là thời đại tòa chưa phán quyết thì ai cũng là người vô tội rồi, không thể vì anh có chút nghi ngờ là có quyền bắt người như vậy. Lời khai do anh bức cung có thể qua được viện kiểm soát không? Chẳng may tôi lên tòa đổi lời khai, không phải anh càng phiền toái hơn à? Tôi đã nộp tiền ra rồi, xe cũng bị các anh thu rồi, anh xem tôi chỉ còn lại tấm thân này thôi, còn cái gì giá trị nữa đâu? Anh làm việc này thực sự không có ý nghĩa gì hết.

" Mộc Lâm Thâm giang tay ra, dùng tới pháp luật thật đối đầu với tên cảnh sát giả có ý đồ bức cung này: Cả môt đống thứ lộn xontrut vào đầu, đúng là làm cho tên cảnh sát giả cũng phải rối trí, hắn đập bàn đứng dậy, bực rồi, chỉ tay vào Mộc Lâm Thâm mà tức giận nói: “Không thành thật, đánh!”

Nói xong hắn cầm đầu đánh trước, tên cầm gậy phía sau lại ấn Mộc Lâm Thâm xuống bàn, chát một cái, gậy nhè mông mà quất.

Mộc Lâm Thâm đau tới rú lên:" Á, fuck mẹ mày, chưa đã, mày có giỏi thì đánh mạnh lên, đau quá, sướng quá...'

Y hét lên thật lớn để hóa giải bớt cơn đau, đã đau tới lông tóc toàn thân dựng ngược lại, phải dùng ý chí để khống chế cảm xúc.

Bốp, lại một gậy nữa, y mở to miệng gào thét: Á ... Khi mông đau, tôi phải nghĩ tới bản thân lúc hèn nhát .... Á, khi lưng đau, tôi phải nhớ kỹ thời khắc nhẫn nhục này ..."

Tên cầm gậy nghe y kêu hết sức biến thái, bất giác chùn tay nhìn tên cảnh sát, tên cảnh sát bực mình phất tay. Thế là lại bốp, Mộc Lâm Thâm rướn cổ lên, quai hàm bành ra, gân xanh nổi lên mặt:" Á ... Tuy anh đánh mông tôi, tôi nổi giận, nhưng tôi khoan dung vì tôi còn chưa hiểu khống chế cảm xúc của mình, tôi có thể chịu đựng sự chỉ trích và chửi mắng của người khác, vì tôi biết mai hắn sẽ thay đổi, sẽ trở nên hiên hòa."

Lần đầu tiên gặp phải cái thằng bị ăn đòn mà kêu như hát, khiến người đánh khó ra tay, tên cầm gậy phải cắn răng mà đánh xuống. "... Tôi phải không ngừng đối kháng với những kẻ ý đồ làm suy sụp sức mạnh của mình, thất vọng và bi thương không thuộc vê tôi, tôi phải mang gương mặt tươi cười, tôi phải khống chế cảm xúc của mình, tôi phải nhớ rõ ký ức thất bại."

"Tôi phải khống chế vận mệnh của mình."

Gậy vẫn đánh xuống, nhưng không phát ra tiếng kêu đau nữa, chỉ còn tiếng "đọc kinh" của Mộc Lâm Thâm, y gào thét với tông giọng cao nhất, âm thanh méo mó cùng gương mặt vô cùng quỷ dị nghe rợn tóc gáy.

Gậy rốt cuộc cũng dừng lại rồi, tên cầm gậy đã nhữn tay, sợ hãi lùi lại một bước muốn tránh xa cái thằng điên vẫn còn la hét kia.

Đó là biến tấu những lời truyền cảm hứng trong Dương bì quyển, mông vẫn đau rát, Mộc Lâm Thâm chịu không nổi, vừa gào thét phát tiết, vừa tẩy não bản thân.

Đã ngừng đánh gần 5 phút rồi, mà y vẫn cứ gào lên như cũ, tựa hồ không hề nhận ra đối phương đã dừng. Tên cảnh sát rốt cuộc không chịu nổi nữa, mở cửa đi ra ngoài, cửa đóng lại, ma âm giảm bớt, hắn thở phào. Không ngờ ngoài cửa là Dương Mộng Lộ và Đại Chủy, Đại Đầu, hẳn là do ánh sáng từ đèn dự phòng, gương mặt cô có hơi tái, nói:" Mọi người cũng thấy rồi đó, cậu ta kiên định, trung thành tới cỡ nào, giờ vẫn còn đọc Người bán hàng vĩ đại nhất thế giới." Nếu Mộc Lâm Thâm mà nghe thấy câu này, thế nào cũng hét vào mặt, fuck mẹ nó, đau thành thế này không cổ vũ bản thân thì còn làm gì nữa?

Tên cảnh sát như còn nghe thấy tiếng kêu văng vắng trong phòng, bật cười nói:" Chẳng qua là một tên lưu manh vô lại, hơn nữa là lưu manh vô lại có văn hóa, làm tôi nhớ tới Lão Lư... Tổ chức rất cần loại nhân tài như thế này đấy, ha ha ha."

Dương Mộng Lộ nghe tiếng la trong phòng, sốt ruột giục:" Anh Đồ, vậy sao còn không dừng tay đi, đánh nữa coi chừng bị thương đấy."

"Yên tâm, người của tôi có kỹ xảo lắm, tuyệt đối không để rách da thịt đâu, với lại đã dừng nãy giờ rồi đấy, y vẫn cứ kêu, mẹ nó, người bị đánh không sao, người đánh không chịu nổi, đúng là tài." Tên cảnh sát nhún vai bất lực:

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...