Chương 274: Nhật Ký Xuyên Sách Của Gà Chiên

[Thông báo ký hợp đồng]

[Chúc mừng bạn đã trở thành tác giả ký hợp đồng của Tấn Giang, biên tập viên của bạn là...]

"A!!! Tôi được ký hợp đồng rồi!!!"

Trong phòng vang lên tiếng hét, không chỉ dọa hai con mèo bên cạnh mà còn khiến con chó nhà hàng xóm sủa ầm ĩ.

Gà Chiên là một tác giả thấp hèn, sửa đi sửa lại bản thảo hơn chục vạn chữ, cuối cùng cũng may mắn ký được hợp đồng.

Ý tưởng cho bộ truyện tận thế này nảy sinh khi cô đang lướt điện thoại, cô mới chỉ viết có ba chương đầu, nghĩ sơ lược về thiết lập hệ thống, còn chưa biết nhân vật chính Diệp Sơ sẽ đi đâu tiếp theo.

Nhưng đối với Gà Chiên lúc này, tất cả những điều đó đều không quan trọng, tâm trạng vui sướng khiến cô không thể nào bình tĩnh mà hoàn thiện dàn ý và tiếp tục câu chuyện.

Trong đầu cô lúc này chỉ toàn ba chữ: lẩu lòng gà!

Đây là mục tiêu nhỏ mà cô tự đặt ra cho bản thân gần đây, nếu ký được hợp đồng, cô sẽ thưởng cho mình một bữa lẩu lòng gà!

Cô mở cho hai con mèo trong nhà một hộp đồ ăn ngon, sau đó thay một bộ quần áo, vui vẻ ra ngoài.

Thời tiết hôm nay không được tốt lắm, hơi lạnh, cộng thêm thời gian gần đây ngủ nghỉ không điều độ, hôm nay cô gần như không ăn gì, đói tới mức bụng cồn cào.

Nhưng tất cả những thứ đó cũng không quan trọng, bởi vì cô sắp được ăn món lẩu lòng gà mà cô vẫn luôn muốn ăn!

Quán lẩu lòng gà cách chỗ cô ở không xa, đạp xe đạp công cộng cũng chỉ mất năm phút. Cô quen tay quét mã, điều chỉnh độ cao yên xe, giữa chừng vì quá phấn khích còn đứng lên đạp một hồi.

Đến chỗ kẻ vạch trên phố đỗ xe xong, cô đến trước cửa quán, gọi món một cách thành thạo. Đây là một quá trình mà cô đã luyện tập vô số lần trong tưởng tượng, toàn là những món mà cô thèm nhất. Cô ngồi vào bàn, vừa xoa tay vừa ngửi thấy mùi thơm trong quán, lại còn nuốt nước miếng ừng ực.

Gió bên ngoài lớn hơn một chút, quán này là mở cửa, gió thổi khiến cô hơi lạnh, bụng cũng cồn cào kêu lên khiến cô thấy đói hơn.

Gió càng lúc càng lớn, cô đã cảm thấy rất khó chịu, đang định bảo sẽ đổi chỗ ngồi thì sau lưng cô vang lên tiếng la thất thanh của nhân viên phục vụ: " Cẩn thận !!! Cúi đầu xuống a !!!"

Gà Chiên hoàn toàn không kịp phản ứng, ngơ ngác quay đầu lại, cô chỉ thấy tấm biển quảng cáo bằng kim loại bị gió lớn thổi vào trong quán, đập thẳng vào đầu cô.

Cô còn chưa kịp né tránh đã bị đập bất tỉnh.

---

Không biết mình đã bất tỉnh được bao lâu, Gà Chiên mơ màng tỉnh lại.

Ý nghĩ đầu tiên trong đầu cô lại là: mình bị đập thành như thế này, bữa ăn này mình có cần trả tiền không nhỉ?

Nhưng khi cô tỉnh lại, cô phát hiện ra rằng mình đang đứng một mình trên phố! Mọi người xung quanh dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn cô, như thể đang nói, cô gái nhỏ này đứng một mình trên phố làm gì mà khùng khùng điên điên thế?

Gà Chiên hơi hoảng sợ, cô nhìn quanh thì thấy mình hoàn toàn không nhận ra con phố này, không giống với cảnh gần nhà mình.

Ngay khi cô đang không biết phải làm sao, thậm chí còn tưởng rằng mình đã bị bắt cóc, muốn kiểm tra xem eo mình có bị thương không thì cô nhìn thoáng qua các biển hiệu của cửa hàng bên đường, rất nhiều biển hiệu đều có dòng chữ "Ích Thành."

Ích Thành ư? Sao lại nghe quen thế nhỉ?

Sau đó, như tia chớp loé lên trong đầu, Gà Chiên nhận ra, đây không phải chính là thành phố mà nhân vật chính Diệp Sơ sinh sống sao?!

Mặc dù ở đầu truyện, Diệp Sơ còn đang ở Vân Sơn nhưng Gà Chiên đã viết ở phần đầu, công viên rừng quốc gia Vân Sơn ở gần Ích Thành!

Xuyên không sao? Còn xuyên vào một cuốn sách mới viết được ba chương?

Chết tiệt, xong rồi, xong rồi xong rồi, chẳng lẽ mình phải tự trải qua tận thế sao?!

Gà Chiên kiểm tra điện thoại của mình, đúng như dự đoán, không có tín hiệu, thế giới này chắc chắn có thẻ sim và mạng lưới tín hiệu riêng, cô chắc chắn sẽ không thể kết nối mạng, tức là không thể tiêu tiền. Cô đã ra ngoài rất vội vàng, ngoài điện thoại ra không mang theo gì cả.

Lần này cô thực sự hoảng sợ.

Theo lý mà nói, đây là cuốn tiểu thuyết do Gà Chiên tự viết, cô hẳn phải biết những chi tiết về bối cảnh tận thế và cách sinh tồn ở Ích Thành.

Nhưng vấn đề là, hiện tại cô mới chỉ viết được ba chương thôi!

Chương một là Diệp Sơ gặp phải tang thi ở Vân Sơn, có được hệ thống; chương hai là quay lại khách sạn Vân Sơn, gặp Tiểu Hắc; chương ba là cứu dì trong nhà hàng của khách sạn... Ngoài ra, thì không còn gì nữa!

Cấu trúc sơ lược trong đầu cô về cơ bản cũng chỉ là diễn biến chung của tận thế, công dụng của hệ thống và những chuyện Diệp Sơ sắp gặp, không có một chuyện nào... có thể giúp ích cho cô hiện tại!

Bình tĩnh, bình tĩnh, trước tiên phải bình tĩnh lại đã.

Trong lòng Gà Chiên ẩn hiện một suy đoán, cô xuyên đến thời điểm này rất có thể là lúc câu chuyện bắt đầu! Nghĩa là, nhiều nhất là một tiếng, thậm chí khoảng nửa tiếng nữa, tận thế sẽ bùng nổ!

Cô không có chứng minh thư, không có tiền, không quen biết ai, ước chừng ngay cả đêm đầu tiên cũng không trụ nổi.

Hoảng loạn một lúc, vốn dĩ Gà Chiên có tư duy hơi chậm chạp cũng phản ứng lại, hiện tại cô chỉ có một cách duy nhất là bám đùi!

Ở thế giới này, đùi to nhất là ai? Tất nhiên là nhân vật chính Diệp Sơ rồi!

Gà Chiên tin rằng, mặc dù cô vẫn chưa viết nhưng bất kể chuyện gì xảy ra, bất kể tiểu thuyết của cô về sau phát triển thế nào thì Diệp Sơ cũng sẽ sống đến cùng để cứu thế giới.

Mặc dù cô không biết tình hình bên trong Ích Thành ra sao nhưng khách sạn Vân Sơn là tòa nhà mang tính biểu tượng duy nhất mà cô biết! Hơn nữa... từ bây giờ cho đến sáng ngày mai, suốt một ngày dài, Diệp Sơ sẽ ở đó!

Lúc này, tìm ai cũng không ổn, nhất định phải tìm Diệp Sơ!

Nghĩ tới đây, Gà Chiên không dám chậm trễ nữa, lập tức giơ tay ra chặn taxi nhưng mấy tài xế khi nghe cô muốn đi Vân Sơn cách đó cả hơn 100km đều lắc đầu.

"Đi ngoại thành à? Giờ không tiện lắm…"

"Quận đó xa lắm, cô gọi xe qua mạng đi…"

"Không đi được, không đi được…"

"Xin lỗi nhé…"

Cuối cùng cũng chặn được một chiếc, tài xế suy nghĩ một lúc rồi nói: "Thấy cô sốt ruột quá nên tôi mới nhận nhưng cô phải trả tiền công tôi quay về đấy."

Gà Chiên vội gật đầu.

Nhưng tài xế lại nói tiếp: "Giá đi đến nơi tầm hai trăm, cô có thể đặt cọc trước không?"

Gà Chiên suy nghĩ một lúc rồi tháo chiếc vòng tay mẹ tặng, mặt trên có một chú heo vàng, lúc trước mua mất hơn một nghìn tệ. Cô nói: "Bác tài này, cháu đặt cọc cái này trước cho chú, lên núi rồi người nhà cháu sẽ trả tiền cho chú! Nếu không thì chú mang đến tiệm vàng cũng đổi được ngay, thế nào?"

Tài xế lại nhìn cô do dự mấy lần, cuối cùng vẫn cầm lấy chiếc vòng rồi nói: "Lên xe đi."

Gà Chiên lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, lên xe rồi nhìn cảnh vật bên ngoài cửa sổ, trong lòng thầm nghĩ: “Con gái à... mẹ cho con hẳn một khởi đầu như mơ rồi còn cả một hệ thống bá đạo nữa, con đừng để mẹ thất vọng nhé…”

Trên đường đi, tài xế còn nói chuyện phiếm với Gà Chiên, muốn hỏi xem tại sao cô ở trong thành phố chẳng có gì mà còn phải đi taxi đến quận Quỳnh.

Gà Chiên vốn là tác giả tiểu thuyết, bịa chuyện không cần suy nghĩ, lập tức bịa ra một câu chuyện nhà mình ở quận Quỳnh, cãi nhau với người nhà rồi đến thành phố chơi, kết quả không về được nữa.

Còn vỗ ngực đảm bảo: "Bác tài ơi bác cứ yên tâm, không sợ mẹ cháu không trả tiền cho bác đâu, vì bác cầm vòng của cháu rồi, nói với bà ấy một câu là sẽ trả tiền cho bác!"

Nói chuyện với nhau một lát, tài xế đã tin lời của Gà Chiên, còn cảm thấy cầm vòng tay vàng của cô gái nhỏ không được tốt lắm, liền đưa lại cho cô, nói: "Cô cầm trước đi, lên đó thì đừng để lỡ miệng là được."

"Được, được, được, Bác cứ tin cháu!"

Thực ra Gà Chiên nghĩ là, đợi hai người tới được Vân Sơn thì ngày tận thế cũng đã xảy ra rồi, đến lúc đó còn nói chuyện tiền bạc làm gì? Không có ý nghĩa gì nữa cả, biết đâu, mình còn cứu mạng được bác tài xế này nữa.

Còn đến lúc đó giải thích và xử lý ra sao thì kệ mẹ nó! Gà Chiên lúc này đã hoàn toàn liều rồi, dù là lừa bịp, cướp bóc hay trộm cắp thì phải lên được Vân Sơn, ôm chặt cái đùi to đã rồi hẵng nói!

Xe taxi đi một lúc, tài xế cũng không nói chuyện nữa, bật nhạc lên rồi chuyên tâm lái xe.

Gà Chiên cũng nhìn ra ngoài cửa sổ, có hơi ngẩn ngơ. Thế giới mà cô sáng tạo ra đây sao? Đẹp quá, hơn nữa cũng giống hệt như Vân Sơn trong tưởng tượng của cô, thật là kỳ diệu. Lúc này cô đã lên núi được một lúc rồi, ở khúc quanh trước đó, cô thậm chí còn mơ hồ nhìn thấy một tòa kiến trúc lộng lẫy, biết đâu chính là khách sạn Vân Sơn!

Ngay lúc này, xe đột ngột phanh lại.

Gà Chiên nhìn về phía trước, hết hồn phát hiện trước mặt thế nhưng có tới hai con tang thi, đã đi ra giữa đường, vừa đâm vào xe rồi.

Mặc dù ban ngày tang thi hành động khá chậm chạp nhưng hai con tang thi đó vẫn ngửa cổ gào lên rồi xông về phía chiếc xe.

Lúc này tài xế hoảng sợ vô cùng, vừa điên cuồng quay xe, vừa run rẩy hỏi: "Đó... đó là cái quái gì thế?"

Ông ta cũng không đợi Gà Chiên trả lời, run rẩy rút điện thoại ra định gọi cảnh sát, vừa bẻ lái vừa nói: "Cô gái nhỏ cô đợi chút nhé, tôi gọi cảnh sát, hay là chúng ta cứ quay lại đi, này, này, này... hình như có thứ gì đó ghê rợn lắm ấy, chết tiệt, chết tiệt, chết tiệt..."

Nghe tài xế nói vậy, Gà Chiên cũng luống cuống. Cô không muốn quay lại đâu! Bây giờ là lúc tang thi vừa mới biến dị, cả Ích Thành đại loạn, đêm nay bọn tang thi còn phát điên lên nữa thì cô không sống nổi mất!

Hoảng sợ quá nên Gà Chiên vô tình buột miệng nói: "Bác tài ơi! Bác đừng hoảng sợ! Nghe cháu nói này! Cháu có thể tiên đoán tương lai, đã biết được sắp có tai họa xảy ra rồi, trên Vân Sơn có một người có thể cứu chúng ta, bác đừng quay lại nữa, Ích Thành đã loạn lắm rồi! Chúng ta lên núi mới có hy vọng!!!"

Tài xế liếc Gà Chiên một cái rồi lạnh mặt, không nói một lời mà đạp mạnh ga. Gà Chiên hiểu ra ngay, tài xế không nghe lọt một lời nào, còn tưởng cô là kẻ điên.

Cô cũng biết trong tình huống này thì tài xế chắc sẽ không nghe theo mình nữa.

Trong lúc đầu óc nóng lên, cô lập tức mở cửa xe, ăn xuống khỏi xe.

Tài xế còn do dự giảm tốc độ một chút, thấy Gà Chiên không có ý định đuổi theo nữa thì lại tiếp tục đạp ga bỏ đi.

May là tốc độ xe còn chưa cao, hơn nữa quần áo đầu đông mặc cũng khá dày nên Gà Chiên không bị thương, chỉ bị rách chút quần áo, người thì lấm lem.

Mặc dù trông hơi thê thảm nhưng hành động nhảy xe như một diễn viên chính trong phim này đã thắp lên một tia hy vọng cho Gà Chiên. Cô còn nhớ ra rằng trong chương đầu tiên mà mình viết, tang thi có chỉ số thông minh không cao, ban ngày tốc độ cũng không nhanh, Diệp Sơ vẫn có thể chạy nhanh hơn tang thi, mà chỉ cần chạy loanh quanh một chút là có thể khiến tang thi vấp té nhào!

Đối mặt với con tang thi đang lao nhanh về phía mình, Gà Chiên làm theo y như miêu tả trong truyện của mình, chạy vòng qua rồi lao lên trước, dùng hết sức chạy điên cuồng về phía ngọn núi.

Nhưng chỉ chạy được vài bước, cô đã bắt đầu thở gấp, quay đầu nhìn lại, con tang thi càng tiến gần hơn!

Lúc này cô mới nhớ ra, nhân vật Diệp Sơ trong truyện của mình, mỗi ngày đều đeo máy ảnh và dụng cụ chụp ảnh đi leo núi dã ngoại, sức khỏe tốt lắm! Còn cô thì sao? Ngày ngày chỉ quanh quẩn ở nhà, tập thể dục thì bữa đực bữa cái, chạy bốn trăm mét đã thấy mệt chứ đừng nói là chạy điên cuồng như thế này!

Gà Chiên không còn cách nào khác, chỉ có thể chạy vào trong rừng cây bên đường, hy vọng địa hình phức tạp và bụi rậm có thể cản được bước chân của lũ tang thi.

Hiệu quả của việc này thực sự rất tốt, mặc dù tốc độ của cô đã giảm xuống nhưng khoảng cách với con tang thi vẫn được nới rộng ra.

Cô buông lỏng một chút nhưng vẫn không dám giảm tốc độ, thở hồng hộc mà tiến lên trên núi. Vì đã ngã một cú khi nhảy xe, rồi còn len lỏi trong rừng cây nên giờ người cô rất bẩn, quần áo và tóc đều dính đầy lá cây, đầu tóc bù xù, trông cực kỳ thê thảm.

Nhưng cô vẫn còn hy vọng vì cô đã mơ hồ nhìn thấy biển hiệu của khách sạn Vân Sơn! Ngay trên núi! Cô chỉ cần... chỉ cần... trèo thêm một đoạn nữa...

Thấy con tang thi phía sau không đuổi nữa, Gà Chiên thả lỏng một chút, tiếp tục thở hồng hộc mà đi lên.

Đi được một lúc, cô phát hiện có điều gì đó không ổn, hình như bên ngoài có tiếng động gì đó đang tiến lại gần, rất nhỏ, đến khi cô phản ứng lại mà nhìn ra ngoài thì tiếng động lại càng lúc càng xa.

Gà Chiên lúc này mới ý thức được, là ô tô!

Cô vội vã lao ra đường, tay chân múa may, gào lên kêu cứu nhưng cô vẫn chưa kịp ra tới đường thì chiếc xe đó đã nhanh chóng biến mất. Mà người ngồi trên ghế lái chính là một cô gái mặc áo khoác gió, vẻ mặt nghiêm túc. Chính là Diệp Sơ!!!

Nhưng đã không kịp rồi.

Diệp Sơ không nhìn thấy trong rừng có một người phụ nữ đầu tóc rối bù. Vì xe rất tốt, cách âm cũng tốt, không nghe thấy tiếng động bên ngài.

Gà Chiên còn đoán, trong tình huống này, cô chạy đến nỗi mặt mũi trắng bệch, quần áo trên người sắp rách hết rồi, biết đâu lại bị hiểu lầm là tang thi thì sao!

Còn nữa là... chiếc xe điện mà Diệp Sơ lái im hơi lặng tiếng quá nhỉ?! Lúc đầu cô thật sự không phản ứng kịp!

Nhưng mà thôi, chuyện này cũng phải trách Gà Chiên thôi, trong tiểu thuyết mình tự viết rằng chiếc xe của Diệp Sơ rất nhỏ, để Diệp Sơ không gây động tĩnh trên đường, tránh thu hút tang thi... kết quả là chính mình cũng suýt không phát hiện thấy cô ấy lái xe đi qua...

Điều này... thật sự là thiết lập mà mình viết ra, chỉ có mình là phải chịu đựng.

Gà Chiên muốn khóc.

Trong lòng điên cuồng một lúc, cô vẫn trấn tĩnh lại, tiếp tục đi về phía trên núi.

Bỏ lỡ chuyện này thì không sao, chỉ cần đến được khách sạn thì sẽ ôm được đùi nhân vật chính rồi!

Cốt truyện tiếp theo cô nhớ rất rõ. Diệp Sơ đỗ xe, gặp Tiểu Hắc, về phòng, rồi đi ra nhà hàng cứu dì. Quan trọng nhất là! Cô còn viết, quảng trường ngoài khách sạn không có tang thi!

Gà Chiên thật muốn ngửa mặt lên trời mà cười lớn. Mình chính là tác giả! Cuối cùng mình cũng tính toán đúng một lần!

Cô lấy lại dũng khí, gian nan đi hết đoạn đường còn lại, cuối cùng cũng vào được quảng trường nhỏ trước cửa khách sạn Vân Sơn.

Giống hệt như cô đã viết, cả quảng trường yên tĩnh không một tiếng động, không có một con tang thi nào, xe của Diệp Sơ cũng đã đỗ ở bên cạnh, trông có vẻ như cô ấy đã vào trong rồi.

Gà Chiên nhìn lướt qua một lượt, lập tức tìm thấy hành lang ngoài trời nối liền tòa nhà khách sạn với nhà hàng.

Cô biết, lát nữa Diệp Sơ sẽ đi ra, quay lại xe lấy đồ, rồi mới đi nhà hàng cứu dì. Cho nên cô cứ chờ ở đây, chắc chắn không có sai sót!

Gà Chiên cảm thấy vô cùng thoải mái, thậm chí còn tự đóng vai Diệp Sơ, lén lút trốn sau bóng tối của cột trụ hành lang, nghĩ rằng nếu có tang thi đến thì cũng sẽ không phát hiện ra cô ngay.

Thế nhưng mà cô lại không nghĩ rằng, dáng vẻ của cô bây giờ, y hệt như một người phục kích, muốn đánh lén người khác ở hành lang vậy.

Cô chờ ở đây một lúc, bên nhà hàng cũng truyền đến tiếng tang thi đập cửa nhà bếp, theo lý mà nói, lúc này Diệp Sơ đã phải xuống rồi nhưng Gà Chiên đợi mãi mà vẫn không thấy tăm hơi.

Đúng lúc cô đang nghi hoặc, sau lưng đột nhiên vang lên một giọng nói lạnh như băng.

"Cô đang làm gì vậy?"

Gà Chiên thiếu chút nữa là sợ chết khiếp, ngã lăn ra đất, quay đầu nhìn lại, đứng sau cô chính là Diệp Sơ!

Cô ấy cầm rìu cứu hỏa, bên cạnh là Tiểu Hắc, Tiểu Hắc còn bày ra tư thế cảnh giác, bởi vì dáng vẻ của Gà Chiên bây giờ trông rất giống như muốn đánh lén hai người.

Gà Chiên trong lòng thầm kinh ngạc, Diệp Sơ lúc đầu mà cô viết rõ là rất lợi hại, thế nhưng không nghĩ tới lại lợi hại như vậy! Có lẽ đã sớm phát hiện ra cô, còn cố ý đi vòng một vòng, sợ cô đánh lén?

Quá mạnh mẽ rồi! Quả nhiên là con gái ta!

Hơn nữa... Gà Chiên ngây ngốc nhìn Diệp Sơ oai phong lẫm liệt trước mặt. Ao đỏ, vác rìu cứu hỏa, vẻ mặt anh khí bức người. Cộng thêm việc cô ấy vừa quyết định sẽ đi giết tang thi, còn toát lên chút sát khí, ngầu muốn xỉu.

Diệp Sơ thấy người trước mặt ngây ngốc nhìn mình chằm chằm, nhíu mày, như vừa hỏi vừa tự lẩm bẩm: "Người này không phải tang thi chứ? Máy ảnh không nhắc nhở nhỉ? Không phải sợ ngốc luôn rồi chứ?"

Nói rồi, Diệp Sơ còn lắc lắc rìu cứu hỏa trong tay.

Gà Chiên lúc này mới phản ứng lại, vội nói: "Không, không! Tôi là người! Chỉ là... tôi không ngờ... cô đẹp thế..."

Gà Chiên không hiểu tại sao đầu óc mình lại lên cơn, thốt ra một câu như vậy.

Trong ba chương đầu, cô chỉ viết sơ lược vài nét về đặc điểm của Diệp Sơ, cho nên chính cô cũng là lần đầu tiên nhìn thấy Diệp Sơ ngoài đời nên hơi bất ngờ.

Câu này vừa thốt ra, Diệp Sơ lại cau mày chặt hơn, trong lòng cô nghĩ, người này không có vấn đề gì về thần kinh chứ? Đến nước này rồi, đã sa sút như vậy, lại còn đi khen người ta đẹp

Diệp Sơ bất đắc dĩ, nói: "Chúng tôi phải đến nhà hàng tiêu diệt tang thi, cô cứ ở đây đi, tạm thời chắc không có vấn đề gì. Chờ lát nữa an toàn rồi sẽ cho cô vào."

Nói xong, cô ấy liền xách rìu cứu hỏa lên, chuẩn bị mặc kệ Gà Chiên.

"Tôi..." Gà Chiên ngây người, vội nói: "Tôi cũng đi vào với các cô! Tôi có thể giúp các cô!"

Diệp Sơ còn quay đầu lại, do dự một chút, kết quả là Tiểu Hắc đã giúp cô đưa ra lựa chọn. Tiểu Hắc nhe răng trợn mắt gầm gừ với Gà Chiên, biểu thị sự không vừa mắt và không tin tưởng.

Gà Chiên rất tức. Tôi đã viết cậu thông minh, mạnh mẽ và dễ gần như vậy! Sao cậu lại còn gầm gừ với tôi???

Diệp Sơ áy náy nói: "Xin lỗi nhé, thấy cô cũng không được khỏe, nếu lỡ đánh động đến đám tang thi bên trong thì không hay, cô cứ ở đây nghỉ ngơi chút, chúng tôi sẽ nhanh chóng xử lý xong thôi."

Gà Chiên buồn chán gật đầu. Đường đường là một tác giả... sao vào truyện của mình lại chẳng có ai ưa nổi nhỉ?

---

Gà Chiên cũng do dự, không biết có nên nói mình là tác giả không.

Nhưng mà... cô thật sự không dám, trước hết là vì thế giới này đã có rất nhiều người chết, chẳng phải toàn bộ đều do cô gây ra sao? Còn nữa... nếu cô nói ra, họ sẽ cho cô là đồ điên mất... sau này tính tiếp vậy.

Cũng chẳng khác gì cốt truyện của chương ba, Diệp Sơ thông minh nhanh chóng giải quyết đám tang thi, cứu được các dì.

Cho đến lúc Diệp Sơ đi ra, tìm Gà Chiên cùng vào nghỉ ngơi, Gà Chiên lại ngây người ra, cốt truyện sau này... cô còn chưa viết mà?!

Cô chỉ có một ý nghĩ mơ hồ, định cho hệ thống giao cho Diệp Sơ nhiệm vụ tự tay làm đồ ăn, rồi tối đến sẽ có một đợt tang thi điên cuồng tấn công.

Chuyện này... không phải cũng xảy ra theo tưởng tượng của cô chứ?

Cô im lặng ở trong phòng tạp vụ cùng Diệp Sơ và các dì một lúc, nhìn Diệp Sơ đăng bài, rồi lướt điện thoại một hồi, sau đó quay sang hỏi các dì: "Các dì ơi, chúng ta... có thể nấu chút gì đó để ăn không?"

Gà Chiên:!!!

Ối giời ơi! Tôi toi rồi à?!

Tôi phải cùng nhân vật chính trải qua một đêm tấn công dữ dội của toàn bộ tang thi hoang dã ngoài kia?! Lỡ... lỡ... ngoại trừ nhân vật chính thì tất cả những người khác đều chết hết thì sao?!

Trong lúc hoảng loạn và tuyệt vọng, cô đã ăn hết phần sườn nướng tỏi Diệp Sơ làm, nhìn Diệp Sơ tuần tra khắp nơi, sắp xếp phòng thủ nhà hàng, đổi đạo cụ từ hệ thống rồi đặt ở trước cửa, chuẩn bị vũ khí dự phòng... rất có bài bản, không chút sơ suất.

Giữa chừng, Diệp Sơ thấy Gà Chiên không có gì nguy hiểm hay bất thường, ngược lại còn nhẹ nhàng an ủi cô: "Yên tâm, đừng sợ, chúng ta nhất định sẽ vượt qua nguy hiểm nhưng cô cũng phải can đảm vào, cùng giúp đỡ, được không?"

Gà Chiên: Cô ấy dịu dàng quá, tôi khóc mất thôi!!!

Thầm hét trong lòng như thế, ngoài mặt cô vẫn nén sự kích động, ngoan ngoãn gật đầu.

Diện mạo của Diệp Sơ, thật sự là sự mong đợi và tưởng tượng đẹp nhất trong lòng cô, xinh đẹp, điềm tĩnh, dũng cảm, thông minh. Có một người như thế bên cạnh, thực sự mang lại cảm giác an toàn bùng nổ. Lúc này, cô thầm hạ quyết tâm, nếu còn có thể trở về thế giới thực, nhất định phải cho nhân vật chính thêm đất diễn!

Đêm hôm đó, mọi thứ cũng giống như tưởng tượng của Gà Chiên.

Có rất nhiều tang thi điên cuồng đến vây đánh, Diệp Sơ một mình đứng trước con đường có bẫy trước cửa, tay cầm rìu, chém giết lũ tang thi đang ùa đến như thủy triều.

Còn bản thân Gà Chiên và các dì thì ở hai bên hỗ trợ, đề phòng có con nào lọt lưới.

Mùi tanh hôi nồng nặc trong nhà hàng khiến Gà Chiên nôn thốc nôn tháo hai, ba lần nhưng nhìn Diệp Sơ mà xem, dù động tác đã bắt đầu trở nên chậm chạp vì mệt mỏi nhưng cô ấy vẫn chăm chú nhìn chằm chằm lối đi, dùng ý chí mạnh mẽ để chống đỡ lấy bản thân.

Đây chính là nhân vật chính trong tiểu thuyết của mình sao? Hung dữ như thế ư?

Gà Chiên nhìn Diệp Sơ đứng chắn trước cửa như chiến thần, gần như ngây người ra.

Nhưng ngay sau đó, cô đã phát hiện ra sự bất thường.

Tiếng tang thi đang dần xa đi, mùi hôi bắt đầu nhạt dần, cảnh tượng trước mắt cô cũng bắt đầu phai nhạt, dường như đang trở thành bản thảo viết vội.

Gà Chiên không hiểu sao lại hiểu ra, vì câu chuyện và tưởng tượng của cô chỉ đến đây là hết, cho nên thế giới truyện này cũng sẽ biến mất... Còn cô thì sắp quay trở lại thực tế, tiếp tục viết câu chuyện này.

Trước khi thế giới này biến mất, trong đầu Gà Chiên hiện lên hai ý nghĩ.

Đầu tiên là: "Diệp Sơ thật lợi hại, mình nhất định phải để cô ấy có kết cục tốt đẹp!"

Thứ hai là: "Sau này viết tiểu thuyết, nhất định phải thiết kế bối cảnh và cốt truyện mở đầu cẩn thận một chút... Nếu không lỡ bị xuyên sách, sẽ bị bản thân hại chết mất..."

Đọc gì tiếp theo?

Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.

Đô Thị · Đang thịnh hành

Thần Hào: Có Tiền Về Sau, Các Nàng Dâng Lên Trung Thành [Convert]

Thần hào, nhiều nữ chính, năm thứ nhất đại học vừa khai giảng Quyển sách lại tên « thành thần hào về sau, ta muốn làm gì thì làm », « mới vừa lên đại học, thần hào hệ thống tới », « có hệ thống về sau, ta thành sân trường nam thần ». […]
5.0 766 Chương
Đề Cử · Đang thịnh hành

Đô Thị Chi Bất Tử Thiên Tôn [Convert]

Ở trong biển máu quật khởi, theo tịch diệt trung sống lại, làm lôi đình cắt trường khoảng không, Diệp Hiên theo trong biển máu đi ra … PS: Quyển sách hắc ám văn, nhân vật chính lãnh khốc vô tình, quyển sách không phải Thánh Mẫu, không phải thấy nữ quỵ, nhân vật chính […]
5.0 1916 Chương
Ảnh bìa của Mỗi Ngày Khí Lực Của Ta Tăng Trưởng 100 Cân (Dịch)
Trọn bộ
Huyền Huyễn · Đang thịnh hành

Mỗi Ngày Khí Lực Của Ta Tăng Trưởng 100 Cân (Dịch)

Mỗi Ngày Khí Lực Của Ta Tăng Trưởng 100 Cân (Dịch) Giang Thạch xuyên việt rồi, tiến vào một cái Vương triều loạn lạc những năm cuối, loạn quân nổi lên bốn phía, yêu tà tàn phá bừa bãi, bình dân bách tính bình thường sống bữa nay lo bữa mai. Nhưng mà may mà […]
5.0 856 Chương
Convert · Đang thịnh hành

Tế Tự Trăm Năm, Ta Trở Thành Tiên Tổ Bộ Lạc [AI]

Tế Tự Trăm Năm, Ta Trở Thành Tiên Tổ Bộ Lạc [AI] – Bộ này do AI viết nhé. Ae ai không đọc được AI có thể bỏ qua….. Giới thiệu: Xuyên qua đến đất hoang, Thẩm xán bởi vì thân thể ‘ gầy yếu ‘ trở thành nướng viêm bộ lạc tổ miếu thủ […]
5.0 538 Chương
Convert · Đang thịnh hành

Đệ Tử Của Ta Đều Quá Nghịch Thiên Rồi! [AI]

【慢節奏】Truyện AI viết ae lưu ý trước  khi  đọc nha…………  !!!】 Tu luyện giới có một cái thiết luật: Trăm triệu không thể trêu chọc lục huyền. Bởi vì hắn các đồ đệ đều quá nghịch thiên! Đại đồ đệ gió lốc nữ đế: Chế tạo gió lốc hoàng triều, trở thành Nam Hoang bá […]
5.0 1991 Chương
Ảnh bìa của Báo Thù Của Rể Phế Vật
Trọn bộ
Dị Năng · Đang thịnh hành

Báo Thù Của Rể Phế Vật

Tác giả: Bán Thân Cho Tư Bản Thể loại: Đô Thị, Ngôn Tình, Dị Nặng Giới thiệu: Ba năm trước, Lâm Hiên bị chính vợ mình sát hại tàn nhẫn. Ba năm sau, cô ả lại trở thành nữ thần tổng tài người người ao ước, chuẩn bị tái hôn. Lâm Hiên không chết, vào […]
5.0 50 Chương

Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...