Chương 273: Ngoại Truyện

Máy bay đang hạ dần độ cao, xuyên qua tầng mây dày. Đồng bằng rộng lớn quanh Ích Thành từ từ mở ra trước mắt hành khách.

Đây là một chiếc máy bay tư nhân cỡ lớn, lần này, hành khách trên máy bay là Dàn nhạc giao hưởng Lị Quốc, đến Ích Thành để tổ chức một buổi hòa nhạc lớn. Theo lẽ thường, khi một dàn nhạc giao hưởng ra nước ngoài biểu diễn, chỉ có thể đi bằng máy bay của hãng nào đó. Nhưng lần này, cho dù họ là dàn nhạc hàng đầu thế giới thì chiếc máy bay tư nhân này cũng vượt xa tầm với của họ.

Mà chủ nhân của chiếc máy bay này, là một đại gia bí ẩn đứng sau dàn nhạc.

Danh tính của ông ta không hề xuất hiện trên bất kỳ báo cáo tài chính hay bảng danh sách nhân viên nào, không phải thành viên của dàn nhạc, ngay cả những người trong dàn nhạc, cũng chỉ nghe qua một số tin đồn, những điều biết được cũng không mấy xác thực.

Chỉ có mỗi giám đốc điều hành của dàn nhạc mơ hồ đoán được, lần này vị đại gia đó lấy máy bay riêng của mình ra, không phải vì dàn nhạc này, mà là vì một nghệ sĩ dương cầm đến Ích Thành cùng dàn nhạc.

Nghệ sĩ dương cầm tên Lữ Nhạc này đang ngồi ở khoang hạng nhất bên kia.

Hắn còn rất trẻ, có mái tóc xoăn tự nhiên, gò má thanh tú, ngón tay thon dài, trông rất linh hoạt. Lúc này, hắn đang ngây người nhìn ra ngoài cửa sổ.

Giám đốc điều hành không hề ngạc nhiên trước sự ngẩn ngơ của Lữ Nhạc, bởi vì cả Lam Tinh đều biết, Lữ Nhạc là người Ích Thành, ba mẹ, gia đình hiện vẫn đang sống tại Ích Thành.

Hai năm qua bận rộn với các buổi biểu diễn, hắn đã gần hai năm không về nhà, là một nghệ sĩ dương cầm trẻ tuổi tiếng tăm lừng lẫy trên Lam Tinh, thời gian của hắn thực sự ít ỏi.

Người đại gia đứng sau dàn nhạc, nghe nói là bạn tốt của Lữ Nhạc. Khi nghe tin Lữ Nhạc cùng dàn nhạc về quê hương biểu diễn, ông đã quyết định lấy chiếc máy bay riêng quý giá nhất của mình ra làm phương tiện đi lại cho Lữ Nhạc và dàn nhạc.

Vì là máy bay tư nhân cỡ lớn nên họ có thể vận chuyển tất cả nhạc cụ của mình cùng với máy bay, rất thuận tiện.

Trong khoang chứa hàng, thứ quý giá nhất chính là chiếc đàn piano của riêng Lữ Nhạc - được một nhà sản xuất đàn piano nổi tiếng nhất Lam Tinh đặt làm riêng, toàn bộ cây đàn, bao gồm cả ghế ngồi, đều được phủ hoa văn cực kỳ đẹp mắt. Ban đầu đó là của thầy của Lữ Nhạc, sau này được tặng cho Lữ Nhạc. Có cảm giác như trao một chiếc vương miện cho người kế thừa vậy.

Trong buổi biểu diễn lần này, Lữ Nhạc có một vài tiết mục độc tấu, sẽ được hoàn thành bằng cây đàn piano này.

Lúc này, Lữ Nhạc thu hồi tầm mắt.

Giám đốc điều hành khéo léo: "Lữ Nhạc, lâu rồi cậu không về nhà nhỉ?"

Nụ cười bình thản của Lữ Nhạc ẩn chứa một chút phấn khích, hắn trả lời: "Vâng, còn anh? Đây là lần đầu anh đến đây à?"

"Không, không, không", tổng giám đốc cười nói: "Cậu coi thường tôi quá rồi, khi còn trẻ tôi đã từng đến Ích Thành du lịch, ấn tượng sâu sắc với các món ăn ngon ở đây."

"Ồ? Vậy tôi nên mời anh đến nhà tôi chơi, nếm thử tài nấu ăn của ba tôi." Lữ Nhạc rất nhiệt tình.

"Được không? Nếu không làm phiền thì tốt quá, tôi đã tìm khá nhiều nhà hàng Ích Thành ở Lê Quốc nhưng không ngon như lúc trước..." Tổng giám đốc tiếc nuối, rồi ông như nhớ ra điều gì đó, nói: "Đúng rồi, gia đình cậu hẳn là sẽ đến đón cậu nhỉ? Hay là cậu cứ ra ngoài, tôi sẽ trông coi đàn piano giúp cậu."

Lữ Nhạc lắc đầu nói: "Không, để tôi tự mang theo, không thì tôi không yên tâm."

"Được." Tổng giám đốc gật đầu, không nói thêm gì nữa - ông rất hiểu suy nghĩ của những nghệ sĩ âm nhạc này, đối với họ mà nói, âm nhạc thậm chí còn quan trọng hơn cả mạng sống.

---

Chiếc máy bay tư nhân cao cấp như vậy, bên sân bay vốn đã sắp xếp riêng quy trình kiểm tra an ninh và nhập cảnh, huống hồ trên máy bay còn có một cây đàn piano nổi tiếng thế giới và một nghệ sĩ dương cầm cấp thế giới sinh ra tại Ích Thành.

Theo quy định, việc kiểm tra an ninh nhập cảnh của hàng hóa và người là riêng biệt nhưng sau khi nhiều bên đứng ra hòa giải và yêu cầu, Lữ Nhạc được phép đi cùng cây đàn piano của mình để làm thủ tục nhập cảnh.

Thiết bị kiểm tra an ninh ở Ích Thành đã rất hiện đại, dùng máy quét chuyên dụng quét toàn bộ một lượt, không có vấn đề gì thì có thể cho qua. Thêm vào đó, trong số nhân viên kiểm tra an ninh lại có fan của hắn, thái độ vô cùng tốt, nếu không phải vì yêu cầu công việc thì đã sớm xông lên xin chụp ảnh và chữ ký rồi.

Nhưng Lữ Nhạc trông vẫn hơi căng thẳng.

Kể cả Tổng giám đốc đi cùng hắn lẫn mọi người đều cho rằng nghệ sĩ dương cầm trẻ tuổi này quá phấn khích khi được về nhà.

Bởi vì bây giờ không chỉ có gia đình hắn ở bên ngoài chờ đợi mà còn có rất nhiều phương tiện truyền thông cũng đang túc trực bên ngoài.

Rất nhanh sau đó, đến lượt cây đàn piano của Lữ Nhạc được kiểm tra.

Cây đàn piano này rất khó tháo rời, khi còn ở Lê Quốc, hắn đã bọc kín toàn bộ, thêm một lớp vật liệu đệm dày rồi đóng khung gỗ bên ngoài, sau đó mới tiến hành đóng gói chống sốc lần cuối. Vì kích thước quá lớn, không thể trực tiếp đưa qua máy quét, chỉ có thể để nhân viên dùng dụng cụ đặc chế để kiểm tra thủ công.

Nhân viên kiểm tra rất cẩn thận, không bỏ sót một chỗ nào, hình ảnh quét được từ thiết bị trên tay hắn ta dần dần hiện ra trên máy tính bên cạnh, tỉ mỉ đến mức có thể nhìn thấy cả hoa văn trên bề mặt đàn piano.

Lữ Nhạc đứng bên cạnh trông càng lúc càng căng thẳng, đến cả tổng giám đốc cũng không đành lòng nhìn nữa, an ủi: "Lữ Nhạc, không sao đâu, căng thẳng thế này không giống cậu bình thường."

Lữ Nhạc miễn cưỡng cười, gật đầu, không nói gì.

Nhưng trong lòng hắn cũng cảnh giác. Tâm trạng của bản thân biểu lộ quá rõ, không được tốt cho lắm, biết đâu còn làm lộ tẩy mất, thế là hắn thầm nhẩm trong lòng bản nhạc mà mình thích nhất, đôi tay buông thả bên hông khẽ run rẩy.

Không ai cho rằng nghệ sĩ dương cầm này sẽ run tay, ngược lại còn nhìn lén tay Lữ Nhạc, trong lòng suy đoán, đúng là nghệ sĩ dương cầm thiên tài, ngay cả lúc đợi kiểm tra an ninh cũng có thể đánh đàn trên không.

Tổng giám đốc bên cạnh càng nhìn càng thấy rõ Lữ Nhạc đang đánh bản nhạc gì, là một khúc dương cầm cổ điển mang hàm ý xem cái chết nhẹ tựa lông hồng. Lúc đầu ông ta sững sờ, sau đó cười thầm trong lòng - đúng là nghệ sĩ, nhạy cảm đến mức về nhà cũng xem cái chết nhẹ tựa lông hồng.

Kiểm tra xong, chẳng có vấn đề gì.

Mọi người cũng không hề bất ngờ, việc kiểm tra an ninh vốn chỉ để đề phòng bất trắc. Một nghệ sĩ dương cầm nổi tiếng thế giới như Lữ Nhạc, mặc dù tính cách thiên hướng cô lập nhưng bản thân hắn không hề có tin tức tiêu cực nào, hoàn toàn là một người say mê âm nhạc, sẽ chẳng có ai cho rằng hắn sẽ có vấn đề gì.

Kiểm tra xong, đàn piano của Lữ Nhạc được một chiếc xe tải chở đến địa điểm biểu diễn. Riêng Lữ Nhạc thì tạm thời chào tạm biệt Tổng giám đốc và những người trong đoàn nhạc, đi đoàn tụ với gia đình.

Tối hôm đó, Lữ Nhạc ăn một bữa cơm đoàn viên vui vẻ ở nhà, trò chuyện với ba mẹ và em gái, hắn nói mình muốn ra ngoài đi dạo, tìm cảm hứng.

Lữ Nhạc từ nhỏ đã hơi cô độc, thường dùng cách này để tìm cảm hứng, giải tỏa tâm trạng, người nhà đều hiểu rõ. Sau khi dặn dò một hồi, ba mẹ mới tiễn Lữ Nhạc ra khỏi nhà.

Lữ Nhạc không đi đâu khác,mà đón xe đến phòng hòa nhạc của nhà hát lớn Ích Thành.

Theo lẽ thường, đàn piano của hắn đáng lẽ phải được chuyển thẳng đến bên trong phòng hòa nhạc nhưng trái lại, cây đàn piano vô cùng đắt tiền này lại được chuyển đến tầng hầm của một khu vực bỏ hoang trong nhà hát lớn.

Sau khi bước vào nhà hát lớn, Lữ Nhạc cũng đi thẳng qua vô số đường hầm, đến khu vực bỏ hoang này.

Mặc dù đã là buổi tối nhưng khu vực lẽ ra phải không một bóng người này lại có người canh giữ, hơn nữa còn tỏ vẻ cảnh giác.

Người bảo vệ nhìn thấy Lữ Nhạc đến gần, thái độ rất cung kính nhưng vẫn tiến hành quét toàn bộ vân tay, khuôn mặt và đồng tử của Lữ Nhạc, cuối cùng còn hỏi mật khẩu mới cho Lữ Nhạc vào - biện pháp bảo vệ nghiêm ngặt như vậy, không cần nói là một nhà hát, ngay cả hầu hết các cơ sở quân sự cũng không khoa trương như vậy.

Sau khi Lữ Nhạc vào, hắn đi vào một phòng cách ly khử trùng, thay bộ đồ bảo hộ phóng xạ có kiểu dáng phóng đại, đi qua một đoạn cầu thang ngắn, cuối cùng đến một tầng hầm có không gian hơi chật chội.

Tầng hầm này rất thô sơ, thậm chí còn có không ít dấu vết vừa mới thi công xong. Tường xung quanh dán đầy bản vẽ kiến trúc, đủ loại hộp hợp kim cao cấp bày bừa bãi khắp nơi, thậm chí còn có một số súng ống, thoạt nhìn giống hệt một căn cứ hoạt động bí mật.

Ngay giữa tầng hầm, chính là cây đàn piano trị giá hơn trăm triệu của hắn.

Chỉ có điều, có ba bốn người mặc đồng phục bảo hộ giống hắn đang vây quanh cây đàn piano, tháo rời tác phẩm nghệ thuật cổ xưa kia.

Lữ Nhạc không kích động, chỉ có chút cảm khái trong mắt.

Thấy hắn bước vào, một người phụ nữ bên cạnh bàn làm việc đứng dậy chào hắn, sau đó dùng giọng nói do dự nói: "Thưa ngài Lữ, thật ngại quá, chuyện này còn cần nhờ anh làm thành viên dự bị."

Giọng điệu của Lữ Nhạc không đổi, đáp: "Không sao, mọi chuyện vì vinh quang của nhân loại mà."

Nghe Lữ Nhạc nói vậy, người phụ nữ cũng nghiêm giọng, đáp: "Mọi chuyện vì vinh quang của nhân loại."

Lữ Nhạc tiếp tục hỏi: "Bây giờ tiến độ ra sao rồi?"

Người phụ nữ quay người, chỉ vào một bức hình vẽ kết cấu, nói: "Hiện tại, đường hầm đã đào xong, cách điểm lõi khoảng 100 mét. Từ tối qua, những nhân viên ở gần đường hầm lõi đã xuất hiện biến dị, đây chính là nguy cơ mà tổ chức đã cảnh báo... Tôi đã bí mật xử lý rồi nhưng tôi lo vẫn còn nhiều năng lượng biến dị hơn tỏa ra ngoài nên chúng ta phải nhanh chóng đưa đồ vào trong."

Lữ Nhạc cau mày, tiến lại gần hơn, nhìn bản vẽ kỹ thuật trên bức tường bên cạnh người phụ nữ, rồi tiếp tục hỏi: "Đường hầm ở phía dưới đại sảnh âm nhạc sao?"

"Vâng.", người phụ nữ gật đầu: "Chúng tôi đã tận dụng cơ hội cải tạo toàn bộ đại sảnh âm nhạc để trúng thầu dự án thi công lõi, đào được một đường hầm bí mật như vậy nên muốn chuyển đầu đạn hạt nhân và hạt giống vào thì cần đến sự giúp đỡ của anh."

Lữ Nhạc cười nói: "Đừng khách sáo như vậy, người của cô có thể vào cùng tôi với tư cách gia đình, bạn bè mà, chuyện này thì dễ lắm."

"Thế thì quá tốt rồi." người phụ nữ đáp: "Tất nhiên, theo quy tắc hoạt động của tổ chức..."

Lữ Nhạc khẽ gật đầu, nói: "Yên tâm, tôi rất rõ ràng, một hoạt động quy mô lớn như vậy, nhân sự thực sự thiếu hụt, tôi sẽ làm thành viên dự bị của các cô, nếu có chuyện gì xảy ra, tôi sẽ lập tức thế chỗ."

"Cảm ơn anh, nghe anh nói vậy thì chúng tôi yên tâm rồi."

Nói rồi, những người vây quanh cây đàn piano đã lấy ra vô số mảnh vỡ từ các bộ phận của thân đàn. Ghép những mảnh vỡ này lại với vật liệu vỏ bọc vốn có bên trong tầng hầm thành một chiếc vali hơi cồng kềnh. Chỉ có điều, bên trong vali đầy rẫy những loại dây điện và bảng điều khiển.

Một trong số những người đó bận rộn trước chiếc vali cả buổi trời, sau đó giơ ngón tay cái về phía người phụ nữ và Lữ Nhạc.

Người phụ nữ nói: "Được rồi, đầu đạn hạt nhân đã lắp ráp xong, thiết bị hạt giống cũng đã chuẩn bị sẵn từ trước rồi, chúng ta cứ theo kế hoạch ban đầu, sau khi buổi hòa nhạc trôi qua được nửa chừng thì bắt đầu đặt đồ vào trong."

"Không vấn đề gì." Lữ Nhạc gật đầu.

Hắn nghĩ đến rất nhiều chuyện – từ người bạn nhà giàu biết được lý thuyết tận thế của một giáo sư sinh học tên Hứa Chung, đến việc tiếp xúc với một nhóm các nhà khoa học và nghệ sĩ ủng hộ kế hoạch này, từ đó biết được trên Lam Tinh đã có một tổ chức tên là "Ủy ban khẩn cấp mạt thể", đồng thời hắn cũng trở thành một thành viên của Quỹ cứu thế.

Trong thời gian đó, dựa trên lý thuyết của Hứa Chung, Quỹ đã khai quật một số nút năng lượng, với hy vọng có thể ngăn chặn trước sự xảy đến của tận thế.

Lữ Nhạc cũng là một trong những nhóm thám hiểm đầu tiên, nhờ vậy mà hắn có được hai loại dị năng không mạnh lắm. Một là nhận thức năng lượng, hai là chuyển đổi năng lượng, đều là cấp F thấp nhất. Hắn có thể miễn cưỡng nhận ra những năng lượng biến dị ngày càng tràn lan trên thế giới này và có thể biến đổi chúng một chút, chuyển thành năng lượng cơ thể của mình.

Hiệu quả rất nhỏ nhưng hắn vẫn luôn cố gắng chuyển đổi, nghĩ rằng một ngày nào đó tân thế tang thi bùng nổ, hắn cũng có thể tự bảo vệ mình một chút.

Ngoài hai loại dị năng này ra, hắn còn có thể nhìn thấy một mức độ ảo ảnh nhất định, theo như hắn tự phỏng đoán, rất có khả năng đó chính là tình hình tận thế.

Vì vậy hắn mới tin rằng tận thế nhất định sẽ đến và với tư cách là một thành viên của Quỹ, hay nói cách khác, với tư cách là một con người, hắn có trách nhiệm, cũng như nghĩa vụ phải nỗ lực hết mình vì nhân loại để chấm dứt tận thế trong tương lai.

Trong những ngày tham gia Quỹ, Lữ Nhạc đã tham gia một loạt các hoạt động của kế hoạch cứu thế ở Lê quốc, lợi dụng sự thuận tiện của bản thân là một nhạc sĩ nổi tiếng, hắn đã hỗ trợ vận chuyển bom hạt nhân và thiết bị hạt giống cứu thế nhiều lần.

Mặc dù trong thâm tâm, hắn không đồng tình với cách thức cực đoan dùng bom hạt nhân để ngăn chặn tận thế nhưng dù sao thì hắncũng không phải nhà khoa học, không hiểu rõ nguyên lý cụ thể của tận thế, chỉ có thể lặng lẽ cống hiến sức lực của mình cho kế hoạch cứu thế của Quỹ.

Hắn vẫn luôn biết rằng bên dưới nhà hát lớn của Ích Thành có nút năng lượng.

Chỉ là công tác an ninh ở đây rất tốt, không dễ lẻn vào được, Quỹ cũng phải chuẩn bị rất lâu, mới tháo rời bộ phận chính của bom hạt nhân thành những mảnh ghép có thể lắp ráp và lắp đặt bất cứ lúc nào, giấu trong cây đàn piano của hắn.

Là cấp cao của Quỹ, người bạn giàu có của Lữ Nhạc lại càng thúc đẩy buổi hòa nhạc ở Ích Thành này, cung cấp máy bay và các hỗ trợ khác, chuyển quả bom hạt nhân quan trọng đến.

Nghĩ đến đây, Lữ Nhạc khẽ thở dài.

Chờ đến khi buổi hòa nhạc kết thúc, bom hạt nhân và hạt giống sẽ được chôn xuống dưới đất. Hắn định mua một ngôi nhà cách xa nút năng lượng dưới lòng đất của Ích Thành, thuyết phục gia đình chuyển đến đó ở, phòng ngừa trường hợp xảy ra tai nạn.

Trong thâm tâm, hắn thực sự mong rằng đến cuối cùng sẽ dùng đến hạt giống chứ không phải bom hạt nhân.

Giống như hắn vẫn luôn tin rằng, tình cảm mà nghệ thuật truyền tải có thể mang đến sự an bình cho con người, còn hủy diệt thì chỉ sinh ra thêm hủy diệt mà thôi.

---

Buổi hòa nhạc diễn ra rất thành công, nhất là phần độc tấu của Lữ Nhạc, nhận được rất nhiều tràng pháo tay.

Nhiều người có mặt tại buổi hòa nhạc đều có thể cảm nhận được phần biểu diễn của Lữ Nhạc hôm nay có phần sôi nổi và phấn khích hơn thường ngày, thậm chí trong một bản nhạc còn lộ ra không ít cảm giác lo sợ.

Kỹ thuật điêu luyện cùng cảm xúc dạt dào đã khiến một số nhà phê bình dùng những từ hoa mỹ để mô tả sự tiến bộ của Lữ Nhạc.

Khi hắn chơi xong bản nhạc cuối cùng, bước khỏi sân khấu, đi vào phòng nghỉ, Tổng giám đốc và các nhân viên của ban nhạc đứng hai bên vỗ tay hoan hô, dành tặng cho hắn những tràng pháo tay tán thưởng.

Lữ Nhạc tỏ ra mỏi mệt, sau một hồi đối phó, hắn lấy cớ muốn nghỉ ngơi một mình.

Bước vào căn phòng nhỏ, sắc mặt Lữ Nhạc lập tức thay đổi, hắn lấy điện thoại ra, lập tức hỏi: "Xảy ra chuyện gì?!"

Trong điện thoại truyền ra giọng nói của người phụ nữ mà hắn vừa mới gặp tối qua, cô ta nói yếu ớt: "Thưa ngài Lữ, năng lượng biến dị trong đường hầm đang tăng lên nhanh chóng, cơ thể chúng tôi dường như đã gặp vấn đề, không chống đỡ được nữa rồi, có lẽ vẫn cần anh đích thân đến."

Lữ Nhạc không do dự, lập tức đồng ý: "Được, tôi sẽ đến ngay, các cô chờ một chút."

Đây là tình huống mà tất cả mọi người đều chưa từng gặp phải nhưng trụ sở chính của Quỹ thì đã từng suy đoán. Quỹ cho rằng, càng gần ngày tận thế mà Hứa Chung tính toán, năng lượng bất thường phát ra từ nút năng lượng sẽ ngày càng mạnh. Có lẽ có một ngày, mọi người sẽ biến dị vì đến quá gần lõi.

Chỉ là, hiện tại tất cả những điều này vẫn chưa xảy ra.

Hắn hiểu rõ, năng lực chuyển hóa năng lượng của hắn có thể trung hòa một phần năng lượng biến dị phát ra từ nút năng lượng, vì thế hắn có thể đến gần lõi hơn so với các thành viên bình thường.

Bước ra ngoài, hắn hờ hững nói với Tổng giám đốc: "Có một người bạn muốn gặp tôi, tôi phải ra ngoài một lát, tôi sẽ cố gắng quay lại trước khi buổi biểu diễn kết thúc, thật ngại quá."

Tổng giám đốc sửng sốt, sau đó vội vàng đồng ý: "Được, anh cứ đi làm việc trước đi, bên này tôi sẽ lo liệu."

Tổng giám đốc hiểu rõ, đây không phải là lần đầu tiên Lữ Nhạc rời đi trước khi buổi hòa nhạc kết thúc hoàn toàn. Nghệ sĩ mà, khi chơi đàn cảm xúc sẽ tiêu hao quá độ, đặc biệt là một màn biểu diễn như tối nay, rất có thể chạm đến dây thần kinh nào đó của Lữ Nhạc, khiến hắn không chịu được.

Bất kể có bạn bè đến tìm hắn hay không, ông ta đều hiểu.

Tổng giám đốc còn chu đáo nói thêm một câu: "Cần gì thì cứ nói với tôi, những đồng nghiệp trong đoàn đều sẽ tận lực giúp đỡ anh."

Lữ Nhạc nghe xong thì ngẩn ra một lúc, sau đó mỉm cười đáp: "Rõ rồi, cảm ơn anh, đừng lo lắng."

Ngay từ trước khi trở về Ích Thành, Quỹ đã chuẩn bị chu toàn cho những thành viên cốt lõi trong hành động của họ, thậm chí còn dựng mô hình một nhà hát lớn tỷ lệ 1:1 trong căn cứ bí mật, để mọi người đều nắm rõ các đường hầm, camera cũng như các công cụ ứng cứu mà Quỹ đã chuẩn bị trước.

Vì thế, vừa bước ra khỏi phòng nghỉ, Lữ Nhạc đã thành thạo đi vào lối đi của nhân viên vốn không có mấy người qua lại, thong dong tránh hết những camera không quá dày đặc.

Hắn vừa đi, hai tay vừa nhịp nhàng động đậy. Hắn đang thầm đàn một khúc khải hoàn hùng hồn.

Trong các hành động trước đó, thật ra hắn ít khi trải qua hoạt động bí mật ly kỳ, gay cấn như vậy nhưng lần này, toàn bộ hành động gặp phải sức cản rất lớn, số thành viên đến Ích Thành vốn đã không đông, thế nên vào thời khắc mấu chốt này, hắn cũng phải xông pha.

Thực ra hắn không đi xa lắm, cửa vào đường hầm ngầm nằm ngay bên dưới nhà hát. Vì thế trên thực tế, hắn chỉ đi vòng một quãng vào góc khuất trong bãi đỗ xe, đẩy một cánh cửa nhà kho tạm thời, bước vào trong.

Đội hành động hôm nay, cả thảy chỉ ba người, hiện giờ hai người trong số đó đang ở trong phòng. Lữ Nhạc không biết hiện tại họ còn được tính là người hay không, vì da của họ đã bắt đầu biến dị, đang nhanh chóng mọc lên những bọc mủ đáng sợ, rồi lại vỡ ra. Họ nhìn Lữ Nhạc chằm chằm, đã không thể nói chuyện.

Vừa mới bước vào, Lữ Nhạc đã cảm nhận được một luồng năng lượng kỳ lạ đang tác động đến cơ thể mình.

Hắn nhận ra tình hình không ổn, kích hoạt năng lực chuyển đổi năng lượng của mình, cơ thể mới cảm thấy dễ chịu hơn.

Dường như là vì thấy Lữ Nhạc bước vào, ánh mắt tuyệt vọng trước kia của hai người đã có chút hy vọng và an ủi, từ bỏ việc dùng ý chí và năng lực chống lại năng lượng xâm nhập vào trong cơ thể, những bọc mủ trên cơ thể họ bắt đầu mọc nhanh hơn rồi vỡ ra, cả cơ thể theo đó mà tan ra, vỡ nát, chỉ trong chưa đầy một phút, đã biến thành một đống thịt máu như nấm.

Lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng này, đầu Lữ Nhạc tê dại.

Hắn không dám nhìn nhiều, nín thở, mặc đồ bảo hộ, cài dây thừng, theo đường hầm thẳng đứng giữa phòng mà đi xuống.

Xuống đến chỗ nghỉ ngơi ở độ sâu 50 mét, hắn thấy người phụ nữ chỉ huy chiến dịch này.

Tình trạng của cô ta có vẻ tốt hơn hai người ở trên khá nhiều nhưng mặt mũi cũng tái nhợt, đầu đầy mồ hôi.

Thấy Lữ Nhạc xuống, cô ta chỉ yếu ớt vỗ vỗ hai thiết bị bên cạnh mình, không nói một lời nhưng hàm ý thì quá rõ ràng.

Lữ Nhạc hiểu quy trình, không nói nhiều, đeo dây thừng cho cô ta rồi tiếp tục đi xuống.

Đến lớp dưới cùng của hang động, không còn thứ gì khác, chỉ là một không gian nhỏ trống trải. Lữ Nhạc biết rằng, ngay phía trước mình 100 mét, năng lượng ngày tận thế đang nhen nhóm ở đó. Ngay cả vị trí hiện tại, năng lượng biến dị đã nồng nặc đến mức hắn chống đỡ không nổi.

Hắn vội đặt hai thùng chứa thiết bị vào hai hang ngược hướng, cố định xong, bật nguồn năng lượng dự phòng, cuối cùng mở vỏ ngoài ra.

Làm xong những việc này, hắn cũng nhanh chóng quay trở lại phía trên.

Tuy chỉ ở đó một lát nhưng hắn cảm thấy dị năng và cơ thể mình có dấu hiệu muốn sụp đổ.

Ban đầu hắn còn tính mang theo người phụ nữ phụ trách nhiệm vụ rời đi nhưng khi lên đến nơi, người phụ nữ kia cũng không chống đỡ được nữa.

Lữ Nhạc im lặng thương tiếc ba giây, rồi mở thiết bị tự lấp đầy. Thiết bị này khi không có người vận hành sẽ hoàn toàn bịt kín cửa hang và cứ điểm này. Sau này, sẽ có người của Quỹ đến kiểm tra, bảo đảm không bị phát hiện.

Lữ Nhạc nhanh chóng rời đi, tìm một góc vắng, bắt đầu dùng dị năng tiêu hủy năng lượng bất thường trong cơ thể.

Tiêu hủy đến cuối cùng, hắn kinh hãi phát hiện, mặc dù dựa vào dị năng đặc biệt chống đỡ được sự xâm lấn của năng lượng biến dị, tiêu hủy những năng lượng có hại đó. Nhưng về bản chất, thể chất của hắn vẫn rất bình thường, qua một phen tiêu hao này, toàn bộ chức năng cơ thể trở nên vô cùng suy yếu.

Hắn thậm chí còn có một dự cảm mơ hồ, mình chỉ còn nhiều nhất nửa năm nữa để sống.

Tất cả mọi người đều không biết, năng lượng ở Ích Thành phát ra tương đối nghiêm trọng, thêm vào đó ngày tận thế chưa đến, cơ thể con người chưa trải qua sự tiến hóa tổng thể, mạo hiểm lại gần những năng lượng này, chính là đi tìm cái chết chứ không phải như sau ngày tận thế, có thể đạt được dị năng cao cấp.

Lữ Nhạc nhanh chóng báo cáo tình hình này cho Quỹ hội. Đến lúc này, hắn cũng chẳng còn tâm trạng nào để quay về nhà hát nữa, một mình lặng lẽ bước vào màn đêm bên ngoài, tùy tiện tìm một chiếc ghế dài bên đường, ngồi xuống, chờ sự giải cứu của Quỹ hội.

Một cơn buồn ngủ ập đến, khiến mí mắt hắn nặng trĩu, lim dim sắp ngủ.

Hắn vẫn thấy an ủi, vì đã hoàn thành một nhiệm vụ khó khăn, cũng khó chịu, vì nỗi kinh hoàng vô hình như thế, quả thật không biết sẽ tạo ra một tương lai như thế nào. Hắn chỉ hy vọng, có người có thể kích hoạt thiết bị hạt giống mà hắn thả xuống, sau đó như lý thuyết của Quỹ hội đã nói, dùng vô số thực vật phun trào, tiêu hủy năng lượng khủng khiếp tồn tại trong ngày tận thế.

Trong lúc mơ màng suy nghĩ, ngón tay hắn vẫn không ngừng gõ gõ lên ghế dài, như đang đệm một bản dạ khúc tao nhã, muốn tự thôi miên bản thân mình.

Nửa mơ nửa tỉnh,hai cô gái đang dạo phố đi ngang qua người hắn, nói cười rộn ràng, chỉ nghe giọng điệu thôi đã thấy tràn đầy sức sống.

Một cô vừa hít thở thật sâu, như để cảm nhận không khí trong lành, vừa nói: "Hôm nay trời đẹp thật."

Cô còn lại nói: "Ê Diệp Sơ, chỗ này đẹp lắm này, chụp một tấm hình không?"

Cô gái được gọi là Diệp Sơ nói: "Được, được!"

Trước khi hoàn toàn chìm vào giấc ngủ, ý nghĩ cuối cùng lóe lên trong đầu Lữ Nhạc chính là… cái tên Diệp Sơ này... nghe cũng khá êm tai nhỉ...

ebookshop.vn - ebook truyện dịch giá rẻ

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...