Livestream Đánh Zombie, Ta [...] – Chương 148

"Năng lực thời gian không thể tự động khôi phục sao?" Là người đã đạt đến cấp B, Diệp Sơ đã có thể cảm nhận rất rõ ràng, bất kể là năng lực nào, chỉ cần tiêu hao thì cơ thể dường như sẽ từ từ hấp thụ năng lượng từ môi trường để phục hồi.

"Tất nhiên là không thể!" Cổ thụ như thể vừa nghe thấy một câu hỏi ngớ ngẩn: "Thứ lợi hại như vậy thì làm sao có thể để cô sử dụng vô hạn được? Ta còn cho rằng năng lực thời gian là một vật phẩm tiêu hao, ngay cả hang ổ tang thi cũng không tùy tiện sử dụng được."

"Vậy thì..." Diệp Sơ nhìn về phía Tôn Sở Sở.

"Cô bé này là người được chọn phù hợp nhất." Cổ thụ rất chắc chắn nói.

"Trong căn cứ này không có người khác có thể làm được sao?" Diệp Sơ cau mày tiếp tục hỏi.

"Ta không cảm nhận được, hơn nữa, cô cho rằng năng lực thời gian là cải trắng à? Trong một vạn người xuất hiện hai người, đã đủ kỳ quặc rồi."

"Vậy... sử dụng viên tinh thể thời gian này sẽ xảy ra chuyện gì?"

"Ai mà biết được?" Cổ thụ xòe tán cây nói: "Có lẽ sẽ trở nên rất mạnh, có thể điều khiển thời gian, cũng có thể sẽ xuyên đến tương lai, hoặc quay về quá khứ, cũng có thể là cô bé sẽ lớn lên hoặc nhỏ lại... Thậm chí có thể kéo những người xung quanh cùng vào một trường thời gian..."

"Nhưng mà!" Cổ thụ nhấn mạnh: "Bất kể xảy ra chuyện gì, phải cực kì cẩn thận, thời gian là thứ rất nguy hiểm, không phải là năng lực mà sinh vật bình thường nên có."

"Được rồi." Diệp Sơ gật đầu, Cổ thụ nói nửa ngày trời, cũng chẳng có nội dung thực tế gì. Cô lo lắng nhìn Tôn Sở Sở, nhất thời không biết phải làm sao.

Sở Sở chủ động hét lên: "Em đồng ý!"

"Sở Sở, đây không phải chuyện đùa!" Diệp Sơ giơ tay ngăn lại, quyết định sẽ tìm cách thương lượng với lão Tôn và ba mẹ.

Trong kho đã có một số người đi ngủ.

Gia đình ba người của Diệp Sơ, lão Tôn và Sở Sở, còn có Ngô Chiêu, tổng cộng sáu người, cộng thêm Tiểu Hắc, Lã Bố, Trương Hồng đang ngồi quây quần bên nhau. Đinh Đông muốn đến gần nhưng bị Ngô Chiêu đuổi đi.

"Đúng vậy."

"Bây giờ chỉ có Sở Sở là phù hợp nhất?" Giọng điệu của lão Tôn rất lo lắng.

"Trong số những người hiện tại... là chỉ có Sở Sở." Diệp Sơ cân nhắc rồi nói: "Tất nhiên, chuyện này có ảnh hưởng tương đối lớn, cho nên... chúng ta cũng có thể tìm thêm xem sao."

Đến giờ, mọi người đã thảo luận nửa ngày, Diệp Sơ cũng giải thích hết sức có thể, có thể thấy, mọi người đều rất lo lắng, lão Tôn và mẹ của Diệp Sơ gần như đã thể hiện sự không tình nguyện lên mặt. Ai lại muốn đẩy một cô bé mười tuổi vào nguy hiểm chứ?

Hơn nữa, cho dù có thành công thì sau này có phải ngày nào Sở Sở cũng phải ra ngoài đối mặt với nguy hiểm không?

Lúc này, Sở Sở im lặng hồi lâu đã lên tiếng.

Cô bé nói: "Ông nội, dì, chú, còn có chị Ngô Chiêu và chị Diệp Sơ, mọi người nghe con nói đã. Con biết mọi người lo lắng cho con nhưng bây giờ không còn là thời bình nữa, đã là tận thế rồi, không phải vì con là con gái nên được bảo vệ. Con cũng muốn đi học, đến nhà bạn chơi, trưởng thành, yêu đương, đi du lịch khắp thế giới, trở thành người phụ nữ xinh đẹp như chị Diệp Sơ và chị Ngô Chiêu... Nhưng mà... thế giới bên ngoài đã khác rồi."

Sở Sở dừng lại một chút rồi nói tiếp: "Trên đường đi, con vẫn luôn nhìn chị Diệp Sơ bảo vệ chúng ta, vẫn luôn nghĩ, bên ngoài đã như vậy rồi, không phải là ai bảo vệ ai, mà là mọi người đều dùng toàn bộ sức lực, thậm chí dùng cả mạng sống để đánh bại tang thi để bảo vệ nhau. Cho nên... mọi người vẫn luôn muốn bảo vệ em, không tốt." Cô bé nói xong, mọi người đều ngẩn ra, không biết phải nói gì. Chỉ có Tiểu Hắc dựa đầu vào Lã Bố, nhàn nhã ngáp một cái. Giọng điệu của Sở Sở lại thay đổi, thậm chí mang theo sự kiên quyết: "Con muốn cùng mọi người đánh bại tang thi."

"Con đang nghĩ, mười năm sau, con sẽ trở thành một người phụ nữ phải chạy trốn khắp nơi. Lúc đó, con có hối hận vì bây giờ không đứng lên hay không?"

Xung quanh im lặng, mọi người không chớp mắt nhìn đôi mắt vừa khóc xong vẫn hơi sưng của Sở Sở, phản chiếu ánh lửa ấm áp lay động, sáng lấp lánh.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...