Dễ thương, hoạt bát, lương thiện, chính nghĩa, có dũng khí.
Nhưng trong thời gian này, Sở Sở bắt đầu trở nên im lặng.
Thực ra mọi người đều như vậy, trải qua ngày tận thế, còn mấy ai có thể giữ tâm trạng thoải mái? Vì vậy, những người xung quanh vô thức cho rằng Sở Sở còn nhỏ tuổi như vậy, trải qua thảm họa khủng khiếp, gặp cú sốc rất lớn.
Lúc này Diệp Sơ mới nhận ra, Sở Sở dường như không đơn thuần là vì ảnh hưởng của ngày tận thế, thậm chí còn sợ tiếp xúc với cô và những người trong nhà? Hơn nữa, cô thường ở bên cạnh Trương Hồng mà không ai dám lại gần.
Rất nhanh, hai người đã đến dưới chân Cổ thụ.
Cảm nhận được bàn tay mềm mại của Sở Sở truyền đến sự căng thẳng, Diệp Sơ hơi dùng sức bóp nhẹ để an ủi, sau đó nói với Sở Sở: "Sở Sở, đừng sợ, Cổ thụ đã nghe được lời cầu nguyện của em, muốn hỏi có em phải đã trải qua chuyện gì không tốt lành không?"
Cổ thụ rất phối hợp lắc lư tán lá, vang lên tiếng xào xạc như gió thổi qua lá cây, tạo cảm giác yên lòng.
Tôn Sở Sở cúi mặt, chỉ nhìn Cổ thụ, trong lòng dường như đang đấu tranh.
Diệp Sơ thấy vậy, nói thẳng: "Sở Sở, nói cho chị biết, có phải em đã mơ thấy... chị chết không?"
Lời này vừa nói ra, Tôn Sở Sở trợn tròn mắt, kinh hoàng nhìn Diệp Sơ, lắp bắp nói: "Chị Diệp Sơ... em... em..."
Còn chưa nói hết câu, những giọt nước mắt to như hạt đậu đã rơi khỏi hốc mắt cô bé.
Diệp Sơ vội vàng ôm lấy cô bé, vỗ lưng an ủi: "Không sao không sao, Sở Sở, em đã cứu mạng chị, cứu mạng mọi người."
"Thật không?" Sở Sở khóc rất dữ dội, lại bị Diệp Sơ nói đến sửng sốt, vừa nấc vừa trả lời.
"Tất nhiên! Đây là dị năng mà chỉ Cổ thụ mới biết nên mới hỏi chuyện em. Em có thể đãcó được một dị năng rất lợi hại, cứu được mọi người."
Tôn Sở Sở trợn tròn mắt, sau đó cảm xúc bùng phát, giống như sự ấm ức và áp lực tích tụ lâu ngày đột nhiên được giải tỏa, cô bé khóc lớn hơn.
Cô bé vừa ôm Diệp Sơ vừa nói: "Em... em vẫn luôn tưởng mình đang mơ, là đêm chị trở về, có quái vật xông vào nhà, anh Trương Hồng đã chết để bảo vệ em, những người khác đều chết, chị chiến đấu đến cùng để bảo vệ em, sau đó chúng ta cùng nhau bị nổ.
.. Kết quả..."
Diệp Sơ lúc này mới hiểu ra, hóa ra hôm đó cô đã chết một lần rồi. Có lẽ cuối cùng Sở Sở cũng chết chung, cho nên trên người cũng mang theo một chút ảnh hưởng của gợn sóng thời gian.
Bản thân mình hiện tại hoàn toàn không nhớ được chuyện này, thật đáng sợ. Có lẽ vì lần luân hồi này mà đám tang thi ở Ích Thành đã thay đổi hướng tấn công, cho nên tối hôm sống lại, cô và ba trực đêm thì không gặp nguy hiểm nữa.
"Kết quả là cô đã quay lại thời điểm đang ngủ trước đó sao?" Cổ thụ lên tiếng nói với Tôn Sở Sở.
Sở Sở vừa khóc vừa gật đầu.
"Cô cảm thấy không dám kể những chuyện này với người khác?" Cổ thụ lại hỏi.
Sở Sở lại gật đầu, nói "Em thấy... em đã mơ một giấc mơ không tốt, không dám nói ra."
Diệp Sơ cũng hiểu ra, vì bị năng lực thời gian áp chế nên Sở Sở không thể kể chuyện này với ông Tôn hay ba mẹ mình. Thêm vào đó là cảm giác tội lỗi và áp lực khi "mơ" những người bên cạnh đều chết, cộng với việc Diệp Sơ là người duy nhất có thể giao lưu về chuyện này với cô bé thì suốt ngày bận rộn bên ngoài, khiến Sở Sở vẫn luôn giấu chuyện này trong lòng.
Không ai biết, chỉ có một cô bé mười tuổi lẻ loi âm thầm chịu đựng những điều này trong lòng.
Tiếp theo, Diệp Sơ và Cổ thụ đã giải thích chi tiết về năng lực thời gian cho Sở Sở và Ngô Chiêu, Sở Sở nghe xong thì rõ ràng đã vui vẻ trở lại, trên mặt thậm chí còn hơi kiêu ngạo.
"Vậy nên, ban đầu mọi người định cho chị dùng viên tinh thể thời gian cấp S này sao?" Ngô Chiêu hỏi.
"Đúng vậy." Diệp Sơ trả lời.
Cổ thụ chen ngang nói: "Nhưng bây giờ, cô bé họ Tôn này phù hợp hơn."
Ba người có mặt đều sửng sốt, Diệp Sơ hỏi: "Tại sao?"
Cổ thụ nói: "Năng lực thời gian trong cơ thể cô bé họ Tôn này ít nhất cũng ở cấp D, thậm chí có thể đạt cấp C. Nhưng cô gái họ Ngô không còn năng lực thời gian nữa, chỉ còn dấu vết của năng lực cấp F... đêt cô ấy sử dụng một viên tinh thể năng lực cấp S thì rất nguy hiểm."
ebookshop.vn - ebook truyện dịch giá rẻ
Bình luận