Đoạn phim trong máy quay kỹ thuật số vẫn tiếp tục phát, không biết là do vấn đề ánh sáng hay là nguyên nhân gì khác, hình ảnh trong đoạn phim càng lúc càng lờ mờ, giống như là bị một màn đen bao phủ.
Người đàn ông trong đoạn phim đã thu hút sự hứng thú của những người khác. Bởi vì bọn họ không ngừng hỏi thăm, người đàn ông kể lại một chuyện đã từng xảy ra đối với mình.
Khi còn bé trong nhà anh ta cũng thờ một cái điện thờ, điện thờ đó nằm đối diện với cửa phòng khách, phía trên bị phủ một tấm vải đen rất dày.
Trước khi lâm chung, ông nội của người đàn ông có dặn người nhà rằng sau khi ông chết, dù cho có xảy ra bất cứ chuyện gì cũng không được mở điện thờ ra, đợi đến khi ông hạ táng thì trực tiếp chôn cái điện thờ kia ở trong quan tài của mình.
Bởi vì chuyện chia tài sản nên sau khi ông nội mất, người trong nhà đó xích mích cãi nhau, từ cãi lộn nhanh chóng biến thành chân đấm tay đá, trong quá trình đánh nhau thì điện thờ bị đổ ngược.
Người lớn cãi nhau đỏ mặt tía tai, không ai thèm để ý đến chuyện điện thờ bị đổ ngược, chỉ có đứa cháu trai nhỏ tuổi tò mò nhìn thoáng qua bên trong điện thờ.
Ngay sau đó đứa cháu trai thực hiện một hành động mà không một ai ngờ tới, nó gọi một tiếng “ông nội” với điện thờ.
Tiếng kêu này dọa những người lớn đang đánh nhau vì chuyện gia tài. Tất cả bọn họ đều nhìn chằm chằm đứa cháu nhỏ, còn đứa cháu trai nhỏ tuổi thì lại ngồi xổm phía trước điện thờ, hai mắt nhìn thẳng vào điện thờ, cứ như lúc này ông nội của nó đang trốn trong điện thờ vậy.
Ở nông thôn người ta hay nói trẻ con có thể nhìn thấy ma quỷ, mấy người lớn cảm thấy chắc hẳn là ông cụ tức giận, vì vậy vội vàng dựng điện thờ lên, cuối cùng bán căn nhà cũ, chôn điện thờ và tro cốt của ông lão cùng nhau theo như di chúc.
Chuyện này vốn nên kết thúc ở đây, nhưng người đàn ông lại đổi giọng. Vào ngày hạ táng ông lão, đứa cháu trai từng nhìn thấy thứ ở trong điện thờ cũng chẳng thấy đâu cả.
Cứ như là đã bốc hơi khỏi nhân gian rồi vậy. Không ai biết nó đi đâu, cũng không ai biết rốt cuộc nó đã nhìn thấy gì ở trong điện thờ.
Trong đoạn phim, mấy người bạn nghe người đàn ông kể chuyện xưa xong, không những không sợ hãi mà thậm chí còn giật dây chủ nhân nhà thờ tổ mở điện thờ của mình ra xem thử.
Dưới sự kích thích của cồn, mấy người nhốn nháo đi đến hành lang.
Bọn họ có người cầm ly rượu, có người cầm điện thoại, còn có người cầm camera kỹ thuật số quay phim lại.
Bên ngoài căn nhà cũ vẫn đang đổ mưa to, mấy người ồn ào đứng ở bên cạnh điện thờ.
Anh chàng béo vừa đi qua điện thờ lúc nãy đứng đầu tiên, anh ta đưa tay xốc tấm vải đen che trên điện thờ lên, đôi bàn tay mập mạp nắm lấy cửa điện thờ.
Lúc anh chàng béo chậm rãi dùng sức định mở cửa điện thờ ra, ngoài cửa sổ bỗng chớp lóe một cái, đèn trong phòng chợt tắt ngấm hết cả.
Trong khoảnh khắc đó, khi các khách tham quan đang tập trung lực chú ý quan sát đoạn phim trong máy quay kỹ thuật số, bóng đèn trong cảnh tượng ngoài hiện thực cũng tắt phựt!
Hiện thực và đoạn phim đồng bộ với nhau, trong đoạn phim truyền ra tiếng thét, khách tham quan ở ngoài hiện thực cũng đang gào lên, tất cả cứ như là khắc sâu và tái diễn.
Trong bóng tối vang lên tiếng cửa điện thờ bị mở ra. Vài giây sau, ánh đèn trong đoạn phim và ngoài hiện thực đều đồng thời sáng lại.
Bảy người bạn trong đoạn phim đứng túm tụm trên hành lang, trợn mắt hốc miệng, bọn họ phát hiện cửa điện thờ đã bị mở ra.
Bảy người đưa mắt nhìn nhau, cuối cùng đều dời tầm mắt về phía anh chàng béo. Anh chàng béo rất là thắc mắc, nói là mình vốn không hề dùng sức, người mở cửa điện thờ không phải là anh ta.
Lúc xem đến đây, Trần Ca thét lớn một tiếng với khách tham quan đứng bên cạnh: “Tránh hết ra!”
Anh nhìn về phía cuối hành lang. Ở nơi âm u hẻo lánh, điện thờ lẻ loi trơ trọi nọ bị mở ra!
“Mở ra từ lúc nào?”
Đoạn phim vẫn đang được phát, máy quay kỹ thuật số được cố định trên cái vali, vali lại nằm kẹt ở giữa cái giường và tủ chén, rất khó lấy ra, đám Trần Ca chỉ có thể tạm thời mặc kệ cái điện thờ, tiếp tục quan sát.
Trong phòng sáng lên lại, mấy người cũng nhìn thấy trong điện thờ không có gì cả, ai nấy đều cho rằng truyền thuyết chỉ là gạt người, bèn trở về phòng khách chính.
Bọn họ lại chơi một lúc, cảm thấy không có gì hay bèn dọn dẹp sơ sơ lại phòng, bỏ chai rượu và rác thải sang góc tường, sau đó trở về phòng đi ngủ.
Máy quay kỹ thuật số bị một người trong nhóm lấy đi. Anh ta trở về phòng mình, cũng chính là căn phòng chỗ đám Trần Ca đang đứng lúc này.
Anh chàng này nói tiếng ngủ ngon với máy quay, sau đó thì tắt máy quay đi.
Các khách tham quan vốn cho rằng đoạn phim đến đây là kết thúc, nhưng một lát sau lại xuất hiện đoạn phim mới.
Anh chàng lúc nãy còn đang rất bình tĩnh, lúc này lại cuộn mình trong chăn, anh ta run tay giơ cái máy quay kỹ thuật số vừa mới mở ra.
Khi các khách tham quan khác còn chưa rõ anh ta đang làm gì, người đàn ông lén đưa máy quay ra khỏi chăn, hình ảnh quay được là tủ âm tường đối diện phòng ngủ.
Trong phòng ngủ không bật đèn, ánh sáng lờ mờ, tủ âm tường trong đoạn phim trông cũng không có gì quá đáng sợ, chỉ là cửa chưa được đóng chặt, vẫn còn một khe hở nhỏ.
Hình ảnh như thể đứng im, mà đúng lúc này, trong tủ âm tường đột ngột xuất hiện một con mắt!
Hình ảnh hơi rung rung, có thể nhận ra người đàn ông trốn trong chăn đang rất sợ hãi, anh ta ép bản thân mình không được lên tiếng.
Người đàn ông có thể chắc chắn trong tủ âm tường có thứ gì đó đang trốn, anh ta tiếp tục dùng máy quay quay cái tủ âm tường, thế nhưng con mắt kia lại không xuất hiện nữa.
Một lát sau, hình như máy quay kỹ thuật số đã sắp hết pin, một tay người đàn ông cầm máy quay, tay còn lại đi lấy thứ gì đó. Thế nhưng lúc này, hình ảnh lại đột nhiên rung lên một cái, hình như là vì người đàn ông đụng trúng thứ gì đó.
Sau đó, bàn tay cầm máy quay của người đàn ông chậm rãi chuyển động, anh ta nhắm ngay ống kính máy quay vào bản thân mình.
Trong màn hình hiện ra khuôn mặt anh ta, và cũng lộ ra khuôn mặt khác ở trong chăn.
Người đàn ông muốn hét lên, thế nhưng mái tóc đen dơ bẩn rối nùi đang ghìm chặt cổ của anh ta, nhét vào trong miệng của anh ta.
Máy quay kỹ thuật số rớt xuống, hình ảnh cuối cùng dừng lại ở cửa, theo hướng quay được có thể nhìn thấy điện thờ bị mở ra ở phía cuối hành lang.
Xem hết đoạn phim, các khách tham quan xung quanh đều đổ đầy mồ hôi lạnh.
Trong tình huống biết được hướng dẫn qua cửa không còn dùng được, tất cả các khách tham quan đều nhìn sang Trần Ca, cứ như anh đã trở thành nhân vật nòng cốt được mọi người ngầm thừa nhận.
“Thứ nguy hiểm nhất trong cảnh tượng này là điện thờ, bình thường thì khách tham quan sẽ tuyệt đối không mở ra, thế nhưng trong mức khó địa ngục, có người đã mở nó ra giúp chúng ta.” Trần Ca quay người lại mới phát hiện ra tất cả mọi người đều đang ngoan ngoãn chờ anh nói tiếp: “Nghề của tôi chỉ là nhân viên tình nguyện, thỉnh thoảng mấy người cũng phải tự mình động não đi chứ?”
Trong một nhóm bảy người, cả sáu người đều là tay trong, khách tham quan duy nhất lại còn trở thành lãnh đạo cả đội.
Trần Ca muốn tìm hiểu một vài tin tức, giữ những “khách tham quan” này lại vẫn còn có tác dụng, cho nên anh chỉ có thể ép mình vờ như vẫn chưa phát hiện ra: “Trong đoạn phim không nói cho chúng ta biết rốt cuộc trong điện thờ có cái gì, nhưng căn phòng này biến thành như vậy chắc chắn có liên quan đến cái điện thờ kia, nhân tố quyết định việc thoát khỏi hẳn là cũng nằm trên điện thờ. Tôi nhớ trong số mấy người có một người là thám tử, có thể sau khi đi vào cảnh tượng mới thì nhận được một vị trí của manh mối.”
“Tôi là thám tử.” Người đàn ông đeo kính lấy đồng hồ của mình ra nhìn một lúc: “Manh mối kia giấu ở trong điện thờ…”
Mấy khách tham quan đi ra khỏi phòng ngủ, đi đến cuối hành lang.
Người đàn ông đeo kính dùng di động chiếu vào trong bàn thờ, mấy người khom lưng nhìn thử, phát hiện trên vách trong bàn thờ đều bị móng tay cào ra một chữ “chết”.
Bình luận