Hoa văn phức tạp trên vách tường chuyển động, cửa sổ màu đen nhánh bị Trần Ca đẩy ra chậm rãi.
Một luồng âm khí xộc đến, Trần Ca khẽ nheo mắt lại, cơ bắp phía sau lưng anh cũng căng cứng, vẫn duy trì động tác đẩy mở cửa sổ.
“Trong cảnh tượng này có giấu những thứ đó!”
Trần Ca rất quen thuộc với cảm giác này, hai mắt chậm rãi híp lại, anh bắt đầu quan sát cảnh tượng mới ở trước mắt.
Bên kia cửa sổ là một căn phòng mang phong cách Nhật Bản, các vật dụng và đồ trang trí trong phòng đều là phong cách của Nhật, đương nhiên mấy điều này không quan trọng, thứ làm Trần Ca thật sự để ý chính là vách tường của căn phòng.
Bốn xung quanh vách tường in đầy những dấu tay máu, ánh đèn trên trần nhà lúc sáng lúc tối, phía dưới cái đèn hình vuông có thể nhìn thấy vô vàn xác bướm rải rác, bên cạnh thi thể là dấu vết nến cháy, cứ như là từng có người đứng dưới ánh đèn, dùng ngọn nến chậm rãi đốt cháy cánh bướm.
Sau khi cánh cửa của cảnh tượng mới mở ra, cảnh tượng sau lưng Trần Ca xuất hiện thay đổi.
Trần nhà rướm máu xuống dưới, cánh cửa ở hành lang bị đẩy mạnh, ngoài cửa như có tiếng bước chân truyền đến.
Không đợi các khách tham quan phản ứng lại kịp, cánh cửa ở phòng khách thông với hành lang đã bị đóng lại, ngoài cửa vang lên tiếng cười của cô bé, cứ như vào giờ phút này đứa bé kia đang đứng ở ngoài cửa.
“Con bé đến tìm búp bê vải của nó à?" Mặc dù Trần Ca cũng cảm thấy một người lớn như mình thế này mà cướp đồ chơi của con nít nhà người ta thì không tốt, nhưng vừa nghĩ tới việc mình muốn cứu rỗi cô bé, trợ giúp cô bé thoát khỏi bể khổ, áp lực trong lòng Trần Ca nhỏ đi hẳn.
“Trần Ca, trước đó tôi cũng đã từng đi vào cảnh tượng mới này.” Lúc đầu thái độ của cảnh sát đối với Trần Ca rất tệ, nhưng thái độ của anh ta đã dần thay đổi trong vô thức mà chính anh ta cũng không nhận ra, có lẽ là do anh ta thật sự sợ hãi.
“Có điều gì cần phải chú ý không?”
“Trong phòng có lời nguyền, bám lên trên ba món đồ riêng biệt, chúng ta cần tìm được ba món đồ đó khi ma quỷ tấn công, sau đó đưa chúng vào điện thờ, dùng tượng thần trong điện thờ để tịnh hóa lời nguyền.” Cảnh sát nhớ lại đứng lên: “Chắc chắn độ khó của mức độ địa ngục sẽ cao hơn, nói không chừng lần này chúng ta phải tìm mười mấy món đồ đó.”
“Tìm kiếm mười mấy món đồ thì không khó, tôi chỉ sợ cả căn phòng này đều đã bị lời nguyền bao phủ, tất cả những món đồ và con người trong phòng đều là lời nguyền.” Trần Ca có Âm Đồng, trong mắt của anh, tất cả mọi thứ trong phòng đều nhuốm màu không lành, thậm chí nếu khách tham quan đụng vào những món đồ này thì vận may của họ cũng sẽ bị ảnh hưởng.
Điều này thể hiện sự khác biệt giữa nhà ma của Trần Ca và khu vui chơi Tương Lai Ảo. Nhà ma của anh có thể để cho nhân viên chậm rãi xâm chiếm tâm trạng tiêu cực trên người khách tham quan, còn khu vui chơi Tương Lai Ảo lại đang đứng trong một trạng thái mất khống chế, khách tham quan nhiễm phải sự không may, đồng thời còn truyền sự không may này cho người nhà của họ.
“Lời nguyền và lệ quỷ không giống nhau.” Trần Ca nhớ lại những chuyện mình đã gặp phải ở trấn Lệ Loan, cái bóng hiểu rất rõ về lời nguyền, và hình như đây cũng là một đặc điểm của ma quỷ ở vùng ngoại ô phía Đông.
Đi qua cửa sổ bước vào giữa phòng, bên tai Trần Ca nghe thấy tiếng leng keng leng keng. Tiếng động này không biết tại sao lại xuất hiện, cứ như là để báo cho chủ căn phòng biết là có khách đến vậy.
“Lúc mọi người tìm kiếm đồ đạc, tốt nhất là lấy quần áo của mình lót vào, đừng dùng cơ thể tiếp xúc trực tiếp với những thứ ở trong căn phòng này.”
Nghe thấy lời Trần Ca nói, cả mấy khách tham quan đều rất nghi ngờ. Bọn họ trố mắt nhìn nhau, mặt mũi ai nấy toàn là dấu chấm hỏi.
“Ở góc tường chất đống chai rượu và rác thải, trong đồ gạt tàn thuốc có những đầu thuốc lá của ba nhãn hiệu khác nhau, quần áo và giày dép quăng lung tung cũng có số đo khác biệt, giống như là trước đây không lâu có người tụ tập trong căn phòng này, hình như tất cả bọn họ đều uống say cả.”
“Đúng vậy, lần trước lúc tôi tham quan thì tìm được tài liệu có liên quan trong phòng ngủ, một đám người tới nhà bạn ở dưới quê chơi, sau đó có mưa to khiến đất đá sạt lở, bọn họ không thể về ngay được nên đã ở lại nhà của người bạn dưới quê.” Lời cảnh sát nói đã chứng minh suy đoán của Trần Ca, bản thân cảnh sát cũng giật mình trước sức quan sát nhạy bén của Trần Ca.
“Tài liệu ở trong phòng ngủ?” Một mình Trần Ca bước vào phòng ngủ. Lúc đẩy cửa ra, bên tai anh vang lên tiếng hát của một cô bé.
Giọng hát trong trẻo linh hoạt, ẩn chứa một nỗi bi thương. Trần Ca không nghe rõ lời bài hát cụ thể cho lắm, chỉ nghe loáng thoáng hai chữ bươm bướm.
Bên trong toàn bộ cảnh tượng kiểu Nhật là sáu căn phòng, căn phòng ngủ mà Trần Ca bước vào là một trong những căn phòng có diện tích nhỏ nhất.
Chăn mền trải trên mặt đất, trong không gian chật chội có rất nhiều vật linh tinh, có giày dép và quần áo đàn ông, còn có rất nhiều tóc của phụ nữ, nhưng trong đó thứ hấp dẫn sự chú ý của người ta nhất hẳn là một cái máy quay kỹ thuật số được đặt cố định bên trên cái vali.
Nguyên nhân thiết bị này được cố định bên trên vali, Trần Ca suy đoán chắc là do khu vui chơi lo thiết bị sẽ bị người ta trộm mất, cho nên mới cố ý làm như vậy.
“Món đồ tản ra vẻ không may mắn, ai mà thèm trộm chứ?” Trần Ca mở máy quay kỹ thuật số ra, bên trong hiện lên hình ảnh của bốn người đàn ông và ba người phụ nữ. Ban ngày bọn họ du ngoạn lòng vòng trong thôn, cảm thán phong cảnh đẹp đẽ, không khí trong lành, đến đêm lúc định lái xe rời đi thì không ngờ trời lại đột ngột đổ mưa, người lớn trong thôn cho biết con đường rời khỏi thôn đã bị đất đá sập chặn lại, bọn họ chỉ có thể ở lại trong thôn, đợi đến khi trời sáng rồi đi.
“Người lớn trong thôn nói đường bị chặn lại? Bọn họ không tận mắt nhìn thấy mà dám yên tâm ở lại?”
Trần Ca tiếp tục xem, mấy khách tham quan khác cũng đều tụ lại.
Trong bảy người đó có một người là dân địa phương, anh ta sắp xếp cho sáu người còn lại đến nhà thờ tổ ở.
Mưa lớn trút xuống không ngừng, thế nhưng tâm trạng vui vẻ của mọi người không hề chịu bất kỳ ảnh hưởng gì, bọn họ uống rượu, đánh bài trong nhà, tụ tập đến tận hơn nửa đêm.
Lúc này, hình ảnh trong máy quay kỹ thuật số trở nên tối đi rất nhiều, bảy người tụ tập trong phòng khách chính, rượu đã uống gần cạn, một anh chàng đeo kính mập mạp trong nhóm đang định đi vệ sinh, bỗng anh ta chợt nhìn thấy ở chỗ âm u nhất nơi cuối hành lang có trưng bày một điện thờ.
Điện thờ bình thường đều được đặt trang trọng trên bàn, đây là lần đầu tiên anh ta nhìn thấy kiểu điện thờ được bày trong hành lang như thế này.
Trong đoạn phim, anh chàng béo say khướt ngồi xổm ở phía trước điện thờ, anh ta ngoẹo đầu nhìn vào trong bàn thờ, giống như là nghe thấy tiếng động gì kỳ lạ.
Anh chàng béo vươn tay nắm lấy tấm vải đen đậy trên điện thờ, đang định xốc tấm vải đen lên thì đột nhiên ở sau lưng có người gọi anh ta một tiếng, người gọi anh ta chính là người đang quay đoạn phim.
Anh chàng béo giật mình, bò dậy từ dưới đất. Anh ta đi vệ sinh xong thì đi đến bên cạnh chủ nhân nhà thờ tổ, hỏi thăm chuyện cái điện thờ kia.
Chủ nhân nhà thờ tổ cho biết mình cũng không rõ chuyện này lắm. Anh ta đi học một mình trong thành phố, một ngày nào đó chợt nhận được cuộc gọi của cảnh sát, nói là trong lúc cha mẹ và bà nội của anh ta lái xe về nhà thì gặp phải đất lở, cả người và xe đều rơi xuống sông, bây giờ ở trong nhà chỉ còn lại có một mình anh ta.
Lúc này một người đàn ông khác đặt ly rượu xuống, thần bí nói với những người khác rằng trong bàn thờ đặt trang trọng trên bàn thì thờ thần linh, còn trong bàn thờ đặt ở nơi âm u hẻo lánh thì lại nuôi quỷ.
Bình luận