Nhấc chân lên rồi hạ xuống là động tác rất đơn giản nhưng đối với Trần Ca bây giờ lại có chút hơi gắng sức, anh cảm thấy đầu choáng váng, nặng trĩu, cơ thể như bị rất nhiều thứ đè nặng, trong bóng tối như có một sức mạnh muốn kéo anh trở về.
Trần Ca cũng biết trong bóng tối đang ẩn giấu một thứ gì đó, cũng không biết hiện tại bên cạnh mình có con ma nào hay không, thực ra có đôi khi không nhìn thấy cũng rất tốt, ít ra sẽ không làm tăng thêm sợ hãi nữa.
Từ tầng mười bảy lên đến tầng mười tám cũng mất vài phút đi bộ.
Khi Trần Ca thành công lên đến tầng mười tám, anh suýt chút nữa ngã xuống.
“Cơ thể có hơi lạnh, đầu đau quá.”
Trần Ca mệt chết đi được, sự mệt mỏi đó đến từ tinh thần, cứ như thể anh đã làm việc căng thẳng suốt mười mấy tiếng đồng hồ.
“Bây giờ có lẽ mình đã lên đến tầng cao nhất rồi.” Trần Ca vịn vào vách tường, anh vẫn không mở mắt ra.
Vì lý do an toàn, anh cúi người xuống và dùng tay sờ mặt đất và tường từng chút một, không bỏ qua bất kỳ xó xỉnh nào.
Cửu tử nhất sinh cuối cùng đã lên đến đỉnh của tòa nhà, tuyệt đối không thể để xảy ra bất kỳ sai sót nào vào giây phút cuối cùng.
Trong khi Trần Ca đang mò mẫm, dưới tầng bỗng nhiên truyền đến tiếng mở cửa, trong hành lang im lặng, âm thanh vang lên có vẻ rất đột ngột.
Cánh cổng sắt từ từ được đẩy ra, trên hành lang xuất hiện hai tiếng bước chân.
“Có người đang đi lên?” Trái tim Trần Ca đột nhiên nâng cao lên: “Tiếng mở cửa chắc là phát ra ở tầng mười bốn, mười lăm, là mấy người hàng xóm đuổi theo sao?”
Tiếng bước chân rất gấp gáp, bọn họ nhanh chóng tiến đến tầng cao nhất, như muốn ép buộc Trần Ca phải mở mắt, nhanh chóng kết thúc nhiệm vụ.
“Âm thanh đã đến tầng mười sáu rồi.”
Trán Trần Ca đổ mồ hôi, lưng dựa vào tường, trong lòng có chút lo lắng.
“Có muốn mở mắt không? Theo lý thuyết mà nói, hiện tại mình đã lên đến tầng cao nhất, mình cũng không sờ được thêm bậc thang nào nữa.”
Đang do dự thì tiếng bước chân đã lên đến tầng mười bảy, Trần Ca đang đứng trong góc, mặt đối diện với hành lang, mắt vẫn nhắm nghiền như trước.
Lúc này tiếng bước chân dưới tầng càng lúc càng nhanh, bọn họ đã xuất hiện ở góc giữa tầng mười bảy và mười tám, nói cách khác lúc này bọn họ đã nhìn thấy Trần Ca.
“Mình bị họ phát hiện, nhưng tiếng bước chân vẫn không dừng lại, có lẽ mục tiêu của họ không phải là mình. ”
Tiếng cười quen thuộc của đứa trẻ vang lên bên tai, ngay sau đó hai tiếng bước chân một trước một sau lần lượt lướt qua Trần Ca, sau đó một cánh cửa trên tầng mười tám được mở ra!
Gió thổi vào mặt Trần Ca, mệt mỏi trên người cũng từ từ tan biến, giống như những gì nằm trên người anh đều đã rời đi.
“Kết thúc rồi sao?”
Anh muốn mở mắt ra, nhưng anh vẫn có thể nghe thấy tiếng bước chân và tiếng cười của trẻ con.
Tiếng cười mang đến cho anh một cảm giác kỳ lạ mà anh không thể nói ra được, anh không thể cảm nhận được niềm hạnh phúc từ tiếng cười đó, nó rất trống trải, giống như đối phương chỉ là đang cười mà thôi.
Chạm vào cánh cửa đang mở, Trần Ca đứng ở cửa, giọng nói của một đứa trẻ phát ra từ phía bên kia cánh cửa.
“Chú ơi, cháu lại có một giấc mơ khác, cháu mơ về một thành phố đỏ như máu nổi lơ lửng trong biển đen, người đi trong thành phố đều cầm dao, bọn họ cắt cơ thể của mình, chôn vùi mọi ký ức.”
“Chú à, ký ức xuất hiện là do mọi người, nhưng loài người lại muốn quên lãng chúng nó, ký ức có giận không?”
“Chú, chú có đang nghe cháu nói không?”
Giọng nói của đứa trẻ ở ngay trước mặt Trần Ca, Trần Ca thậm chí có cảm giác rằng đứa trẻ đang nói chuyện với chính mình, khi anh chuẩn bị mở miệng thì một giọng nói của một người đàn ông xa lạ xuất hiện.
“Chú đang nghe đây.” Giọng nói của người đàn ông không hề có cảm xúc, lãnh đạm đến hãi người, lạnh lùng như một cỗ máy: “Ký ức sẽ không tức giận, khi nó xuất hiện, thì sẽ định trước là sẽ bị quên đi, đây là kết cục của trí nhớ.”
“Định trước là sẽ bị quên đi sao?”
“Tại sao cháu lại thích cười như vậy?” Trong giọng nói của người đàn ông có chút chán ghét.
“Bởi vì hạnh phúc, cha cháu nói rằng tất cả những gì cháu nhìn thấy là một cơn ác mộng, những điều kinh khủng đó chỉ là những giấc mơ, chúng sẽ biến mất khi cháu thức dậy, chẳng lẽ cháu không nên vui vẻ vì điều này sao?”
“Ác mộng?” Giọng điệu của người đàn ông càng trở nên lạnh lùng hơn: “Nếu một ngày nào đó, cháu phát hiện tất cả những thứ đó không phải là ác mộng, và tất cả những điều cháu mơ đều là thật, cháu còn có thể cười được nữa không?”
“Cháu không biết, có lẽ là có thể.”
“Vậy nếu một ngày cháu phát hiện mình bị lãng quên trong thành phố đỏ như máu đó và không bao giờ trở lại được, cháu vẫn có thể cười như bây giờ sao?”
“Cháu…”
“Nhất định cháu sẽ không cười nữa, sẽ điên cuồng nguyền rủa, giống như những ký ức bị chủ nhân vứt bỏ, bọc trong cảm xúc tiêu cực, càng ngày càng chìm sâu trong đại dương đen ngòm kia.” Giọng nói của người đàn ông dần mang theo chút hưng phấn, một tâm hồn có phần vặn vẹo được giấu dưới giọng điệu lạnh lùng của anh ta.
“Không, sẽ không đâu.” Giọng nói non nớt của đứa trẻ ẩn chứa sự trưởng thành không phù hợp với lứa tuổi của nó, dường như nó đã suy nghĩ rất lâu rồi mới nói tiếp: “Nếu có một ngày cháu thực sự bị lãng quên trong cơn ác mộng, cháu sẽ vẽ một cửa sổ trên đại dương đen đó, và mở một cánh cửa trong thành phố đỏ như máu, cháu sẽ để cho tất cả những kẻ đã quen với bóng tối đó nhìn thấy ánh sáng.”
Sau khi cậu bé nói xong lời cuối cùng, Trần Ca đột nhiên cảm thấy câu nói đó rất quen thuộc, như thể chính anh là người nói nó vậy.
Mi mắt giật giật, Trần Ca vô thức tiến lên trước một bước, anh muốn bắt lấy giọng nói đó theo bản năng.
“Có ánh sáng thì phải có bóng tối, cháu muốn cho bóng tối nhìn thấy ánh sáng thì ánh sáng cũng sẽ trở nên tối đi.” Người đàn ông dường như đã bắt được đứa trẻ.
“Buông cháu ra!”
“Người nên buông tay ra là cháu, đừng quay lại nữa!”
“Buông ra! Cứu với! Cứu cháu với!”
“Cuối cùng cháu cũng sẽ bị quên lãng, cho nên yên tâm đi chết đi!”
Khi người đàn ông nói đi chết đi, Trần Ca lạnh toát cả người, có một giọng nói gọi tên anh ở trong đáy lòng.
“Cứu tôi với!”
Đôi mắt đang nhắm nghiền đột nhiên mở ra, Trần Ca nhìn thấy một bác sĩ mặc áo khoác trắng đang cố gắng đẩy bản thân khi còn nhỏ từ phía trên tòa nhà xuống!
Anh lao đến mép tòa nhà một cách tuyệt vọng, nhưng khi anh tới gần thì mọi thứ đã biến mất.
Sức lực toàn thân kiệt quệ trong chốc lát, Trần Ca ngồi sụp xuống mép tòa nhà, quân áo đã bị mồ hôi lạnh thấm ướt.
“Khi mình thực hiện nhiệm vụ cấp độ ác mộng trong đường hầm, mình cũng chứng kiến mình khi còn bé bị giết chết, đây là lần thứ hai rồi. Bóng lưng của kẻ sát nhân gần như giống nhau, chắc là cùng một người, anh ta mặc bộ quần áo bác sĩ, có khả năng là vị bác sĩ đến từ Tân Hải kia, nhưng tại sao anh ta lại giết mình? Cuộc nói chuyện giữa họ có ý nghĩa gì?”
Đầu đau như muốn nứt, đôi mắt vì nhắm nghiền quá lâu, đến bây giờ Trần Ca vẫn có chút không thích ứng được.
Anh cuộn mình dựa vào tường, dụi hai mắt, khi tầm nhìn trở lại bình thường, anh quay đầu nhìn về phía bên cạnh, cố gắng muốn ôm con mèo trắng vào bên vai trái.
Nhưng ngay khi đầu vừa mới quay được một nửa, cơ thể anh như đông cứng lại.
Hai cánh tay gầy guộc hiện lên trên mặt, chiếc áo khoác đỏ như máu gần như chạm vào chóp mũi của Trần Ca.
Có một áo đỏ đang ôm vai Trần Ca, nằm ở phía sau lưng anh!
“Anh đã để lại một cánh cửa mới đẩy ra một nửa ở khu dân cư Giang Nguyên này sao?” Giọng nói của một đứa trẻ phát ra sau lưng Trần Ca.
“Tôi cũng không nhớ.” Đến lúc đó Trần Ca mới nhìn thấy con mèo trắng sắp khóc trên vai mình, con mèo không dám nhúc nhích, người không biết còn tưởng rằng đó là một mẫu vật.
Con mèo trắng vẫn luôn ở đó, nhưng nó không nhắc nhở mình, điều đó cho thấy rằng áo đỏ có thể đã xuất hiện từ khi mình nhắm mắt lại.
Con mèo trắng đang nằm ở vai trái, có lẽ nó đang ghé vào bên vai phải?
Bình luận