“Anh ta đã nói rất nhiều điều với tôi vào ngày hôm đó, tất cả đều là những điều anh ta chưa bao giờ nói trước đây.”
“Người mà cô nói chính là người đó sao, anh ta vẫn ở trong tòa nhà này sao?” Trần Ca có thể nghe thấy giọng nói run rẩy xung quanh.
“Anh ta đã chuyển ra ngoài, đã lâu không trở lại.”
“Vậy cô có muốn gặp lại anh ta không?” Trần Ca kéo nhẹ góc áo: “Tôi cảm thấy có lẽ cô sẽ có rất nhiều lời muốn nói với anh ta, dù sao thì anh ta cũng là người làm cô lạnh cả người, không có một chút cảm giác ấm áp nào.”
“Tôi...”
“Không sao đâu, tôi sẽ giúp cô, tôi nhất định sẽ giúp cô.” Trần Ca vịn vào vách tường, chậm rãi đứng lên: “Nếu như anh ta chưa hề rời Hàm Giang, trong vòng một tuần, tôi sẽ đưa anh ta đến đây. Chờ sau khi cô gặp được anh ta, tôi có thể đưa cô đến một nơi ấm áp hơn.”
Người phụ nữ không trả lời, Trần Ca cũng không vội vàng: “Bây giờ tôi lại có thêm một lý do nữa để sống, áo khoác cô cứ giữ đi, tôi sẽ quay lại.”
Tiến lên một bước, Trần Ca đang định đi lên, sau lưng lại vang lên giọng nói của người phụ nữ: “Không nên đi về phía trước nữa, anh không thể đến được đâu.”
“Không thể đến được? Tại sao?”
“Bởi vì phía trên tầng 13 chính là tầng 14.”
Một chiếc áo khoác được nhét vào trong tay Trần Ca, cảm giác lạnh lẽo và ẩm ướt từ từ tan biến.
“Cô ấy muốn nói với mình điều gì?” Trần Ca nắm chặt áo khoác: “Tòa nhà dân cư ở Giang Nguyên không có tầng mười bốn, trên trên tầng mười ba chắc là tầng mười lăm, nhưng cô ấy lại nói phía trên tầng mười ba là tầng mười bốn? Thế nói cách khác, tầng mười bốn thực sự tồn tại?”
Đã bước tới đây, Trần Ca sẽ không lui về phía sau, anh biết rằng mình đang ở rất gần với sự thật.
Trong lòng thầm đếm số bậc thang, Trần Ca đi đến tầng mười ba, tầng này rất yên tĩnh, giống như hành lang của các tòa nhà dân cư bình thường, không có bất kỳ dị thường nào.
Cất bước đi lên tầng mười bốn, khi Trần Ca đi được nửa đường, chóp mũi khẽ giật giật, anh ngửi thấy một mùi như mùi cơm chín.
Không biết nó được làm bằng gì, cũng không biết là món ăn gì, nhưng bộ não dường như ngay lập tức xác định được rằng đây là mùi cơm chín, như thể nó đã sớm khắc sâu vào trong ký ức.
“Bay ra từ tầng mười bốn sao, có người đang nấu ăn?”
Từng bước từng bước đi về phía trước, không biết có phải là do tiêu hao sức lực quá mức hay là tinh thần quá kiệt quệ, Trần Ca cảm thấy bậc thang giữa tầng 13 và tầng 14 nhiều vô cùng.
Đầu ngón tay rơi xuống, trên mặt tường vốn bóng loáng bống xuất hiện một đoạn khô nứt, trên hành lang dường như có rất nhiều những đồ vật linh tinh.
Mọi thứ xung quanh mang đến cho Trần Ca một cảm giác vừa quen vừa lạ.
Anh máy móc lặp đi lặp lại động tác nhấc chân rồi hạ xuống, ngửi được mùi thơm của cơm chín, cuối cùng cũng đã lên đến tầng mười bốn.
Khi anh vừa mới đứng vững, bản lề cửa trong hành lang quay, phát ra tiếng lạch cạch, một cánh cửa sắt được mở ra, sau đó có giọng nói của một người đàn ông phát ra từ sâu trong hành lang: “Trần Ca, con về nhà rồi sao?”
Khoảnh khắc khi nghe thấy giọng nói này, đầu óc Trần Ca trở nên trống rỗng, anh đột ngột xoay người đối mặt với hành lang.
Anh đã nghe thấy giọng nói của người đàn ông này vào hơn hai mươi năm, cái từ về nhà này, từ nhỏ đến lớn không biết anh đã nghe bao nhiêu lần.
Anh đã ghi tạc giọng nói này vào sâu trong tim, khắc vào xương cốt của mình.
“Cơm đã chuẩn bị xong rồi, con vừa mới lên tầng, mẹ con đã nghe thấy tiếng bước chân của con rồi.”
Móng tay đâm vào trong thịt, Trần Ca chậm rãi giơ cánh tay lên, túm lấy tấm vải đen bịt mắt.
Anh muốn nhìn một chút, anh chưa bao giờ muốn mở mắt đến như vậy.
Bàn tay cầm mảnh vải đen càng lúc càng dùng sức, trên mu bàn tay bắt đầu xuất hiện những mạch máu đen.
“Lần đầu tiên đi học một mình cảm giác thế nào?”
“Những đứa trẻ khác có chào đón con không?”
“Không có ai bắt nạt con chứ?”
“Đã kết bạn với ai chưa? Tính cách con giống hệt như cha, chắc là không được mọi người yêu thích lắm đúng không?”
“Rửa tay, rửa tay, rửa tay đã, đừng có chạy lung tung...”
Từng câu từng chữ vọng ra từ sâu bên trong hành lang, cho đến khi bản lề cửa lại chuyển động lần thứ hai, cánh cửa sắt đóng lại.
Giọng nói của người đàn ông biến mất, tiếng của những người khác lần lượt vang lên trong hành lang, nữ có nam có, trẻ có già cũng có.
“Gia đình mới chuyển đến có chuyện gì vậy? Cứ nửa đêm đợi khi con ngủ say lại đi ra ngoài, chẳng trách đứa trẻ của nhà đó ngày nào cũng gặp ác mộng.”
“Mấy người có nghe thấy hay không, trong nhà bọn họ ban ngày toàn phát ra tiếng cười, buổi tối thì lại đều là tiếng khóc, đứa trẻ đó một mình trong nhà không sợ sao?”
“Thật kỳ lạ, hôm nay tôi đã tận mắt chứng kiến cả gia đình ba người bọn họ đi ra ngoài chơi, tại sao ban đêm lại có tiếng trẻ nhỏ khóc trong nhà được?”
Trần Ca nói xong, anh chạm vào tường và di chuyển chân của mình, mũi giày của anh rất nhanh đã chạm vào bậc thang đi lên.
“Đúng là vẫn còn tầng mười tám.”
Bình luận