Chương 935: Người xa lạ trong thang máy

Địa hình trong tòa nhà phòng thí nghiệm cũng không phức tạp lắm, chỉ có một hành lang thẳng tắp, hai bên hành lang là đủ loại phòng thí nghiệm, cuối hành lang là một cái thang máy chở hàng chuyên dùng để vận chuyển hàng hóa.

Cặp học sinh tình nhân kia cũng không hiểu tại sao trong tòa nhà phòng thí nghiệm lại có chứa một cái thang máy chở hàng như vậy. Bọn họ không suy nghĩ gì nhiều, khách tham quan sau lưng đuổi theo như điên, đến cuối hành lang lại không có đường, nếu muốn thoát khỏi thì chỉ có cách là đi cái thang máy chuyên chở hàng kia mà thôi.

“Dừng lại!” Đại Quỷ và Tiểu Quỷ hét lớn, cặp học sinh tình nhân nghe thấy thì càng thêm sợ hãi. Bọn họ vốn đâu có trêu chọc gì đối phương, chỉ nói có mấy câu thôi mà, thế nhưng đối phương lại cứ như đang định ăn tươi nuốt sống bọn họ vậy.

Hành lang là một đường thẳng, không có bất cứ thứ gì có thể che chắn tầm mắt, trốn trong phòng thí nghiệm cũng sẽ bị phát hiện ra ngay. Cặp tình nhân học sinh kia vọt tới cuối hành lang, liều mạng nhấn nút thang máy.

“Mở cửa ra nhanh lên đi!”

Cậu học sinh sốt ruột, không hề để ý đến bảng hiệu bên cạnh thang máy: Chỉ dùng để chở hàng, cấm khách tham quan sử dụng!

Cậu ta liên tục nhấn nút, cửa thang máy màu xám bạc từ từ mở ra.

“Chúng ta sang tầng khác tránh một lúc! Những khách tham quan này không bình thường!”

Trên thang máy này có tất cả bốn cái nút, tương ứng với bốn tầng dưới mặt đất. Ba con số phía trước có màu sắc bình thường, con số đại diện cho tầng bốn dưới mặt đất thì bị máu tươi nhuộm thành màu đỏ.

Cậu học sinh đỡ bạn gái đi vào trong thang máy, cậu ta tiện tay nhấn một nút.

Cửa thang máy chậm rãi khép lại, tiếng bước chân trên hành lang cũng càng lúc càng gần.

“Em đã nghe nói ông chủ nhà ma này bị điên từ lâu rồi, thường xuyên cho nhân viên đóng vai khách tham quan. Không ngờ hai chúng ta lại xui xẻo như vậy, lần đầu tiên tới tham quan mà đã gặp phải.” Cô học sinh vô cùng cẩn thận, gương mặt nhỏ nhắn trắng bệch vì sợ hãi.

“Suỵt! Tuyệt đối đừng nói xấu ông chủ nhà ma ở trong nhà ma, anh nhớ bên Học Viện Pháp Y có người nhắc anh là ông chủ kia thù dai lắm.”

Tiếng bước chân nhanh chóng tới gần, cặp học sinh tình nhân ôm nhau đứng chung một chỗ, nhìn chằm chằm cửa thang máy, trong lòng đổ mồ hôi như tắm.

“Mau đóng lại đi! Sao mà đóng cửa chậm như vậy!”

Phịch!

Tiếng bước chân ngừng lại, một chàng trai thấp bé chạy vọt vào thang máy vào giờ khắc cuối cùng: “Còn muốn chạy à?”

Vẻ mặt Tiểu Quỷ dữ tợn. Sau khi cậu ta chui vào thang máy chở hàng, cửa thang máy chuyên dùng chở hàng đóng lại ngay lập tức, thang máy bắt đầu chạy xuống phía dưới.

Lúc đuổi theo thì không có cảm giác sợ hãi gì, sau khi đi vào rồi Tiểu Quỷ mới chợt nhận ra chuyện không ổn, một mình cậu ta phải đối mặt đồng thời với hai diễn viên nhà ma.

“Hừ, chạy nhanh thật đấy.” Tiểu Quỷ hơi yếu thế hơn một chút, nhưng cậu ta lại nhanh chóng phát hiện hai học sinh kia còn sợ hãi hơn cậu ta nhiều. Sau khi đôi bên ở chung, trong mắt bọn họ chứa đầy nỗi nghi ngờ và sợ hãi.

Vẫn còn diễn kịch à? Bọn họ muốn giành được sự đồng cảm của mình?

Trong thang máy không ai lên tiếng, dần yên tĩnh trở lại. Trong không gian kín như bưng có thể ngửi thấy một mùi hôi thoang thoảng.

Không thể nói rõ đó là mùi vị gì, giống như là đổ thật nhiều nước hoa lên trên miếng thịt hư thối, để che đi mùi thối ban đầu. Tiếc là mùi thối kia quá nồng nặc, trộn lẫn với mùi hương nước hoa tạo thành một mùi hôi mới.

Một tiếng “tinh” vang lên, thang máy ngừng lại, tất cả mọi người đều nhìn về phía màn hình hiển thị trong thang máy.

Trong lúc hoảng loạn, cậu học sinh đã ấn cái nút đi xuống tầng ba dưới lòng đất. Trên bảng điều khiển, con số 3 vẫn còn sáng, thế nhưng con số hiện lên trên màn hình lại là tầng hai dưới mặt đất.

“Sao thang máy lại ngừng ở tầng này? Có người muốn đi thang máy à?”

Ngoại trừ khả năng này ra, Tiểu Quỷ không nghĩ thêm được nguyên nhân gì khác.

Cậu ta nâng cao cảnh giác, nhìn chằm chằm cửa thang máy từ từ mở ra.

Mùi thối thoang thoảng bay vào khoang mũi, bên ngoài thang máy là một hành lang đen nhánh, không một bóng người.

“Là hai người giở trò quỷ đấy à?” Tiểu Quỷ trừng mắt nhìn cặp học sinh đang yêu. Một chọi hai, Tiểu Quỷ không chiếm ưu thế về mặt số lượng, thế nên giọng điệu của cậu ta cũng không còn ngang tàng như trước nữa.

“Sao chúng tôi có thể giở trò quỷ được chứ?” Cậu học sinh vừa sợ hãi vừa ấm ức.

“Bây giờ tôi nói thẳng với hai người, anh Bạch đã phát hiện ra chứng cứ quan trọng, hai người chính là diễn viên nhà ma!” Tiểu Quỷ ra chiều rất hung dữ, thế nhưng vẫn giữ khoảng cách với cậu học sinh kia. Cậu ta sợ đối phương bị vạch trần nên thẹn quá hóa giận, làm ra chuyện mất lý trí gì đó.

“Hai bọn tôi là diễn viên nhà ma? Các người đừng có mà vừa ăn cướp vừa la làng chứ?” Cặp tình nhân kia bực bội.

“Lúc cậu trợ lý mất tích thì ở cùng các người, cậu ta cũng dùng điện thoại của các người để nhắn tin cho Lưu Giang, đúng không hả?” Tiểu Quỷ dần bình tĩnh lại.

“Cậu trợ lý? Chính là cái tên đã cướp điện thoại của bọn tôi, rồi còn nhốt bọn tôi ở ngoài cửa ấy hả?” Nhắc đến cậu trợ lý, cặp tình nhân kia lại nổi giận đùng đùng: “Tôi còn chưa tìm các người gây sự nữa đấy! Hai chúng tôi tốt bụng cho anh ta mượn điện thoại, thế mà anh ta lại nhốt bọn tôi ở ngoài cửa, dùng hai bọn tôi để thu hút sự chú ý của quỷ hồn!”

“Cậu ta cướp điện thoại của hai người? Không phải ba người các người đi cùng nhau à?” Tiểu Quỷ không biết ai đang nói dối, nhưng cậu ta mơ hồ nhận ra có gì đó là lạ.

Trong lúc ba người còn đang cãi nhau, cửa thang máy đã tự động đóng lại, rồi bắt đầu chạy xuống phía dưới.

Mấy giây sau, cuối cùng thang máy cũng xuống tầng ba dưới lòng đất. Cửa thang máy màu xám bạc từ từ mở ra.

“Hai người đừng có đi lung tung.” Tiểu Quỷ lấy điện thoại di động của mình ra: “Đầu tiên, tôi không phải là diễn viên nhà ma. Hai người có thể lên mạng kiểm tra thử, tôi đi theo Lưu Giang đến nhà ma bài trừ hàng giả.”

“Anh định nói cái gì?” Cặp học sinh đang yêu kia vẫn không tin Tiểu Quỷ cho lắm.

“Chúng tôi không phải là diễn viên nhà ma, hai người cũng không phải diễn viên nhà ma, vậy ai mới là diễn viên nhà ma đây?” Mặc dù Tiểu Quỷ hơi bồng bột nhưng cũng không phải là đồ ngốc: “Hai người đi cùng tôi đi, chúng ta nói chuyện, hình như giữa chúng ta có hiểu lầm gì đó.”

Khi cặp học sinh yêu nhau kia còn đang phân vân, cái nút thứ tư trên bảng điều khiển thang máy bỗng tự động sáng lên.

Cửa thang máy màu xám bạc chậm rãi khép lại, con số 4 màu đỏ máu phản chiếu vào đôi mắt mỗi người.

“Tại sao cái thang máy này lại tự chuyển động?”

“Anh ấn nút đi xuống tầng bốn dưới mặt đất à?”

“Làm gì có! Lúc nãy tôi còn đang nói chuyện với hai người đấy!”

“Lẽ nào trong thang máy vẫn còn có những người khác?”

Bên trong khoang thang máy cũ kỹ chuyên dùng để chở hàng hóa vô cùng dơ bẩn, khi thang máy di chuyển xuống dưới, những vết bẩn kia bắt đầu rướm máu từ bên trong.

Mùi hôi càng lúc càng nồng nặc, cả ba khách tham quan cũng bắt đầu cảm thấy bấn an.

“Không đúng, không hợp lý! Từ tầng hai xuống tầng ba dưới lòng đất chỉ mất có vài giây đồng hồ, bây giờ đã qua lâu lắm rồi, tại sao thang máy vẫn còn tiếp tục đi xuống phía dưới?”

Máu rỉ ra từ bên trong vết bẩn, từng sợi tơ máu bò đầy thang máy, những mùi hôi quái dị kia cũng càng lúc càng nồng nặc.

Tinh!

Đến khi cả ba khách tham quan đều sắp sửa không chịu nổi, cuối cùng con số trên bảng hiển thị cũng biến sang số 4.

Cửa thang máy từ từ mở ra, bên ngoài còn có một cánh cửa sắt đã được gia cố. Nhìn qua khe hở trên cửa sắt, bọn họ thấy được một cảnh cả đời này cũng khó mà quên được.

Bên ngoài cửa sắt bị khóa lại là một hành lang có màu đỏ như máu, dòng máu sền sệt còn đang nhỏ xuống không ngừng.

“Đây, đây là nơi nào?”

Kinh khủng đến rung động, giọng nói của bọn họ run rẩy, không thể nói được một câu hoàn chỉnh.

Ba khách tham quan rúc vào chỗ sâu nhất trong thang máy chuyên dùng để chở hàng, không dám nhúc nhích một tí nào.

“Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?” Hàm răng Tiểu Quỷ run lập cập. Mùi hôi thối trong thang máy vận chuyển hàng hóa càng lúc càng nồng, chuyện tồi tệ hơn nữa là trên hành lang màu máu ở bên ngoài bắt đầu truyền đến tiếng vang có quy luật.

Giống như có một đứa bé đang đập bóng rổ, từ từ tới gần.

“Nhất định phải rời khỏi đây! Không được để cho thứ kia đi vào thang máy!” Vào khoảnh khắc sinh tử, Tiểu Quỷ cắn răng bò dậy khỏi mặt đất, cậu ta cố hết sức bấm số 1 trên bảng điều khiển.

Cậu ta muốn đóng cửa thang máy lại, nhưng thang máy không có phản ứng gì. Tiểu Quỷ ngẩng đầu nhìn màn hình, cảm thấy một cơn ớn lạnh xộc vào đại não.

Trên màn hình thang máy viết hai chữ quá tải màu đỏ!

Trong thang máy chỉ có ba người, sao lại quá tải được?

Mồ hôi lạnh chảy dọc theo trán, Tiểu Quỷ liếc nhìn thang máy, cậu ta phát hiện không biết từ lúc nào những sợi tơ máu dưới vết bẩn kia đã đan lại với nhau, tạo thành những khuôn mặt người.

Trên dưới trái phải, toàn bộ thang máy đều bị mặt người che kín!

Cùng lúc đó, cửa sắt rung lên mạnh mẽ, cứ như thể bên ngoài có vô số “thứ” đang đập vào cánh cửa này, muốn đi qua cánh cửa này bước vào thang máy.

Tơ máu chảy xuống, những gương mặt kia lần lượt hiện ra vết bẩn, từng thân ảnh kinh khủng xuất hiện. Trong thang máy chằng chịt chi chít, người đông nghìn nghịt.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...