Chương 934: Anh hỏi tôi tôi biết hỏi ai bây giờ?

“Quỷ Muội!” Tiểu Quỷ nghe thấy tiếng hét thảm của Quỷ Muội thì vô cùng sốt ruột, nhưng cậu ta cũng không dừng bước.

“Nè! Người ở đằng trước! Anh còn chưa kể xong câu chuyện lạ lúc nãy đó!” Tiểu Quỷ chạy hết tốc lực nhưng vẫn không đuổi kịp lão Chu, chỉ có thể kêu lớn: “Chỉ cần có người làm bạn với quỷ học sinh thì quỷ học sinh sẽ rời đi ngay, vậy cuối cùng người làm bạn với quỷ học sinh sẽ như thế nào?”

Mặc dù Tiểu Quỷ không dám đi cứu Quỷ Muội nhưng cậu ta vẫn vô cùng quan tâm đối phương.

“Chỉ khi nào đến ngày cúng cô hồn thì quỷ học sinh mới trở về. Sau khi cậu ta tìm được bạn, tất nhiên là sẽ dẫn bạn cậu ta đi cùng rồi.”

“Cậu cũng có thể đổi cách nghĩ khác, nói không chừng bạn của cậu sẽ trở thành quỷ học sinh mới, có phải là nghĩ như vậy thì sẽ không còn đáng sợ nữa không?”

“Phải cái em gái anh đấy!”

“Không phải là em gái tôi, là Quỷ Muội.” Lão Chu che ngực chạy vội, thế nhưng vẫn có thể nói chuyện bình thường.

Một nhóm bảy người bỗng chốc biến thành năm người, tiếng gào thét của quỷ học sinh ở phía sau hành lang vẫn không ngừng lại, nhưng mọi người vẫn có thể cảm nhận rõ tốc độ của cậu ta đã chậm lại.

“Đừng chạy lung tung!” Trong khoảnh khắc mấu chốt, Bạch Bất Hối dừng lại. Lúc nãy tâm trạng bị dẫn dắt, anh ta chạy theo lão Chu và Đoàn Nguyệt đến chỗ sâu trong tòa nhà dạy học: “Dù cho có chạy trốn, chúng ta cũng phải chạy trốn sang bên phía thư viện chứ! Lưu Giang đang ở bên đó, chúng ta nhất định phải nhanh chóng tụ họp với anh ta!”

“Nhưng mà cậu biết thư viện nằm ở đâu à?” Lão Chu dựa lưng vào tường, há hốc miệng thở dốc.

“Không biết, nhưng mà chúng ta có thể hỏi.” Bạch Bất Hối lấy điện thoại di động ra, mở đèn pin trên điện thoại lên, chiếu sáng hành lang sau lưng: “Tôi đã từng xem rất nhiều phim kinh dị, cũng từng chơi rất nhiều trò chơi kinh khủng. Bản thân tôi cũng là nhà thiết kế nhà ma, tình huống lúc nãy không phải là hình chiếu đuổi theo, nhất định là người thật cải trang!”

“Cậu muốn nói cái gì?”

“Nếu đã là người thật đóng giả, không cần biết nó khủng bố đến mức nào, chúng ta đều chẳng cần phải sợ hãi!” Bàn tay đỡ mắt kính của Bạch Bất Hối đang run rẩy, trong lòng anh ta chắc chắn không hề bình tĩnh như vẻ ngoài: “Chúng ta chỉ đang tham quan nhà ma mà thôi, chỉ cần tin tưởng mọi thứ là giả thì sẽ không sợ hãi gì cả!”

Anh ta lặp đi lặp lại giống như là đang tự trấn an bản thân. Lúc này quỷ học sinh đã đuổi theo từ bên kia hành lang.

Đối phương mặc đồng phục quái dị, cơ thể tạo ra một cảm giác không hề chân thật.

“Chúng ta làm bạn nhé!”

“Tao không tin chuyện ma quái này đâu!” Bạch Bất Hối nghiến chặt răng, cầm điện thoại di động, cố ý dùng ánh sáng mạnh chiếu rọi quỷ học sinh.

Trong hành lang mờ tối, ánh sáng phát ra từ đèn pin trên tay trông muôn phần chướng mắt.

Quỷ học sinh bị ánh sáng chiếu rọi, tốc độ lại càng nhanh hơn, thân thể cũng càng thêm phần mờ ảo.

“A!”

Bạch Bất Hối hét lớn với quỷ học sinh, quỷ học sinh nương theo ánh sáng vọt tới trước mặt Bạch Bất Hối.

Gương mặt kinh khủng không ngừng phóng đại trong con mắt Bạch Bất Hối, sau đó xuyên qua thân thể anh ta.

Sau khi tìm được hai người bạn, chấp niệm của quỷ học sinh đã yếu đi rất nhiều. Nó dùng chút sức lực cuối cùng xuyên qua thân thể Tiểu Quỷ, sau đó biến mất không thấy đâu nữa.

“Giả à? Là hình chiếu sao?”

Hai chân Bạch Bất Hối đã cứng đờ, mặt mũi đổ đầy mồ hôi lạnh.

Khoảnh khắc vừa nãy anh ta bị dọa đến nỗi suýt chút nữa là đã ngất đi, may mà ý chí của anh ta hơn người mới có thể gắng gượng được.

“Anh Bạch? Anh không sao chứ?” Bản thân Tiểu Quỷ cũng không nhận ra mình đã thay đổi xưng hô với Bạch Bất Hối: “Thứ vừa nãy là cái gì vậy? Giống y như thật ấy, sao mà nhà ma này làm được?”

“Chỉ cần lợi dụng một ít kỹ thuật thị giác đơn giản là có thể tạo ra hiệu quả tương tự, khu vui chơi Tương Lai Ảo chúng tôi còn có cảnh tượng kinh khủng hơn thế nữa.

” Bạch Bất Hối cười khinh thường, cố gắng cử động đôi chân tê rần vì sợ hãi.

“Khoa học kỹ thuật bây giờ phát triển quá.” Đại Quỷ và Tiểu Quỷ đều vây quanh: “Nếu cái thứ kia là giả, vậy bây giờ chúng ta quay lại tìm Quỷ Muội nhé? Chắc là cô ấy bị dọa phát sợ rồi!”

“Được, không thể bỏ mặc một mình cô ấy như vậy được.” Bạch Bất Hối nhìn sang lão Chu và Đoàn Nguyệt: “Hai người đi chung với chúng tôi đi, chúng ta không thể tách nhau ra nữa.”

Sau khi mọi người phát hiện ra bí mật của nhà ma, biết tất cả ma quỷ ở đây đều là giả, ai nấy đều không còn sợ hãi nữa.

Bọn họ quay lại theo đường cũ, nhưng lại không tìm thấy Quỷ Muội, cứ như cô nàng kia đã biến mất rồi.

“Người đâu rồi? Sao không có tiếng động gì hết vậy? Theo lý thuyết, sau khi Quỷ Muội phát hiện ra con quỷ kia là hình chiếu, hẳn là phải nhắc nhở chúng ta mới đúng, trừ phi…” Bạch Bất Hối nhìn thoáng qua xung quanh: “Nơi này còn có diễn viên nhà ma khác! Bọn họ đặt một cái bẫy liên hoàn! Hình chiếu con quỷ chỉ là bước đầu tiên mà thôi!”

Mấy người còn đang suy đoán, ở bên kia hành lang bỗng vang lên tiếng bước chân dồn dập, một cặp tình nhân vội vàng chạy sang bên này.

“Trông quen lắm…”

“Là cặp học sinh yêu nhau kia!”

“Chắc hẳn hai diễn viên này chưa biết mình đã bị lộ.”

Bạch Bất Hối và Đại Quỷ, Tiểu Quỷ nhìn nhau, trong lòng bọn họ chứa đầy một bụng lửa giận vì bị trêu đùa mà không có chỗ trút.

“Cuối cùng cũng nhìn thấy người sống rồi! Nhà ma này quá là kinh khủng!” Cặp tình nhân kia trông vô cùng nhếch nhác, gương mặt tái mét, trông có vẻ bị dọa không nhẹ.

“Sao mà hai người tìm được bọn tôi?” Trong giọng của Bạch Bất Hối ẩn chứa sát khí. Là nhà thiết kế nhà ma của khu vui chơi Tương Lai Ảo, anh ta rất ghét những thứ có liên quan đến nhà ma.

“Bọn tôi nghe thấy tiếng hét thảm, sau đó thì chạy sang đây.” Cậu học sinh rất lễ phép: “Mọi người không sao chứ?”

“Không sao, tất nhiên là không sao rồi.” Đại Quỷ và Tiểu Quỷ sầm mặt, chậm rãi vây quanh hai người.

“Không sao là tốt rồi. À phải rồi, vừa nãy chúng tôi đi đằng sau, trông thấy có người cầm máy quay phim đi theo mọi người từ đằng sau, trông vô cùng khả nghi, mọi người nhất định phải cẩn thận đấy!”

“Cầm máy quay phim?” Bạch Bất Hối híp mắt lại: “Kỹ năng diễn xuất cũng được, nhưng mà trước khi nói thì phải động não. Bảo vệ cầm máy quay phim đã mất tích, hai người nói vậy cứ như là đang cố ý nói cho tôi biết việc anh ta mất tích có liên quan đến hai người đấy.”

“Bọn tôi?” Đầu óc cậu học sinh vẫn còn quay cuồng.

“Đừng diễn nữa!” Tính cách của Tiểu Quỷ khá là hấp tấp, trực tiếp túm lấy cổ áo cậu học sinh: “Quỷ Muội đâu! Cô ấy đâu rồi! Các người giấu cô ấy ở đâu hả!”

“Quỷ Muội?” Cậu học sinh thầm nghĩ đây đâu phải là tên của người bình thường, có phải mình đã phát động kịch bản ẩn gì đó rồi không?

“Bọn tôi đã biết hết rồi, đừng làm những chuyện vô nghĩa nữa.” Bạch Bất Hối cũng mất kiên nhẫn: “Nói cho chúng tôi biết vị trí của Quỷ Muội và thư viện!”

“Anh hỏi tôi tôi biết hỏi ai bây giờ?”

Cậu học sinh luống cuống, hất tay Tiểu Quỷ ra, nắm tay bạn gái mình rồi từ từ lùi lại.

Cậu ta đã nghe người của Học Viện Pháp Y nói nhà ma này rất kinh khủng, hôm nay tới đây mới phát hiện quả đúng là danh bất hư truyền, ngay cả khách tham quan trong đây cũng rất đáng sợ.

Đại Quỷ, Tiểu Quỷ đều sầm mặt, vẻ mặt của mấy người còn lại cũng không đúng lắm.

Cậu học sinh dùng sức gãi gãi tay của bạn gái mình, sau đó hai người vội vàng chạy sang bên kia của hành lang!

“Dừng lại!”

“Đừng hòng chạy!”

Cặp học sinh tình nhân kia chạy đằng trước, Bạch Bất Hối và Đại Quỷ, Tiểu Quỷ đuổi sát phía sau. Lão Chu yên lặng nhìn bọn họ phóng như bay trên hành lang, khẽ thở dài một hơi: “Mệt quá đi…”

Tay bị kéo lấy, Đoàn Nguyệt kéo lão Chu cùng đuổi theo. Lần này mấy người chạy thẳng ra khỏi tòa nhà dạy học, thuận theo hành lang vọt vào tòa nhà phòng thí nghiệm.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...