Người đàn ông trung hậu trông thật thà chất phác, vợ của ông ta cũng có vẻ không phải kiểu người hay nói dối.
Mấy người bọn họ đứng đối diện nhau trong lối đi một lúc lâu, Bạch Bất Hối vẫn chưa để ý đến, người đàn ông trung niên và một người phụ nữ đó vẫn luôn đứng ngoài máy quay.
“Tiểu Quỷ, đi lấy máy quay đến đây đi.” Bạch Bất Hối cảm giác đối phương có vấn đề, anh ta muốn tìm hiểu rõ ràng.
“Tại sao tôi phải đi?” Tiểu Quỷ không biết thân phận của Bạch Bất Hối nên cũng lười không muốn để ý đến anh ta.
“Mấy người đứng ồn ào nữa, dĩ hòa vi quý.” Nhân viên bảo vệ đầu trọc Lưu Quang Minh nâng camera lên: “Nó không bị hỏng, thứ đồ chơi này vẫn luôn hoạt động bình thường, và đèn trên đó đều vẫn sáng.”
“Vẫn luôn hoạt động bình thường?” Bạch Bất Hối lấy điện thoại di động ra, mở phòng livestream của Lưu Giang, bình luận nhiều lắm, đã xuất hiện hiện tượng giật lag nghiêm trọng, anh ta phải làm mới nhiều lần mới có thể đọc được toàn bộ bình luận.
Hướng gió của bình luận đã thay đổi, Bạch Bất Hối có chút lo lắng, anh ta ra hiệu cho nhân viên bảo vệ dời máy quay sang một bên, sau đó gọi cho Lưu Giang.
“Cậu có nhớ hợp đồng mà chúng ta đã ký không? Cậu đã hứa với khu vui chơi của chúng tôi rằng sẽ không để có vấn đề gì, thế nên chúng tôi mới đồng ý để cậu livestream toàn bộ quá trình.”
Bên kia điện thoại không có phản hồi, chỉ có thể nghe thấy tiếng thở dốc và chạy trốn.
“Lưu Giang! Nói chuyện với tôi đi!" Bạch Bất Hối lo lắng, anh ta rất muốn tiết lộ thiết kế bên trong của cảnh mới của nhà ma thông qua chương trình livestream của Lưu Giang và giảm thiểu tính chất trò chơi một cách nhiều nhất.
Anh ta biết để tạo ra một cảnh kinh dị cần tốn bao nhiêu công sức, cho nên sau khi cho toàn bộ cư dân mạng nhìn thấy, sẽ càng ít người tò mò với nó.
Bằng cách này, ngay cả khi Lưu Giang sợ hãi thì cũng có thể gián tiếp làm giảm mong muốn đến tham quan nhà ma của những du khách khác.
Kế hoạch của anh ta rất tốt, nhưng không ngờ Lưu Giang lại rời khỏi phòng livestream và chạy trốn một mình. Anh ta cũng không ngờ cảnh tượng này lại lớn đến mức một tiếng đồng hồ cũng không thể tham quan xong! Chương trình livestream này đã diễn ra được nửa chặng đường, còn chưa kết thúc mà anh ta đã cảm giác nó sẽ thu hút nhiều người đến tham quan nhà ma hơn.
Thật lâu sau, giọng nói ngắt quãng của Lưu Giang truyền đến trong điện thoại: “Anh sợ tôi thua cược sao? Không đâu, miệng tôi vẫn ở trên người tôi, cho dù có bị dọa sợ, tôi cũng có thể nói là không đáng sợ chút nào.”
“Không đáng sợ chút nào mà cậu vứt bỏ cả máy quay phim như vậy sao?”
“Chúng ta có thể đổ tội lên người quay phim, là do người quay phim quá nhát gan, liên quan gì đến Lưu Giang tôi?”
“Chính cậu tự thu xếp tốt là được.” Chuyện cho tới bây giờ, Bạch Bất Hối cũng không nói gì được nữa: “Chúng tôi đã tìm được camera, mấy cậu ở đâu? Không phải đã nói tụ tập ở khu nhà ở của giảng viên sao?”
“Có nữ quỷ đuổi theo chúng tôi, không đến khu nhà ở đó được, mấy anh cứ cầm máy quay phim trước đi, chúng ta gặp nhau ở thư viện.” Giọng nói của Lưu Giang từ từ bình tĩnh lại, hình như đã thoát khỏi sự truy đuổi của nữ quỷ.
“Tại sao lại đến thư viện?” Bạch Bất Hối cảm thấy mình đã trở thành bảo mẫu của Lưu Giang, làm việc chăm chỉ để bảo vệ cái tên kém cỏi nhưng già mồm này.
“Trợ lý của tôi đã tìm thấy một lối đi bí mật trong thư viện, có vẻ như đó là một lối thoát ẩn.”
“Theo như giọng điệu của cậu, thì cậu và trợ lý không đi cùng nhau sao? Mấy cậu phân tán ra?”
“Cậu ấy gặp phải diễn viên trong nhà ma giữa đường và tách khỏi chúng tôi, những điều đó đều là do cậu ấy gửi tin nhắn cho chúng tôi biết. Đừng nói nhiều nữa! Mau đưa máy quay đến đó đi, tôi đã biến mất trong phòng livestream quá lâu rồi, cư dân mạng sẽ có ý kiến.” Lưu Giang có chút không kiên nhẫn.
“Trợ lý của cậu có nói cho cậu biết điều gì khác ngoài con đường bí mật đó không?” Tính cách Bạch Bất Hối đa nghi, một người chạy trốn lại đột nhiên tự mình tìm được một lối thoát? Xác suất này thấp đến mức không cần nghĩ đến, anh ta cảm giác lần này không phải trợ lý nhắn tin cho Lưu Giang mà chính là diễn viên trong nhà ma.
Kể từ khi đến bệnh viện thăm đồng nghiệp của mình, Bạch Bất Hối biết rằng nhà ma này không hề có giới hạn, nó quả thực là điên rồ, chuyện gì cũng có thể làm được.
“Nếu anh không nói tôi cũng quên mất, trợ lý của tôi cũng phát hiện ra một điều, trong số ít du khách đi cùng chúng ta, chỉ có cặp đôi sinh viên là bình thường! Còn những du khách khác đều có thể là do diễn viên nhà ma đóng giả thành!" Giọng nói của Lưu Giang không lớn, nhưng bởi vì lối đi quá yên tĩnh, mọi người xung quanh đều có thể nghe thấy.
Ma đang ở trước mặt sao?
Nhân viên bảo vệ và Quỷ Muội lặng lẽ lùi lại, nhưng Bạch Bất Hối vẫn đứng im tại chỗ, tay cầm điện thoại với vẻ mặt khó hiểu: “Đây là những gì mà trợ lý nói với cậu sao?”
“Tất nhiên, chính cặp đôi sinh viên đã cho trợ lý mượn điện thoại, ba người họ đã gặp nhau và bị diễn viên nhà ma đóng giả thành du khách đuổi theo.” Lưu Giang nói một cách chắc chắn, như thể cậu ta đã nhìn thấy nó.
“Bị diễn viên nhà ma đóng giả thành du khách đuổi theo sao?”
“Đúng vậy, chính là người đàn ông trung niên và vợ ông ta, cả hai đều là diễn viên trong nhà ma!” Lưu Giang nói rất chắc chắn, mọi người xung quanh đều nghe thấy.
Tất cả mọi người đều nhìn người đàn ông trung niên và người phụ nữ đứng cách đó không xa, nguyên một đám đều nhìn họ như kẻ thù.
Người đàn ông trung niên có vẻ đang không hiểu chuyện gì đang xảy ra, bắp chân khẽ run lên, mặc dù rất sợ hãi nhưng ông ta vẫn bảo vệ vợ mình ở phía sau.
Người đàn ông trung niên dùng cơ thể che cho nên đám người Bạch Bất Hối cũng không nhìn thấy, người phụ nữ nấp sau người đàn ông đang cầm điện thoại di động, lúc này người phụ nữ đang gửi một tin nhắn đã gõ kỹ càng ra ngoài.
“Được rồi, tôi hiểu rồi.” Bạch Bất Hối đang định cúp máy, thì giọng nói của Lưu Giang lại phát ra từ phía bên kia điện thoại.
“Chờ đã! Tôi lại nhận được tin nhắn của trợ lý!" Giọng nói của Lưu Giang trên điện thoại dừng một lúc, rồi lại vang lên: “Nguy rồi! Mấy người mau đến thư viện đi! Nam trợ lý và hai học sinh đã bị diễn viên nhà ma đóng giả thành du khách dồn vào góc chết rồi!”
Sau khi cúp điện thoại, Bạch Bất Hối và những người khác rất cẩn thận đề phòng người đàn ông trung niên và người phụ nữ, nhưng sau khi nghe những lời cuối cùng của Lưu Giang, họ đột nhiên cảm thấy có điều gì đó không ổn.
“Nếu trợ lý của Lưu Giang và các học sinh đang diễn viên nhà ma đóng giả thành du khách dồn vào góc chết, thế người mà chúng ta đối mặt là ai?" Đại Quỷ nói ngay mấu chốt của vấn đề: “Hai du khách này rõ ràng đang ở trong trước mặt chúng ta, làm sao có thể đuổi theo trợ lý ở khắp nơi được?”
“Đúng vậy!” Nhân viên bảo vệ Lưu Quang Minh cũng sửng sốt: “Tại sao lại thế này?”
“Rõ ràng là có người nói dối!” Bạch Bất Hối híp mắt lại, nhìn người đàn ông trung niên từ trên xuống dưới: “Nên xưng hô với hai người như thế nào?”
“Rốt cuộc mấy người muốn làm cái gì?” Người đàn ông trung niên rõ ràng cẩn thận hơn so với Bạch Bất Hối, có lẽ là bởi vì lo lắng đối phương đang livestream, cho nên ông ta cũng không có để lộ tên mình.
Nhìn thấy vẻ mặt hoảng sợ của người đàn ông trung niên, Bạch Bất Hối mỉm cười: “Không sao đâu, tôi nghĩ là tôi biết ai đang nói dối rồi.”
“Đây là một trò lừa đảo rất đơn giản.” Anh ta nhẹ nhàng đẩy kính của mình: “Nam trợ lý nói với Lưu Giang rằng anh ta và hai học sinh đang bị du khách đuổi theo, nhưng trên thực tế thì hai du khách đó đang đứng ở trước mặt chúng ta.”
“Cho nên nam trợ lý đang nói dối?" Tiểu Quỷ gãi gãi đầu.
“Nam trợ lý sẽ không lừa dối Lưu Giang, cậu ta có khả năng đã bị dọa ngất rồi, người nói dối chính là hai học sinh đi cùng cậu ta! Có lẽ cũng chính là hai học sinh đó liên tục gửi tin nhắn cho Lưu Giang, bọn họ vu khống cho đôi vợ chống này là diễn viên nhà ma, muốn loại bỏ sự nghi ngờ về mình và chuyển hướng sự chú ý, nhưng không bao giờ ngờ rằng đôi vợ chồng này lại ở bên cạnh chúng ta vào lúc này!" Logic của Bạch Bất Hối rất rõ ràng, trong giọng nói lộ ra chút giàu kinh nghiệm, khiến tất cả mọi người đều âm thầm gật đầu: “Diễn viên nhà ma thật ra chính là hai học sinh đó!”
“Giấu thật sâu nha! Tuổi còn nhỏ mà đã quỷ quyệt như vậy rồi!" Quỷ Muội nghe xong thì sau lưng đều đổ mồ hôi lạnh.
“Thực ra, tôi nên nhận ra sớm hơn, nhà ma này có liên hệ mật thiết với Học Viện Pháp Y Hàm Giang, ông chủ nhà ma rất thân quen với các sinh viên y khoa đó! Cảnh mới mở ra, không hiểu tại sao lại nhét hai sinh viên này vào, trong chuyện này tuyệt đối có vấn đề!" Giọng Bạch Bất Hối rất chắc chắn.
“Vậy chúng ta hãy gọi điện thoại và nói với anh Giang đi!” Nhân viên bảo vệ Lưu Quang Minh lấy điện thoại di động ra.
“Đừng lo lắng, nếu họ đã định đóng vai du khách và muốn làm chúng ta sợ hãi, vậy thì lần này chúng ta hãy chơi một trận với họ. Đúng lúc livestream vẫn chưa kết thúc, nếu Lưu Giang đã vứt bỏ mặt mũi thì chúng ta sẽ giúp cậu ta cầm về.” Bạch Bất Hối nói xong, nhìn về phía người đàn ông trung niên: “Xin lỗi, vừa rồi tôi hiểu lầm, hai người có muốn tham gia cùng chúng tôi không, dù sao thì nhiều người sức cũng mạnh hơn.”
Người đàn ông trung niên hơi do dự: “Để tôi suy nghĩ một chút đã.”
Cùng lúc đó, người phụ nữ vẫn luôn núp sau lưng ông ta lặng lẽ xóa một đoạn tin nhắn ngắn.
Bình luận