“Dừng lại! Chờ tôi một chút!" Lưu Giang ôm eo của mình, cậu ta thật sự chạy không nổi nữa: “Nữ quỷ kia không có đuổi theo chúng ta! Đừng chạy nữa!”
Nghe tin nữ quỷ không đuổi theo, mấy thanh niên chạy như điên phía trước cuối cùng cũng dừng lại.
“Ơ? Anh Đông đâu?" A Lực quay đầu lại mới phát hiện Lam Đông không hề chạy theo, đội ngũ năm người đã vô thức trở thành bốn người.
“Có phải Lam Đông đã bị nữ quỷ bắt đi rồi không? Vừa rồi lúc chạy tôi có nghe thấy tiếng la hét thảm thiết của cậu ta.” Người quay phim há mồm thở dốc.
“Hiện tại đừng lo lắng cho Lam Đông nữa, máy quay phim của cậu đâu?" Lưu Giang chỉ vào Mãnh Nam, trực tiếp văng tục: “Người này so với người trước chạy còn nhanh hơn! Mấy người sợ cái quỷ gì chứ? Chúng ta có năm người mà!”
“Anh Giang, cậu cũng không thể trách tôi được, cũng không phải là tôi chạy trước.” Mãnh Nam chỉ vào Tiểu Xuân: “Cô gái đó là người chạy đầu tiên, nếu tôi không chạy, kết cục có thể giống Lam Đông rồi.”
“Mấy anh hãy nghe tôi nói.” Sắc mặt Tiểu Xuân tái nhợt: “Từ nhỏ tôi đã tương đối nhạy cảm, thỉnh thoảng cơ thể sẽ cảm thấy mát lạnh không thể giải thích được. Khi tôi còn rất nhỏ, cha tôi đã từng đưa tôi đi gặp một ông lão trong làng, ông lão nói tôi là mệnh hút âm, mỗi khi cảm thấy mát lạnh, có nghĩa là bên cạnh có thứ gì đó bẩn thỉu.”
Giọng Tiểu Xuân có chút lắp bắp: “Mấy người có biết không? Khi nữ quỷ áo đỏ không đầu đó xuất hiện, tôi lạnh toát cả người, như bị ném vào động băng vậy.”
“Cô muốn nói diễn viên không đầu mặc đồ đỏ là ma à?” Lông mày Lưu Giang nhíu vào nhau, cậu ta căn bản không tin trên đời sẽ có chuyện hoang đường như vậy.
“Không nhất định là ma, có lẽ quần áo mà diễn viên đó mặc là của người chết, trên đó có thể có thứ gì đó bám vào, nói tóm lại, nhất định phải tránh xa diễn viên nữ quỷ không đầu đó ra!" Thái độ Tiểu Xuân rất kiên định.
“Tránh nữ diễn viên đó thì không thành vấn đề, nhưng mấu chốt là máy quay vẫn còn ở đằng kia.” Lưu Giang hung hăng trừng mắt nhìn Mãnh Nam: “Tôi tới đây để livestream đánh giá thật giả, cậu ném máy quay của tôi, điều này sẽ khiến cư dân mạng cảm thấy thế nào? Làm tôi cũng thành người nhát gan như cậu!”
Càng nghĩ lại càng tức giận, Lưu Giang mở chiếc quạt xếp ra và mạnh mẽ quạt vài cái: “Lúc mới vào thì người sau nói còn lợi hại hơn người trước, đến lúc gặp chuyện cũng người sau chạy còn nhanh hơn người trước!”
“Anh Giang, anh bình tĩnh lại đi, vừa nãy đúng là có chút hoảng sợ, hay là bây giờ chúng ta quay trở lại?" A Lực ôm hộp gỗ, thể chất của cậu ta khá tốt: “Anh Đông vẫn còn ở phía sau, chúng ta quay lại giúp cậu ấy một chút đi.”
“Muốn quay lại thì cậu đi đi, tôi không muốn đi.” Mãnh Nam rất kiên quyết lắc đầu: “Chúng ta sáu người một nhóm, chưa đầy mười phút đã mất đi hai người, nếu tiếp tục hành động một mình, chúng ta sẽ nhà ma này chơi đùa đến chết. Thành thật mà nói, nếu không phải vì mặt mũi của anh Giang, tôi đã chọn bỏ cuộc lâu rồi.”
“Vậy anh nói xem phải là như thế nào bây giờ?” A Lực lo lắng cho an nguy của Lam Đông.
“Hãy liên lạc với đám người Bạch Bất Hối trước, mọi người tụ họp với nhau lại một lần nữa, nhiều người thì sẽ không sợ hãi như vậy nữa.” Mãnh Nam vẫn tương đối lý trí: “Trước tiên cứ mặc kệ Lam Đông đã, trước đây, nếu không phải cậu ta vẫn luôn muốn chia ra hành động thì chúng ta cũng sẽ không rơi vào tình trạng như bây giờ.”
Mãnh Nam điên cuồng chửi rủa, những người khác cũng không phản bác lại, điều này tương đương với chấp nhận.
“Được rồi, tôi sẽ gọi cho Bạch Bất Hối.” Lưu Giang lấy điện thoại di động ra, bấm số của Bạch Bất Hối: “Bạch Bất Hối, anh đang ở đâu?
“Sao vậy?” Trong điện thoại, giọng của Bạch Bất Hối nghe vẫn rất bình thường, hình như nhóm họ cũng không gặp phải chuyện gì quá đáng sợ.
“Đến gặp chúng tôi ngay bây giờ đi, bây giờ chúng tôi đang ở...” Lưu Giang nhìn xung quanh, đột nhiên nhận ra rằng chính mình cũng không biết nơi này là gì, lúc nãy bọn họ chỉ cắm đầu cắm cổ chạy, bọn họ đã lạc đường: “Quên đi, chúng ta gặp nhau ở ngã tư giữa khu nhà cho giảng viên và văn phòng nhé!”
“Khu nhà của giảng viên? Không phải bây giờ mấy người đang ở trong phòng thí nghiệm sao?" Trong giọng nói của Bạch Bất Hối có chút ngạc nhiên, Lưu Giang càng nghe lại càng cảm thấy ngạc nhiên hơn.
“Anh đang ở trong mơ à? Chúng tôi vừa chạy ra khỏi khu nhà của giảng viên thôi!”
“Không thể nào! Chúng tôi lo lắng mấy cậu sẽ gặp chuyện không may cho nên vẫn luôn đi theo mấy cậu, nghe được tiếng bước chân của mấy cậu đang đi về phía trước. Vừa rồi tiếng bước chân đi vào phòng thí nghiệm, Tiểu Quỷ còn nhìn thấy bóng người của mấy cậu mà.” Bạch Bất Hối nói xong, người ở hai đầu điện thoại đều có cảm giác khó giải thích được.
“Đó là diễn viên nhà ma giả vờ đó! Mấy người lập tức đến chỗ tôi di! Chúng ta cùng nhau đến khu nhà của giảng viên!" Lưu Giang nắm lấy mấy sợi tóc vốn không nhiều của mình.
“Chờ một chút, tại sao lúc nào cậu cũng bảo chúng tôi đến khu nhà ở của giảng viên vậy?” Bạch Bất Hối rất nghi hoặc: “Tôi nghe nói trong nhà ma có những diễn viên rất giỏi bắt chước giọng nói của người khác...”
“Bắt chước cái đầu anh ý! Đến đây ngay đi!" Lưu Giang nổi trận lôi đình, tâm tình cực kỳ kích động.
“Được rồi, đừng đi lung tung nữa, mười phút nữa chúng tôi sẽ tới.” Bạch Bất Hối cảm thấy Lưu Giang sắp không ổn nên vội vàng rời đi.
Cúp điện thoại, hai mắt Lưu Giang cũng đỏ lên: “Bốn người chúng ta không thể tách ra được nữa, dù gặp phải chuyện gì cũng đừng sợ!”
“Ừ, anh Giang nói rất đúng.” Mãnh Nam và A Lực gật đầu đồng ý.
“Chúng ta quay lại đường lúc nãy đi, nữ quỷ có lẽ đã bị Lam Đông chặn lại, mục đích chính của chúng ta là lấy lại máy quay!" Trong khi mấy người vẫn đang cổ vũ nhau, tiếng máu chảy róc rách lại xuất hiện trong lối đi, âm thanh đó như thể trực tiếp phát ra từ trong tâm trí, cho dù bịt kín hai tai lại cũng có thể nghe đến rõ ràng.
Khuôn mặt Tiểu Xuân trở nên tái nhợt ngay lập tức, cô vô thức muốn chạy trốn, nhưng cánh tay mảnh khảnh của cô đã bị Lưu Giang túm lấy: “Đừng chạy trốn nữa, cô đừng tự mình dọa mình nữa, khi cô thực sự đối mặt với cô ta, cô sẽ phát hiện ra cô ta thực sự không là gì cả!”
Một tay Lưu Giang cầm tay Tiểu Xuân, tay còn lại cầm lấy A Lực: “Để im cho cô ta qua đây! Chúng ta cứ đứng đây và xem cô ta có thể làm được gì!”
“Đừng! Buông ra!" Da đầu của Tiểu Xuân tê rần, hơi lạnh thấu xương lập tức vọt lên đầu.
Ba người đứng ở phía trước, nhưng Mãnh Nam lại lặng lẽ lùi về sau một bước, cậu ta lấy điện thoại di động ra, trên đó có tin nhắn của "nam trợ lý".
“Sao mấy cậu còn chưa đến đây? Tôi chỉ đợi cậu thêm ba phút nữa thôi đấy.”
“Đã tìm thấy con đường bí mật!”
“Con đường bí mật nằm sau cái gương ở hàng sách cuối cùng trên tầng hai của thư viện, tôi sẽ vào xem trước.”
“Thật không dễ dàng! Cuối cùng tôi cũng trốn thoát! Đã lâu mới thấy mặt trời!”
Tin nhắn cuối cùng của "nam trợ lý" là một hình ảnh, ánh nắng yếu ớt chiếu qua khe hở của tấm rèm che.
Nhìn thấy bức ảnh đó, Mãnh Nam không còn do dự nữa, cậu ta giảm dần tốc độ và tiếp tục lùi về phía sau.
Để giữ gìn hình ảnh của mình trước hàng triệu cư dân mạng, Lưu Giang nhất định sẽ không bỏ cuộc, cho nên chỉ có thể bỏ rơi cậu ta.
Mặc dù việc bỏ Lưu Giang và bỏ trốn là rất xấu hổ, nhưng nam trợ lý thân cận nhất của Lưu Giang cũng đã bỏ trốn, tên đào ngũ đáng xấu hổ nhất phải là trợ lý đó.
Nghĩ đến đây, áp lực tinh thần của Mãnh Nam đã giảm đi nhiều, bước đi càng lúc càng nhanh, không để ý đã vô tình giẫm phải một viên đá.
Tiếng động bất thường phía sau khiến Lưu Giang, Tiểu Xuân và A Lực đồng thời quay đầu nhìn lại, cả ba nhìn chằm chằm vào Mãnh Nam đứng cách đó vài mét, nhất thời không có phản ứng kịp.
“Tôi biết đường thoát ở đâu! Đi cùng tôi đi!" Mãnh Nam chẳng quan tâm đến xấu hổ, tăng tốc chạy trốn, A Lực cũng bỏ tay Lưu Giang ra rồi đuổi theo.
“Quay lại!” Lưu Giang sắp tức đến chết, cậu ta nhìn Tiểu Xuân đang ra sức giãy giụa, tàn nhẫn đẩy Tiểu Xuân về phía nữ quỷ không đầu, sau đó cũng quay đầu bỏ chạy.
“Mấy người!” Tiểu Xuân cứng đờ, cảm giác lạnh lẽo phát ra từ trong tim khiến cô run lên, cô có thể chắc chắn rằng trên người người phụ nữ sắp đến có thứ gì đó bẩn thỉu, mà còn còn không phải là thứ bẩn thỉu bình thường, mà là sự tồn tại khó có thể hình dung nổi.
Vì kinh nghiệm lần trước, cho nên cô cảm thấy sợ hãi hơn bất cứ ai.
Áo đỏ tới gần, máu chảy đầm đìa trước mặt, Tiểu Xuân nhìn cái đầu được ôm trong tay nữ quỷ, phòng tuyến tâm lý cuối cùng hoàn toàn tan vỡ.
Tiếng hét chói tai vang lên trong hành lang, và Bạch Bất Hối, người đang chạy nhanh về phía khu nhà của giảng viên cũng nghe thấy rõ ràng.
“Là cô gái không thích nói chuyện! Nguy rồi!”
Năm người dùng hết sức chạy đến khu nhà ở của giảng viên, đứng cách không xa đã nhìn thấy trên lối đi có hai bóng người.
“Lưu Giang!” Bạch Bất Hối vội vàng chạy tới, nhưng khi anh ta đến gần hơn mới phát hiện ra hai người đó không phải là Lưu Giang mà là những du khách mà họ đã nhìn thấy trước đó.
Một trong số họ là người đàn ông trung niên, người kia có vẻ là vợ của anh ta.
“Mấy người có nhìn thấy đángười Lưu Giang không? Chính là người đàn ông cầm quạt gấp ấy!" Bạch Bất Hối không lo lắng cho sự an toàn của Lưu Giang, anh ta chỉ lo lắng nhà ma sẽ mượn Lưu Giang để thành công trở lại.
“Tôi không biết.” Người đàn ông trung niên cũng bối rối: “Chúng tôi chạy đến sau khi nghe thấy tiếng hét thảm thiết, nhưng khi đến nơi, hiện trường cũng chỉ còn lại có cái camera này thôi.”
Bình luận