“Đừng nói nhảm nữa, bây giờ chúng ta bắt đầu khám phá thôi, sự đáng sợ ở nhà ma cũng chỉ là một cách dọa dẫm thôi, chỉ cần tin chắc rằng mọi thứ đều là giả thì không gì có thể khiến bản thân sợ hãi, nhìn thấy những diễn viên trong nhà ma sẽ không thấy sợ nữa, mà thậm chí còn thấy thật buồn cười.” Lưu Giang không nói chuyện với Bạch Bất Hối nữa, cậu ta sải bước lớn đi về phía trước, đội ngũ mười một người chính thức tiến vào Thông Linh Trong Trường Ma.
Tiếng khóc yếu ớt đau khổ vọng ra từ góc tường, tiếng thì thầm của đứa trẻ trộn lẫn vào gió, nơi này đã từng là một thiên đường, giờ cũng chỉ là một hành lang trống trải.
Cánh cửa gỗ khép hờ phát ra tiếng cót két, trên tường có những dòng chữ tinh xảo, và con dao sắc nhọn đã khắc lên vẻ đẹp duy nhất còn sót lại trong tâm trí bọn trẻ.
“Rất chân thực, một năm trước chúng tôi đã từng đến trường học bỏ hoang lớn nhất Tân Hải để thử thách lòng gan dạ, nơi này mang đến cho tôi một cảm giác rất giống trường học đó.” Lam Đông lấy điện thoại di động ra chụp vài tấm ảnh: “Không giống như là cố tình làm cho cũ kỹ, cứ như thể ngôi trường này vốn dĩ là như thế này, mấy người thử nhìn bụi trong các khe hở trên khung cửa sổ xem, còn cả những vết cháy ở chân tường nữa.”
Những ngón tay sờ vào bức tường, dưới bức tường màu trắng đầy bụi bặm chính là một lớp sơn bị đốt cháy.
“Muốn tạo ra cảnh này thì phải đốt tường đi và sơn lại, ông chủ nhà ma còn tính cả đến những chi tiết nhỏ như vậy sao?" Bên cạnh Lam Đông còn có hai học sinh, một người tên là A Lực, mũm mĩm, nhìn rất thành thật, còn người kia là một cô gái, vô cùng yên tĩnh, không thích nói chuyện lắm.
“Có lẽ ông chủ của nhà ma đã vận chuyển bức tường bị cháy bên ngoài xuống lòng đất và sửa sang lại nó.” Lưu Giang không muốn khán giả của mình nghĩ rằng nhà ma này có bất kỳ điểm sáng nào, cậu ta cố gắng hết sức để làm sinh động bầu không khí, và hòa tan cái bầu không khí kinh dị này: “Lại nói tiếp, chúng tôi cũng đã vào đây được năm phút đồng hồ rồi mà ngay cả một diễn viên cũng không thấy, các diễn viên trong nhà ma này thật thiếu chuyên nghiệp.”
“Có lẽ bọn họ đang chờ đợi thời cơ.” Nam trợ lý cười đáp lại, đang định đi về phía trước, Đại Quỷ cùng Tiểu Quỷ đang dò đường phía trước đột nhiên dừng lại.
“Mấy cậu có nghe thấy âm thanh lạ không?” Đại Quỷ vẫn luôn im lặng đột nhiên lên tiếng, cậu ta nhìn xung quanh một chút, sau đó quay đầu nhìn chằm chằm con đường mà họ vừa đi qua: “Hình như là phát ra từ phía sau.”
“Âm thanh gì? Tại sao tôi không nghe thấy?”
“Có chút giống với tiếng vòi nước không được vặn chặt, từng giọt từng giọt rơi xuống.” Đại Quỷ lui về phía sau mấy bước, đẩy cánh cửa bên cạnh Lưu Giang ra, đây là một nhà vệ sinh có vẻ bình thường, bên trong tổng cộng có năm phòng ngăn.
“Cẩn thận một chút, diễn viên trong nhà ma rất có thể đang trốn trong mấy phòng ngăn.” Nhạc nền hãi người chui tọt vào tai, Đại Quỷ và Tiểu Quỷ đi vào phòng vệ sinh, những người khác đều đứng ở cửa.
“Sợ gì chứ? Chúng ta nhiều người như vậy, tôi sẽ tự tay bắt diễn viên ra cho mọi người xem.” Tiểu Quỷ dẫn đầu, thấy camera đang quay về phía mình thì càng thêm tự tin, cố sức đẩy cửa phòng ngăn đầu tiên ra.
Trong phòng ngăn chật hẹp không có một cái gì, ngay sau đó cậu ta đẩy hết cửa của các phòng ngăn khác ra, cuối cùng dừng lại trước cửa ngăn thứ năm.
“Phải nỗ lực như thế nào mới có thể khôi phục được một nhà vệ sinh bỏ hoang như này chứ, nơi này chắc chắn phải ẩn chứa một nỗi sợ hãi nào đó, tiếng nước chảy có lẽ là từ nhà vệ sinh này mà ra, ngăn cuối cùng này chắc chắn có vấn đề.” Tiểu Quỷ và Đại Quỷ mỗi người đứng ở một bên, hai người cùng cố sức đẩy cửa ngăn cuối cùng ra.
“Bùm!”
Cửa ngăn đụng vào vách tường, ngăn cuối cùng cũng không có người nào cả, chỉ có duy nhất một cuốn nhật ký rách nát.
“Làm tôi sợ bóng sợ gió một hồi, có vẻ như chúng ta suy nghĩ quá nhiều rồi.” Những người khác lần lượt đi vào WC, Tiểu Quỷ và Đại Quỷ nhặt nhật ký trên mặt đất lên, trên đó có viết mấy chữ ngắt quãng.
“Không nên đi vào nhà vệ sinh có tiếng rỉ nước một mình, trong bốn góc tường rất có thể đang ẩn giấu những bóng ma đáng sợ.”
“Không nên cúi đầu đi bộ, đôi tay lạnh lẽo sẽ đè cái đầu của bạn.”
“Không nên ở trong căn phòng dán đầy áp phích quá lâu, nếu bọn họ không thể thoát ra được, bọn họ cũng sẽ giữ bạn lại.”
“Không nên cắn ngón tay của mình, cẩn thận móng tay bị lấy mất.”
“Đừng nhìn chằm chằm vào chiếc gương bị vỡ, để tránh tìm thấy một bản thân khác với bạn ở trong gương.”
“Không nên đọc cuốn nhật ký bạn nhặt được, bạn đọc quá khứ của cậu ấy, bạn sẽ trở thành kiếp sau của cậu ấy. ”
Tiểu Quỷ khép lại cuốn nhật ký rách nát, bĩu môi: “Tôi mà tin những thứ này thì đã không chạy đến nghĩa trang mà ngủ một giấc, nhàm chán.”
Cậu ta ném cuốn nhật ký vào bồn cầu, ngay khi cuốn nhật ký rơi xuống, cánh cửa ngăn đầu tiên của nhà vệ sinh đột nhiên đóng lại, phát ra với một tiếng "uỳnh" thật to.
Tay hơi run run một chút, Tiểu Quỷ khó chịu nhìn về phía mấy người khác trong phòng: “Ai đóng cửa vậy? Bị bệnh sao?”
“Hình như không có ai đụng vào.” Bạch Bất Hối đứng ở phía sau đội ngũ, anh ta do dự, lòng bàn tay rơi vào cửa ngăn thứ nhất, người quay phim cũng hướng máy quay về phía anh ta.
Chậm rãi đẩy cánh cửa ra, trong ngăn đầu tiên vẫn không có gì.
“Trục cửa và khung cửa đều không được trang bị bất kỳ cơ quan nào, tại sao nó có thể đột ngột đóng lại? Có phải là do gió thổi không?”
“Không đúng!” Nam trợ lý đột nhiên hét lên làm cho Lưu Giang giật nảy mình.
“Đừng làm quá lên thế, cậu đã tìm thấy gì?”
“Có lẽ là do tôi nhìn nhầm.” Nam trợ lý cười có chút miễn cưỡng, lặng lẽ ghé vào tai Lưu Giang: “Tôi vẫn luôn xem livestream của cậu, vừa rồi khi camera chĩa vào Bạch Bất Hối lúc anh ta đang mở cửa, trên màn hình dường như có quay được hình một đứa trẻ, đang nằm sấp trong ngăn đầu tiên.”
“Nếu cậu nhìn không nhầm thì bình luận trong phòng livestream đã bùng nổ lâu rồi.” Lưu Giang liếc nhìn phòng livestream của mình, bình luận vẫn bình thường, dường như vừa rồi chỉ có nam trợ lý là nhìn thấy cảnh tượng đó: “Sớm biết cậu sợ bóng sợ gió như vậy thì tôi đã không mang cậu theo rồi, đừng tự làm bản thân sợ hãi, bây giờ đang phát sóng trực tiếp, nếu như vậy mà cũng bị dọa sợ thì đúng là xấu hổ chết mất.”
Sau khi thấy máy quay hướng về phía mình, Lưu Giang lập tức khôi phục bình tĩnh: “Được rồi, trong nhà vệ sinh này cũng không có gì để xem, chúng ta nhanh chóng đi tìm bức tranh sơn dầu và cố gắng hoàn thành nhiệm vụ sớm nửa giờ đi.”
“Ừ.” Bạch Bất Hối cũng cảm thấy rất kỳ lạ, nhưng lạ ở đâu thì anh ta cũng không nói nên lời.
Mấy người đều bước ra khỏi WC, chỉ có nam trợ lý vẫn còn đang hoang mang, cúi đầu nhìn hình ảnh của buổi livestream trên điện thoại, lắc đầu: “Có lẽ là mình thực sự nhìn nhầm rồi.”
Đang định bước ra ngoài, nam trợ lý đột nhiên cảm thấy gáy ớn lạnh, như bị một bàn tay nhỏ bé lạnh như băng bóp một cái.
“Ai?”
Nam trợ lý quay phắt đầu lại và nhìn thấy một bàn chân trắng xám vụt qua trong ngăn thứ năm.
“Cái gì vậy?” Cậu ta không có dũng khí để tự mình chạy tới xem, ngay khi Tiểu Quỷ và Đại Quỷ rời khỏi WC, ai cũng chạy hết tốc lực đi ra ngoài, không có ai dám ở lại trong nhà vệ sinh.
Tí tách, tí tách...
Chất lỏng màu đỏ chảy ra từ ống nước, bốn góc tường trong nhà vệ sinh xuất hiện những vết nước đọng nhàn nhạt, trông giống như bốn khuôn mặt người.
Nam trợ lý nắm chặt điện thoại, cậu ta chen đến bên cạnh Lưu Giang, băn khoăn không biết có nên nói cho Lưu Giang những gì mình vừa thấy không.
Bây giờ cậu ta cảm thấy vô cùng bất an, cho dù có đứng ở giữa đám đông cũng không thể xua đi cảm giác hoảng hốt này.
Thỉnh thoảng cậu ta lại quay đầu nhìn về nhà vệ sinh, nhạc nền quái dị truyền vào trong tai, tiếng bước chân phía sau trở nên lộn xộn, giống như phía sau đang có rất nhiều người đi theo bọn họ.
Bình luận