“Mấy người có để ý hình như nhạc nền đã thay đổi rồi không?” Bạch Bất Hối nhìn những du khách còn đang ồn ào, lần đầu tiên mở miệng nói chuyện, giọng của anh ta khiến người nghe cảm thấy rất khó chịu, có vẻ rất thờ ơ với mọi thứ.
“Điều này có nghĩa là trò chơi đã bắt đầu rồi đúng không? Thời gian có hạn, chúng ta đừng tốn thời gian ở lối vào nữa, tranh thủ thời gian đi tìm bức tranh sơn dầu đó đi.” Người đàn ông thấp bé đi tuốt ở đằng trước, trong mắt chỉ có tò mò, không có chút sợ hãi nào.
“Bất Hối, anh cũng đừng để ý, người anh em này của tôi khá thẳng tính.” Lưu Giang đứng ở trong đám người, số lượng du khách đông cũng làm cho cậu ta có cảm giác an toàn: “Anh có thể gọi cậu ấy là Tiểu Quỷ, cái người cao gầy đứng bên cạnh gọi là Đại Quỷ, cô gái mặc váy ngắn sau lưng cậu ta tên là Quỷ Muội, ba người này là những streamer hay livestream về những cuộc phiêu lưu ngoài trời trên nền tảng của chúng tôi, họ đã từng ngủ trong nghĩa địa và livestream trong nhà xác.”
“Làm livestream ngoài trời?” Bạch Bất Hối liếc mắt nhìn người nhỏ con rồi gật đầu: “Hình như tôi cũng đã từng xem livestream của ba người bọn họ khi buồn chán rồi, thật sự rất nhàm chán, còn những người khác thì sao?”
“Những người bạn đi theo tôi để kiểm chứng thật giả lần này rất lợi hại.” Lưu Giang giới thiệu ngắn gọn tất cả bạn bè của mình cho Bạch Bất Hối nghe.
“Người quay phim này có biệt danh là Mãnh Nam, trước kia từng là người quay phim độc quyền cho chương trình sinh tồn và khám phá vùng đất hoang, người đàn ông này, đến hổ Siberia anh ta còn không sợ, chứ đừng nói đến việc chơi trong một nhà ma nhỏ này.”
“Người cầm điện thoại di động là trợ lý của tôi, mặc dù lá gan anh ta cũng không lớn, nhưng lại có mối quan hệ rất thân thiết với tôi, dù đến đâu cũng phải đi cùng nhau.”
“Gã đầu trọc tên là Lưu Quang Minh, anh ta là người can đảm nhất trong đội bảo vệ của công ty chúng tôi, hơn nữa chính là anh chàng này rất may mắn, đã suýt gặp tử thần mấy lần, người qua đường đều bị thương, chỉ có anh ta là hết lần này tới lần khác không có việc gì.”
“Ba sinh viên đó là những người yêu thích tâm linh, anh đừng xem thương họ vì họ còn trẻ, bọn họ đã thực hiện một số video về cuộc thi thử thách lòng can đảm, và rất nổi tiếng trên các trang web nước ngoài. Hơn nữa họ hiểu rất rõ về các truyền thuyết và câu chuyện tâm linh khác nhau, về cơ bản là không gì có thể khiến họ sợ hãi.”
Lưu Giang mặt tươi như hoa giới thiệu, vô cùng thích thú, nhưng Bạch Bất Hối càng nghe thì chân mày càng nhíu chặt vào nhau, cuối cùng, anh ta thậm chí còn không đợi Lưu Giang nói ra tên của ba sinh viên, đã trực tiếp cắt ngang lời của Lưu Giang: “Thử thách được livestream trên toàn internet, còn cậu thì lại dẫn mấy người bọn họ qua đây?”
“Vẫn chưa đủ sao? Họ đều là những người rất chuyên nghiệp.” Lưu Giang rất tự hào, cậu ta mỉm cười và từ đầu tới cuối đều duy trì hình ảnh đã tính trước kỹ càng từ lâu.
“Chuyên nghiệp? Chỉ với họ thôi?" Khoé miệng Bạch Bất Hối khẽ giật, anh ta rất muốn kể câu chuyện mà Khu vui chơi Tương Lai Ảo đã thăm dò được về nhà ma của Trần Ca, vài người trong số đó còn vẫn đang nằm trong bệnh viện.
Sau khi cân nhắc một chút, dù sao thì hiện tại cũng đang livestream, Bạch Bất Hối cũng sợ Lưu Giang bị mất mặt nên không trực tiếp nói ra, mà là khéo léo nói: “Mấy cái nhiệm vụ hay gì đấy thì tốt nhất không nên làm, làm mấy việc đấy nhà ma của anh ta thực ra rất không có ý nghĩa, mọi người cứ đi dạo xung quanh, và cố vượt qua một giờ buồn chán này là được.”
Bạch Bất Hối là đại diện cho Khu vui chơi Tương Lai Ảo, lý do khiến họ chọn đồng ý thách đấu với nhà ma của Trần Ca chính là vì trước đó Trần Ca quá là tự tin, chỉ cần trong bọn họ có một người có thể mở miệng nói chuyện bình thường, cho dù là trái lương tâm nói một câu nhà ma này không hề dọa người thì cũng coi như bọn họ thắng lợi rồi.
Miệng thì ở trên người mình, muốn nói như nào còn không phải là do chính mình quyết định sao?
Mười một người thách đấu cùng một lúc, Khu vui chơi Tương Lai Ảo cho rằng bọn họ hầu như không có khả năng thua cuộc.
“Lão Thiết, anh nói đùa cái gì vậy? Chúng ta đến đây để đánh giá thật giả, nếu như không hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, cư dân mạng nhất định sẽ không vui đâu.” Người đàn ông nhỏ bé nhìn có hơi coi thường Bạch Bất Hối, cậu ta cảm thấy Bạch Bất Hối đang nói chuyện khá quái gở.
“Mấy cậu không biết...”
“Tiểu Quỷ nói rất đúng, nếu không hoàn thành nhiệm vụ, làm sao có thể tính là đánh giá thật giả được?" Người phụ nữ mặc váy ngắn không đợi Bạch Bất Hối nói xong đã trực tiếp lên tiếng, vóc người của cô ta khá đẹp, ăn mặc mát mẻ, lúc nào cũng không biết vô tình hay cố ý mà lượn qua trước ống kính, muốn khán giả xem livestream của Lưu Giang nhìn thấy cô ta.
Tính cách Tiểu Quỷ nóng nảy, Quỷ Muội thì cởi mở hơn, còn Đại Quỷ người có vóc dáng cao nhất thì có vẻ không thích nói chuyện, vẫn luôn im lặng.
Bạch Bất Hối vốn có kế hoạch riêng của mình, nhưng căn bản là không ai nghe anh ta cả, cho nên đành phải quay sang cầu cứu Lưu Giang: “Lưu Giang, chúng ta nhất định phải ổn định, kiểu gì cũng phải trụ được qua 60 phút này.”
“Được rồi, nghe anh nói.” Sự chú ý của Lưu Giang bây giờ đều đặt trên số lượng người xem trong phòng livestream của cậu ta, khán giả xem trực tuyến thời gian thực đã gần một triệu, cậu ta đã sớm vui ở trong lòng từ lâu rồi, việc thêm một lượng lớn người hâm mộ đăng ký kênh để lên cấp là rất khó, nhưng cái việc đi đánh giá thật giả này khiến cậu ta cảm thấy có hy vọng.
Những bình luận “Anh Giang thật đàn ông” hiện trên màn hình khiến Lưu Giang cảm thấy lâng lâng, hiện tại cậu ta thật sự cảm thấy không sợ trời không sợ đất, bất luận cái gì cũng không thể làm cậu ta sợ hãi.
“Chúng ta đã tiến vào để thử thách, không làm nhiệm vụ thì chắc chắn không được, nhưng cũng không nên quá nóng vội, cẩn thận không lại bị ông chủ nhà ma dắt mũi.” Ba sinh viên ở phía sau đội đi tới, chàng trai đi đầu cao hơn 1,8 mét, ăn mặc rất thoải mái: “Giới thiệu bản thân một chút, tôi tên là Lam Đông, tôi là một người hâm mộ những thứ huyền bí, từ nhỏ đã thích các loại ma quỷ...”
“Không ai hỏi cậu thích gì, cậu cũng không cần phải nói cho tôi biết.” Tâm trạng Bạch Bất Hối không tốt, nhìn những đồng đội xung quanh, thậm chí anh ta còn có một loại cảm giác tức đến bốc hỏa: “Không nên tin Lưu Giang nữa, đáng ra mình nên mang theo một số người của mình vào, không, phải là đổi tất cả những người này thành những nhân tài trong khu vui chơi của mình.”
“Được rồi, vậy tôi sẽ không lãng phí thời gian nữa, nói ngắn gọn thôi.” Lam Đông thay đổi giọng nói: “Chúng ta muốn trong vòng một giờ đồng hồ tìm được tất cả mười ba bức tranh sơn dầu, cảnh tượng này nhìn thoáng qua thì không thấy điểm cuối, chắc chắn là vô cùng lớn, nếu chúng ta muốn hoàn thành nhiệm vụ một cách suôn sẻ, tốt nhất nên phân công mà hành động.”
“Không được!” Bạch Bất Hối thiếu chút nữa mở miệng chửi thề: “Càng nhiều người thì càng an toàn, mọi người tuyệt đối không được xa nhau, tất cả hãy ở đứng chung một chỗ!”
“Tôi cũng chỉ đề nghị thôi, anh không cần phải kích động như vậy đâu.” Trong lòng Lam Đông cũng cảm thấy có chút khó chịu, liếc qua Lưu Giang: “Anh Giang, người bạn này của anh đúng là rất lợi hại.”
Lưu Giang và những người bạn còn chưa bắt đầu đã cãi nhau, khiến người ta cảm thấy không đáng tin cậy lắm, năm du khách đi ở cuối hàng thảo luận với nhau một lúc lâu rồi mới đi đến.
“Chúng tôi nghe nói nhà ma này rất đáng sợ, chúng ta có thể cùng nhau khám phá được không? Cậu có thể mang theo năm người chúng tôi được không.” Một đàn anh của Học viện Pháp Y Hàm Giang nhỏ giọng nói, cậu ta và Lam Đông đều là sinh viên, giữa người trẻ với nhau giao tiếp cũng tốt hơn.
“Đương nhiên là không thành vấn đề, nhưng tôi nói thật, nhà ma thì cũng chỉ như vậy thôi, mấy cậu lại cứ tâm lý...”
Lưu Giang tỏ ra là một người đàn ông đoan chính khi đứng trước ống kính, nhưng cậu ta còn chưa kịp giải thích xong, Bạch Bất Hối lại mở miệng lần nữa: “Không thể mang họ theo!”
“Không phải vừa rồi anh nói càng nhiều người thì càng tốt sao?”
“Năm người này rất có thể chính là nhân viên của nhà ma, mang bọn họ theo là chuyện rất không an toàn.” Bạch Bất Hối là một trong những người thiết kế các cảnh kinh dị của Khu vui chơi Tương Lai Ảo, anh ta được các đồng nghiệp cung cấp thông tin, và biết rõ mánh khóe trong nhà ma của Trần Ca.
“Mấy người không muốn dẫn theo chúng tôi thì thôi, đi với nhau khéo còn đáng sợ hơn ý.” Một người đàn ông trung niên trong số năm du khách nắm lấy tay người phụ nữ bên cạnh: “ Nguyệt, đi thôi, chúng ta cũng không thèm đi theo bọn họ đâu.”
Người đàn ông trung niên dắt tay bạn gái đi ở phía trước, hai sinh viên y khoa còn lại có chút bất đắc dĩ, nhưng cũng không có tiếp tục đứng cạnh đám người Lưu Giang, mà là đi theo người đàn ông trung niên rời đi.
Đội ngũ năm người nhỏ giờ chỉ còn lại một người, rõ ràng là ngoài trời khá nóng bức nhưng người đó mặc một chiếc áo khoác dày và quần Tây, quấn chặt lấy cả người, hai tay đút túi, không đi cùng ai, một mình chọn hướng mà rời đi.
“Bất Hối, anh cứ thả lỏng đi, cho dù bọn họ là nhân viên nhà ma thì cũng có làm sao đâu?” Bạch Bất Hối rất tự tin thoải mái khi đứng trước ống kính, nhưng từ trong lời nói của cậu ta có thể nghe ra một chút bất mãn với Bạch Bất Hối, sau khi nói xong câu đó với Bạch Bất Hối thì vội vàng hướng về phía camera giải thích: “Lá gan của người anh em này không lớn lắm, hôm nay lại phát trực tiếp, nên anh ấy có chút khẩn trưởng, mong mọi người thứ lỗi.”
Bình luận